"Vậy sao…"
Cơ Vô Hối thở dài, có chút bất đắc dĩ.
Xem ra, muốn phong tỏa hoàn toàn tin tức về Quỳnh Tương Lộ là một chuyện cực kỳ khó khăn.
Ngay lúc này, ánh mắt của hắn ta bỗng nhiên rơi trên mấy bức tượng xung quanh.
Cơ Vô Hối như nghĩ đến điều gì, nhất thời đứng sững tại chỗ.
Dần dần, một vẻ ngạo nghễ hiện lên trong mắt Cơ Vô Hối.
"Cho dù tất cả cường giả đều đổ về thành Cửu Diệu thì đã sao? Ở nơi này, tất cả đều phải tuân theo luật lệ do ta đặt ra!"
"Ta không hề thua kém bất kỳ vị tiên đế nào của Đế quốc Thiên Tinh!"
"Ta, chính là Thiên Tinh Đại Đế!"
Như để chứng minh điều gì đó, Cơ Vô Hối gằn từng chữ.
Tại sao phải phong tỏa tin tức về Khởi Nguyên Thương Thành?
Đế quốc Thiên Tinh chỉ có thể vùng lên trong hỗn loạn!
Bạch lão nhìn một màn này, trên mặt nở một nụ cười.
Đã bao lâu rồi, cảm giác nhiệt huyết này mới lại xuất hiện trên người bệ hạ.
Từ mấy chục năm trước khi đi theo Cơ Vô Hối, Bạch lão đã chứng kiến sự thay đổi của hắn ta, từ một kẻ ngông cuồng ngang ngược trở nên thận trọng dè dặt.
Cơ Vô Hối của hiện tại mới thực sự đối mặt với khát vọng ban đầu của chính mình.
"Đến rồi sao?"
Bạch lão dường như cảm ứng được điều gì, ngẩng đầu nhìn lên.
Ánh mắt của ông dường như xuyên qua mái vòm đại điện, nhìn thẳng lên bầu trời.
"Lôi kiếp, đến rồi…"
Cơ Vô Hối đương nhiên cũng cảm nhận được sự dao động, chậm rãi nói.
Lôi kiếp là kiếp nạn mà người tu luyện phải đối mặt khi đột phá cảnh giới!
Đương nhiên, không phải lần đột phá nào của người tu luyện cũng phải trải qua lôi kiếp.
Ít nhất cũng phải từ cảnh giới Vấn Đạo trở lên!
Uy lực của lôi kiếp cũng khác nhau.
Nói chung, cảnh giới càng cao, uy lực của lôi kiếp cũng càng mạnh.
Độ kiếp của yêu thú cũng nguy hiểm không kém gì người tu luyện.
Cùng lúc đó, bên ngoài.
Tuy đã là chạng vạng, nhưng phía chân trời xa xa vẫn còn vương lại một vầng hoàng hôn.
Ánh nắng màu vàng cam buông xuống, phủ một lớp lụa mỏng mông lung lên vạn vật.
Một hiện tượng lạ đột nhiên xảy ra.
Mây đen dày đặc không biết từ đâu kéo đến, bao trùm cả bầu trời như một tấm màn đen kịt không một kẽ hở.
Từng tiếng ầm ầm nặng nề theo đó vang lên, qua vài tia sáng lóe lên ngẫu nhiên, có thể nhìn thấy những con lôi xà đang uốn lượn trong tầng mây!
Tất cả yêu thú trong dãy núi Cửu Diệu đều run rẩy dưới thiên uy kinh hoàng, không dám nhúc nhích chút nào.
Hiện tượng lạ xuất hiện ở phía chân trời, trong thành Cửu Diệu, rất nhiều người tu luyện cũng phát hiện ra sự kỳ lạ trên bầu trời.
Đối với người bình thường, lôi kiếp không có chút ảnh hưởng nào.
Nhưng đối với người tu luyện, áp lực mà lôi kiếp mang lại là hoàn toàn có thật.
Thực lực càng mạnh, ảnh hưởng phải chịu cũng càng lớn.
"Hả? Sao trời bỗng dưng tối sầm thế này? Mây đen này từ đâu tới vậy?"
"Đây là… lôi kiếp! Chẳng lẽ có cao thủ tuyệt thế nào đó đang đột phá ở gần đây sao?"
"Lôi kiếp kinh khủng như vậy, e rằng đã là cảnh giới Vấn Đạo hậu kỳ, cách cảnh giới Tôn Giả đã không còn xa…"
Vô số người nhìn mây đen lập lòe sấm chớp trên bầu trời, trong lòng dấy lên đủ loại suy đoán.
Trong Túy Nguyệt Hiên, các học viên của học phủ Lăng Vân đều mang vẻ mặt nghiêm nghị.
Ứng Vô Cực và Mộ Dung Hải Đường đều kinh ngạc nhìn về bầu trời phía xa.
"Đây là lôi kiếp của Vấn Đạo Cửu Phẩm. Nếu vượt qua thành công, thế gian sẽ có thêm một cao thủ đạt đến Vấn Đạo Cửu Phẩm viên mãn!" Mộ Dung Hải Đường thán phục.
"Nhìn phương hướng của lôi kiếp, hẳn là không xa thành Cửu Diệu lắm. Ta định qua đó xem sao." Ứng Vô Cực mặt không cảm xúc nói.
Mộ Dung Hải Đường gật đầu: "Ta cũng đi, xem thử rốt cuộc là cường giả phương nào đang độ kiếp!"
Sau đó, Mộ Dung Hải Đường nhìn về phía đám học viên, nghiêm túc nói: "Còn các ngươi, tất cả đều phải ngoan ngoãn ở yên trong Túy Nguyệt Hiên cho ta! Nếu lúc bọn ta trở về, phát hiện có ai tự ý ra ngoài…"
Mộ Dung Hải Đường lướt mắt qua đám học viên, đôi mắt hơi híp lại, trên người tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm, ý tứ không cần nói cũng rõ.
Thấy vậy, đám học viên nhất thời rùng mình một cái.
"Yên tâm đi Hải Đường lão sư, chúng ta nhất định sẽ không đi ra ngoài!"
Thời điểm mấu chốt, vẫn là Giang Nhã Thường đứng dậy, nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Mộ Dung Hải Đường hài lòng gật đầu, sau đó cùng Ứng Vô Cực rời khỏi Túy Nguyệt Hiên.
Các học viên lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Giữa hai vị lão sư, tuy Ứng Vô Cực tính tình lạnh lùng, nhưng Mộ Dung Hải Đường lại dịu dàng dễ mến.
Có điều, các học viên này vẫn sợ Mộ Dung Hải Đường nhất.
Cách trừng phạt của cô, chỉ cần nếm trải một lần là cả đời khó quên…
"Phù, Nhã Thường, nhờ có cậu đấy, nếu không không biết Hải Đường lão sư còn định nói gì nữa." Cố Vân Hi cười hì hì, nói.
Các đệ tử còn lại cũng liên tục gật đầu…