Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ!
Thấy Liễu Vụ Nguyệt lại có thể trơ trẽn đến vậy, Lý Thiến Nhu lập tức thầm mắng trong lòng.
Thật ra, nếu không có người khác ở đây, có khi Lý Thiến Nhu cũng đã níu lấy cánh tay còn lại của Lạc Phong rồi, chỉ có điều ở đây toàn là học sinh của cô, thân là một giáo viên, cô phải giữ hình tượng của một giáo viên.
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là cô da mặt mỏng, không thể ở trước mặt bao nhiêu người mà ôm ấp một người đàn ông được.
Vì thế, Liễu Vụ Nguyệt đã chắc chắn chiếm giữ cái danh “hồ ly tinh” trong lòng cô.
Lý Thiến Nhu hậm hực gọi đám học sinh rời đi. Lúc này, cả thể xác lẫn tinh thần đều đang vô cùng khoan khoái, Lạc Phong vừa giơ tay lên, định ôm eo Liễu Vụ Nguyệt cùng đi thì cô nàng bỗng lanh lẹ né ra, rồi buông cánh tay đang ôm Lạc Phong.
Cô lắc chiếc hông quyến rũ bước đi, chỉ để lại cho Lạc Phong một bóng lưng tràn đầy mê hoặc.
Đúng là trêu chọc trắng trợn mà!
Lạc Phong bực bội đi theo sau.
Cuối cùng, sau khi tất cả mọi người đã đi khỏi, Sơn ca còn cẩn thận xác nhận họ đã đi thật xa, sắc mặt hắn liền lập tức thay đổi.
Đầu tiên, hắn lần lượt đi tới bên cạnh mấy tên côn đồ đang nằm trên đất, mỗi đứa tặng một cước.
“Mẹ kiếp, còn nằm à, còn giả vờ ngất với ông đây à!”
Quả nhiên, sau khi bị Sơn ca đá cho mỗi đứa một cước, đám côn đồ đều mở mắt ra, rồi lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
“Sơn ca, thằng nhóc đó đi rồi, giờ chúng ta làm sao đây?” một tên côn đồ hỏi Sơn ca.
“Mày hỏi ông đây làm sao à?” Sơn ca dùng bàn tay phải lành lặn vỗ mạnh vào gáy tên côn đồ vừa nói, “Mày mù à, không thấy ông đây bị thương nặng thế này sao? Còn không mau đưa ông đi bệnh viện?”
Nghe Sơn ca nói vậy, đám côn đồ còn lại mới sực tỉnh, vội vàng nhìn vào bàn tay trái dính đầy máu tươi của hắn. Khi thấy vết thương sâu hoắm, máu thịt be bét trông đến rợn người trên bàn tay, đứa nào đứa nấy đều hít một hơi khí lạnh, trong lòng vừa sợ hãi vừa thấy may mắn.
May là vừa rồi chúng giả vờ ngất cho qua chuyện, nếu không e rằng cũng phải chịu chung số phận.
Sau đó, cả bọn dìu nhau đến bệnh viện.
Gần nửa tiếng sau, Sơn ca đã nằm trong một phòng bệnh cao cấp, bàn tay trái quấn băng trắng toát. Nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, rõ ràng là do mất máu quá nhiều.
Nhưng bây giờ trông Sơn ca đã khá hơn nhiều, đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu có lẽ là do cô y tá nhỏ đang đứng cạnh giường thu dọn dụng cụ y tế trông rất xinh xắn, khiến mắt hắn cứ dán chặt vào người cô không rời.
“Sơn ca, Hải Long Ca đến rồi!”
Ngay lúc Sơn ca đang nằm trên giường bệnh ngắm cô y tá xinh đẹp, một tên côn đồ bước vào, ghé vào tai hắn nói nhỏ.
“Hải Long Ca?”
Nghe ba chữ này, cả người Sơn ca chấn động, lập tức ngồi thẳng dậy, còn định bước xuống giường.
“Sơn ca, sao lại bị thương thế này?”
Ngay khi Sơn ca định xuống giường, một giọng nói trầm hùng từ cửa phòng bệnh vọng vào.
Dứt lời, một gã đàn ông râu quai nón, cao ít nhất cũng phải mét tám, mặc áo ba lỗ bước vào.
“Đây là bệnh viện, anh nói to thế, làm ồn đến bệnh nhân khác thì sao?”
Cô y tá đang thu dọn dụng cụ ngẩng lên, khó chịu nhìn gã đàn ông vừa lên tiếng, chính là Hải Long Ca.
“Mẹ nó, con đĩ thối tha này nói chuyện với Hải Long Ca kiểu gì đấy?”
Tên côn đồ vào báo tin lúc nãy liền hung hăng trừng mắt nhìn cô y tá, trông bộ dạng như sắp động thủ.
Dường như bị bộ dạng của tên côn đồ dọa sợ, cô y tá sững người.
“Ha ha, không sao, ta lại thấy cô bé này thú vị đấy!” Hải Long Ca bước tới, đưa tay véo má cô y tá, cười nói.
Hành động của gã càng làm cô y tá run lên.
“Được rồi, cô ra ngoài đi.” Hải Long Ca phất tay, ra hiệu cho cô y tá ra ngoài.
Nghe vậy, cô y tá liền bước líu ríu vọt ra khỏi phòng bệnh.
Sau đó, ánh mắt của Hải Long Ca chuyển sang bàn tay quấn băng của Sơn ca. “Sơn ca, có chuyện gì vậy? Ở ngay trên địa bàn của mình mà còn bị thương ra nông nỗi này!”
“Hải Long Ca, để anh chê cười rồi.”
Nhìn gã đàn ông trông có vẻ hiền lành trước mặt, giọng Sơn ca lại mang một tia kính cẩn.
Chính gã đàn ông trông rất phúc hậu này, mười năm trước đã một tay sáng lập ra Hải Long Bang, sau đó phát triển không ngừng. Đến bây giờ, tuy không phải là thế lực mạnh nhất ở thành phố Đông Hải, nhưng cũng không có mấy ai dám chủ động gây sự với gã, giang hồ còn đặt cho gã biệt hiệu Hải Long Ca.
“Cái gì gọi là để ta chê cười?” Nghe Sơn ca nói, Hải Long Ca tỏ vẻ không vui, “Nói mau, là thằng nào không có mắt dám gây sự trên địa bàn của chúng ta, còn làm cậu bị thương!”
Thấy Hải Long Ca lộ ra vẻ mặt này, Sơn ca biết gã đã thật sự tức giận, liền không giấu giếm nữa. “Em không biết thân phận cụ thể của đám người đó, hình như là từ nơi khác đến, nhưng chắc đều là sinh viên đại học. Bọn họ có khoảng hai, ba mươi người, trong đó chỉ có hai thằng con trai, và người làm em bị thương chính là một trong hai thằng đó…”
Nói đến cuối, giọng Sơn ca càng lúc càng nhỏ, dù sao bị một người nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều đánh cho ra nông nỗi này, nói ra cũng là chuyện rất mất mặt.
“Một người? Một thằng sinh viên? Đánh cậu ra nông nỗi này?” Hải Long Ca không tin nổi nhìn Sơn ca.
Sơn ca chỉ biết cười khổ gật đầu. “Nói chính xác thì, thằng nhóc trông chưa đến hai mươi tuổi đó đã xử lý năm anh em của em, sau đó còn làm em bị thương thế này. Hơn nữa, cuối cùng nó còn moi của em 100 ngàn tệ.”
Sơn ca biết, nếu chuyện này đồn ra ngoài, hắn chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho cả giới giang hồ ở Tân Đảo, thậm chí là cả thành phố Đông Hải.
“Đúng là to gan thật!” Đồng tử của Hải Long Ca co lại, “Dám đánh người của ta ngay trên địa bàn của ta, đây là không coi Hải Long Bang ra gì, không coi Hải Long Ca này ra gì!”
Sơn ca biết, mỗi khi Hải Long Ca nói câu này, điều đó chứng tỏ gã đã thật sự nổi giận, và gã sẽ đích thân ra tay.
Trước đây, bất kể là thế lực hay cá nhân nào khiến Hải Long Ca phải đích thân ra tay, kết cục đều vô cùng thê thảm.
Nhưng lần này, không hiểu sao trong lòng Sơn ca lại dấy lên một cảm giác bất an lạ thường.
Có một giọng nói đang mách bảo hắn, có lẽ lần này, Hải Long Bang của bọn họ sẽ không còn tồn tại nữa.
Đương nhiên, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua, hơn nữa chính Sơn ca cũng không tin, chỉ vài thằng sinh viên thì làm sao có thể lật trời trên địa bàn của Hải Long Bang được chứ