Bố mày đúng là có số đào hoa mà!
Mang tâm trạng cực kỳ đắc ý, Lạc Phong khẽ liếc mắt sang cô gái ngồi bên cạnh.
Mái tóc dài bồng bềnh ngang vai, những lọn tóc đen nhánh xinh đẹp che đi một phần gò má của cô. Nhìn xuống dưới, chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài áo khoác jean đã tăng thêm cho cô vài phần hơi thở thanh xuân, tươi đẹp.
Bên dưới là một chiếc quần jean bó sát, ôm trọn đôi chân dài miên man, thon gọn. Đúng vậy, chính là một cặp chân dài cực phẩm!
Trên chân cô là một đôi giày vải trắng nhỏ nhắn, xinh xắn.
Nhìn sơ qua, Lạc Phong đoán cô em này tầm 18 đến 22 tuổi, điều duy nhất chưa hoàn hảo lúc này là không thể nhìn rõ được dung mạo của cô.
Nhưng chuyện này sao làm khó được Lạc Phong, hắn khẽ ho một tiếng, rồi mỉm cười nhẹ nhàng cất lời: "Người đẹp ơi, chúng mình làm quen chút được không?"
Thế nhưng Lạc Phong vừa lên tiếng, cô gái lại chẳng có chút phản ứng nào, vẫn cúi đầu đọc sách.
Lúc cô đưa tay lật trang sách, Lạc Phong mới phát hiện ra, hóa ra cô nàng đang đeo tai nghe. Ngay lập tức, Lạc Phong lại dời tầm mắt đến cuốn sách trên tay cô, nhìn một lúc lâu, hắn nhận ra mình chưa từng đọc qua cuốn sách này.
Lạc Phong liền đảo mắt một vòng, lại nghĩ ra một kế.
Hắn dùng cánh tay nhẹ nhàng huých vào tay cô gái, cuối cùng cũng khiến cô có động tĩnh.
Cô gái quay đầu lại, khuôn mặt bị mái tóc che khuất cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Lạc Phong. Gương mặt trắng nõn, tinh xảo như ngọc tạc, đặc biệt thu hút chính là đôi mắt trong veo hơn cả mặt hồ, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, căng mọng quyến rũ.
Đúng là cực phẩm trong những cực phẩm!
Giờ phút này, Lạc Phong chỉ muốn hét lớn một tiếng: Còn ai có số đào hoa hơn bố mày không?
Có không!?
Có không!?
Chỉ có điều, lúc này trong đôi mắt trong veo của cô gái nhìn Lạc Phong lại mang theo một chút nghi hoặc và khó chịu: "Anh có chuyện gì không?"
Giọng nói của cô cũng rất êm tai, tựa như tiếng hót của chim sơn ca.
"À, không có gì đâu!" Lạc Phong lắc đầu, nói: "Tôi chỉ muốn xem thử rốt cuộc cô xinh đẹp đến mức nào thôi. Giờ thì thấy rồi, quả nhiên còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của tôi nữa!"
Cô gái xinh đẹp: "..."
Dù Hoàng Y Thương đoán được Lạc Phong thực ra là muốn tiếp cận mình, nhưng cô hoàn toàn không ngờ hắn lại nói thẳng ra như vậy, thẳng thắn đến mức khiến cô không biết phải đáp lại thế nào.
"Anh muốn làm quen với tôi." Cuối cùng, Hoàng Y Thương chỉ nhẹ nhàng nói mấy chữ, ánh mắt cũng không còn dừng trên người Lạc Phong nữa mà chuyển về cuốn sách trên tay.
"Ôi chao, không ngờ tôi giấu kỹ như vậy mà cũng bị cô đoán ra! Cô nương đúng là thông minh lanh lợi thật!" Lạc Phong nhếch miệng cười, giơ ngón tay cái với Hoàng Y Thương, rồi lại đếm trên đầu ngón tay: "Thế này thì làm sao tôi mở lời hỏi tên, rồi xin số điện thoại, tài khoản mạng xã hội các kiểu được nữa."
Hoàng Y Thương: "..."
Bây giờ cô đã hiểu, gã ngồi bên cạnh mình không giống những người đàn ông bình thường khác, hắn còn vô liêm sỉ hơn bọn họ nhiều!
Đúng là vô liêm sỉ không có giới hạn!
Rất nhanh, Hoàng Y Thương liếc Lạc Phong một cái, rồi hờ hững mở miệng: "Hoàng Y Thương, nữ, 19 tuổi, người Kinh Thành. Thông tin như vậy đủ chưa?"
Nói xong, trong con ngươi Hoàng Y Thương ánh lên ý cười đầy ẩn ý nhìn về phía Lạc Phong.
"Hoàng Y Thương, tên hay lắm!" Nghe thấy cái tên này, Lạc Phong không khỏi giơ ngón cái lên khen ngợi, còn ánh mắt thì vẫn luôn đảo quanh trên gương mặt xinh đẹp của cô, "Quả nhiên là người như tên, khiến người ta phải thương yêu!"
"Chỉ có điều..." Lạc Phong nhanh chóng nói thêm, ánh mắt hắn lướt xuống ngực Hoàng Y Thương, một lúc lâu sau mới ra vẻ đăm chiêu: "Nếu có thể giới thiệu thêm một cách đơn giản mà tỉ mỉ về phương thức liên lạc, số đo vòng một, hay là màu nội y yêu thích nữa thì còn tuyệt hơn!"
Nghe những lời trêu chọc trắng trợn của Lạc Phong, Hoàng Y Thương lập tức ngước mắt nhìn hắn. Thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn, cô bỗng nhiên có một ảo giác, dường như Lạc Phong không phải đang đùa giỡn cô, mà là một người có khao khát tìm hiểu mãnh liệt, muốn có được câu trả lời.
Trong lòng Hoàng Y Thương chợt lóe lên một câu.
Trên đời này sao lại có kẻ vô liêm sỉ đến thế!
Loại người này, nên bị tuyệt chủng đi!
Cùng lúc đó, ở phía sau Lạc Phong khoảng năm hàng ghế, cũng là hàng ghế cuối cùng của toa xe, có bốn gã đô con mặt mày bặm trợn đang ngồi. Người tinh mắt nhìn qua là biết chẳng phải hạng tốt lành gì.
Kẻ cầm đầu trong bốn người mặc một bộ đồ thể thao màu đen nhưng không che nổi cái bụng bia phệ, mặt mũi đầy vẻ hung tợn, đôi mắt trông rất dữ dằn.
Ngồi cạnh hắn là một gã mặt rỗ gầy nhom, vẻ mặt gian xảo, chỉ thiếu nước khắc ba chữ ‘đồ bỉ ổi’ lên trán.
Gã mặt rỗ này đang nhẹ nhàng dùng ngón tay chọc chọc vào gã Béo bên cạnh, rồi chỉ về phía trước cách đó vài hàng ghế, chính là chỗ của Hoàng Y Thương: "Anh Béo, anh xem em hàng ngồi ở kia kìa, chỉ cần nhìn sau lưng thôi cũng dám chắc trăm phần trăm là hàng cực phẩm!"
Ánh mắt gã mặt rỗ sáng rực lên, nước miếng nơi khóe miệng như sắp chảy xuống.
Nghe gã mặt rỗ nói, gã Béo được gọi là Anh Béo lập tức híp đôi mắt vốn đã ti hí của mình lại, nhìn theo hướng tay chỉ của gã mặt rỗ. Khi nhìn thấy bóng lưng của Hoàng Y Thương, dù chỉ là nửa thân trên, hắn cũng có cảm giác sáng mắt lên. Nhưng rất nhanh, hắn lại lắc cái đầu cũng béo không kém của mình: "Tao nói mày nghe này Rỗ, gái bây giờ mày không biết à? Nhiều đứa nhìn sau lưng thì ngon, quay mặt lại dọa trâu chết khiếp đấy. Nhìn sau lưng ổn chứ chưa chắc mặt tiền đã ngon đâu!"
"Không đâu!" Gã mặt rỗ lại lắc đầu, vô cùng tin tưởng vào mắt nhìn của mình, "Anh Béo, bằng kinh nghiệm nhìn gái vô số của em, em dám đảm bảo trăm phần trăm con bé này tuyệt đối là hàng thật giá thật!"
"Mày chắc không?" Anh Béo quay đầu, ánh mắt dò hỏi nhìn gã mặt rỗ.
Thực ra thấy gã mặt rỗ quả quyết như vậy, hắn cũng đã hơi tin rồi, vì ở cùng gã mặt rỗ lâu như vậy, hắn chưa từng thấy gã nhìn nhầm lần nào.
"Chắc chắn, khẳng định và nhất định luôn!" Gã mặt rỗ hưng phấn liếm môi, rồi khẽ nhắm mắt lại, ra vẻ hưởng thụ: "Cách xa như vậy mà em dường như còn ngửi thấy mùi hương quyến rũ tỏa ra từ người cô ấy, mùi hương ấy thật khiến người ta say đắm..."