"Đúng thế! Anh đẹp trai, mau đồng ý làm vệ sĩ cho bọn em đi, không thì bọn em không cho anh đi đâu!"
Dương Vũ cũng làm bộ mặt hung dữ, hăm dọa Lạc Phong.
So với hai cô bạn, Triệu Hân có vẻ điềm đạm hơn nhiều. Dù không nói gì, nhưng tay cô vẫn níu chặt lấy Lạc Phong, ra chiều nếu anh không đồng ý thì quyết không buông tay.
"Khụ khụ..." Bị ba mỹ nữ lôi kéo đầy thân mật giữa thanh thiên bạch nhật, Lạc Phong thấy hơi áp lực, vẻ mặt nghiêm túc lại: “Ba bạn học này, tôi thấy lần trước các bạn vẫn chưa hiểu hết ý của tôi.”
"Đầu tiên, tôi đã có việc làm, chính là bộ đồ tôi đang mặc đây, các bạn không nhìn lầm đâu, tôi chính là một nhân viên vệ sinh quang vinh! Dù các bạn trả tôi năm trăm nghìn một tháng, tôi thừa nhận cái giá này rất cao, tôi cũng rất xiêu lòng."
"Thế nhưng..." Lạc Phong đổi giọng, "Tuy tôi là một nhân viên vệ sinh, có lẽ cả đời này cũng chẳng kiếm nổi một nửa của năm trăm nghìn. Nhưng đồng thời, tôi vẫn là một con người, một người có lương tâm, có đạo đức nghề nghiệp!"
Lời nói đanh thép của Lạc Phong khiến ba vị hoa khôi đều ngẩn cả người.
Một lúc lâu sau, Khuất Nhiễm mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng ra giá: "Một triệu một tháng, bảo vệ thân cận cho chúng tôi."
Một triệu một tháng!
Đây là con số mà phần lớn mọi người nỗ lực cả đời cũng không thể kiếm được.
Thế nhưng con số trên trời trong mắt người thường này, với Lạc Phong lại chẳng đáng nhắc tới.
Ừm... Nhẹ tựa lông hồng.
Có điều, Khuất Nhiễm nói là bảo vệ thân cận...
Lạc Phong liếc mắt qua thân hình nóng bỏng của ba cô gái. Lần này, anh thừa nhận mình có hơi rung rinh thật.
Tuy nhiên, là một sự tồn tại huyền thoại trong giới sát thủ, Lạc Phong vẫn có nguyên tắc hành động của riêng mình. Nếu cứ tùy tiện nhận lời làm vệ sĩ cho người khác như vậy, đồng nghiệp sẽ nhìn anh thế nào?
Huống chi, kể từ ba năm trước, trên thế giới này đã chẳng còn ai đủ tư cách để anh ra tay.
Vì vậy, sắc mặt Lạc Phong không hề thay đổi, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: "Thật sự xin lỗi, vẫn là câu nói lúc nãy, tôi là người có đạo đức nghề nghiệp!"
"Đạo đức nghề nghiệp?" Khuất Nhiễm bỗng cười khẩy, "Anh có tin không, chúng tôi có thể khiến anh mất luôn cái nghề này đấy, đến lúc đó tôi chống mắt lên xem đạo đức nghề nghiệp của anh còn ở đâu!"
"Tôi tin."
Lạc Phong sờ mũi, thầm nghĩ: Chỉ cần dựa vào bộ đồ hút mắt của ba cô đây, muốn không tin cũng khó!
"Có điều, tôi không chỉ có đạo đức nghề nghiệp, mà còn là một người yêu tự do."
Quan trọng nhất là, hiện tại anh cần một thân phận tự do để tìm người trong trường Đại học Tân Lan.
Dương Vũ cười nhạt, nói tiếp: "Yên tâm đi, làm vệ sĩ cho chúng tôi, chúng tôi sẽ không hạn chế tự do của anh! Hơn nữa, anh còn có thể dựa vào thân phận của ba chúng tôi để tự do hơn trong trường."
Dựa vào thân phận của ba người họ để tự do hơn trong trường...
Nghe được nửa câu sau của Dương Vũ, Lạc Phong lại chìm vào im lặng.
Thân phận hiện tại của anh là một nhân viên vệ sinh, chỉ có thể lượn lờ trong khuôn viên trường. Một vài nơi như khu giảng đường hay ký túc xá nữ thì vẫn không thể vào được.
Nhưng nếu thật sự trở thành vệ sĩ của ba đóa hoa khôi này...
Những nơi không vào được kia, nghiễm nhiên có thể đi!
Thấy Lạc Phong im lặng, Khuất Nhiễm biết anh đang do dự nên bồi thêm một câu: "Anh nghĩ mà xem, mỗi tháng có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, quan trọng nhất là còn có ba đại mỹ nữ tuyệt thế chúng tôi bầu bạn, chuyện tốt thế này bao nhiêu người cầu còn không được đấy!"
Ánh mắt Lạc Phong lại lướt qua người ba cô gái một lượt, sau đó cố hết sức gật đầu: "Thôi được, tôi miễn cưỡng đồng ý, nhưng trước đó, tôi có mấy điều kiện."
Lạc Phong không dừng lại, nói thẳng: "Thứ nhất, tôi chỉ là vệ sĩ, không phải người hầu của các bạn, vì vậy các bạn không có quyền ra lệnh cho tôi làm bất cứ việc gì. Đương nhiên, tôi chỉ ra tay khi các bạn gặp nguy hiểm."
"Thứ hai, thời gian còn lại là của riêng tôi, tôi làm gì cũng là quyền của tôi, các bạn không được can thiệp!"
"Thứ ba, cũng là điểm cuối cùng, ừm, mỗi tháng một triệu, một xu cũng không được thiếu."
"Chỉ có ba điểm này thôi sao?"
Người khác đều là chủ thuê ra điều kiện cho vệ sĩ, nhưng đến chỗ Lạc Phong thì ngược lại, anh lại là người ra điều kiện cho chủ thuê.
Mà ba vị hoa khôi đây, lại còn rất vui vẻ chấp nhận.
"Tạm thời là ba điểm này, nếu sau này tôi nghĩ ra thêm, sẽ bổ sung sau."
Lạc Phong suy nghĩ một chút rồi nói.
"Khì khì, vậy quyết định thế nhé!" Khuất Nhiễm cười duyên một tiếng, sau đó rút từ trong chiếc túi LV phiên bản giới hạn toàn cầu dành cho giới siêu giàu ra một tấm thẻ ngân hàng màu vàng đưa cho Lạc Phong, "Đây là thẻ vàng của ngân hàng Hoa Hạ, bên trong có sáu triệu, có thể tiêu thêm năm triệu nữa, coi như ứng trước nửa năm lương cho anh."
Thẻ vàng!
Tuy loại thẻ này phát hành không ít, nhưng nó cũng là một biểu tượng cho thân phận tôn quý, chỉ khi gửi một lần trên 50 triệu mới có thể sở hữu.
Lạc Phong cười tủm tỉm nhận lấy thẻ ngân hàng, cầm lên săm soi như nhà quê lên tỉnh, sau đó tặc lưỡi tấm tắc: "Khà khà, có thẻ này rồi, sau này tôi cũng đi ra vẻ được rồi nhỉ?"
Khuất Nhiễm: "..."
Dương Vũ: "..."
Triệu Hân: "..."
Lạc Phong hài lòng nhận lấy thẻ vàng.
Còn về cái gọi là đạo đức nghề nghiệp lúc nãy ấy à, vứt cho chó gặm đi!
"Được rồi, nếu đã bàn xong, ba cô bé các em đi học đi. Dù sao tôi vẫn là người có lương tâm, cũng phải làm cho xong ngày cuối cùng này đã! Đây là số điện thoại của tôi, có việc thì gọi nhé."
Nói xong một dãy số, anh liền huýt sáo nghêu ngao rời đi.
Ba vị hoa khôi: "..."
"Các cậu nói xem, anh ta có cầm tiền bỏ trốn không?" Triệu Hân cau mày nhìn về hướng Lạc Phong vừa đi.
Khuất Nhiễm lắc đầu: "Chắc là không đâu, mắt nhìn của tớ vẫn chuẩn lắm!"
"Sợ gì chứ? Kể cả anh ta có chạy, chúng ta cũng có thể dễ dàng tìm ra anh ta thôi!"
Dương Vũ siết chặt nắm tay xinh xắn, gương mặt đầy tự tin.
Dương Vũ nói không sai.
Tập đoàn Tam Hợp không chỉ đơn giản là một tập đoàn thương mại, ngoài vị thế trong giới kinh doanh, các phương diện khác cũng vô cùng xuất sắc.
Ví dụ như... mạng lưới thông tin.
Lạc Phong cũng không phải là người sẽ vì mấy triệu mà bỏ trốn, số tiền này trong mắt anh vẫn chỉ nhẹ tựa lông hồng.
Bởi vì dưới đế giày của anh, còn có một tấm thẻ Kim Long của ngân hàng Hoa Hạ.
Chỉ riêng tấm thẻ đó thôi cũng đủ để anh sống trong vinh hoa phú quý cả đời, chưa kể đến thu nhập mà tổ chức mang lại cho anh trong những năm qua.
Đó lại càng là một con số không tài nào tưởng tượng nổi...