Virtus's Reader
Thần Cấp Hộ Mỹ Sát Thủ

Chương 198: CHƯƠNG 198: LỜI CẢNH CÁO

Nếu mày đã nổ phát súng đầu tiên, vậy thì tao sẽ lấy mày ra khai đao trước!

Lạc Phong thừa sức nhìn ra, gã đàn ông đột nhiên xuất hiện này thực chất đã lượn lờ ở gần đây từ lâu, hơn nữa còn luôn quan sát hắn.

Còn cô ả kia, cũng là cố tình dàn cảnh để lọt vào tầm mắt của hắn.

Rõ ràng là hai kẻ này muốn đến kiếm chuyện với hắn.

Thấy Lạc Phong vẫn dửng dưng, cô ả kia liền uốn éo cả người, áp sát vào gã đàn ông: “Hải Long Ca, anh xem cái tên này kiêu căng chưa kìa, lại còn không thèm nhúc nhích!”

Gã đàn ông này chính là lão đại của Bang Hải Long, Hải Long.

Nghe được ba chữ “Hải Long Ca”, nụ cười trên khóe miệng Lạc Phong càng đậm hơn.

Vừa nãy lúc nói chuyện điện thoại với Huệ Thế, hắn đã biết lão đại của Bang Hải Long chính là người được gọi là Hải Long Ca.

Chỉ là hắn không ngờ lại gặp được chính chủ nhanh đến vậy.

Thực ra Hải Long Ca đã có mặt ở bãi biển này từ sáng sớm, nhưng gã không biết Lạc Phong cũng ở đây. Mãi đến khi nghe đàn em báo cáo, gã mới nảy ra kế hoạch tạm thời, quyết định phải dạy dỗ cho ra trò cái thằng nhóc dám làm càn trên địa bàn của mình.

“Khà khà! Thằng nhóc, gan mày cũng to thật đấy!” Hải Long Ca một tay ôm eo cô nàng bikini, cúi đầu nhìn Lạc Phong, mặt nở một nụ cười lạnh lẽo. “Chẳng lẽ mày không biết, nơi này là địa bàn của Hải Long Ca tao sao?”

Gã Hải Long Ca này đang nói bóng nói gió.

Lạc Phong thừa hiểu ý của gã, nhưng hắn vẫn lắc đầu, giả vờ ngây thơ vô số tội: “Tôi chưa nghe đến tên Hải Long Ca bao giờ cả, với lại cái ghế này không phải là đồ công cộng sao?”

Thấy Lạc Phong tỏ vẻ ngây ngô, Hải Long Ca không khỏi sững người.

Ngay sau đó, nụ cười trên mặt gã càng thêm gằn Gì: “Ha, không biết danh hiệu của tao cũng không sao, nhưng cái ghế này, thật sự không phải đồ công cộng đâu!”

“Không phải đồ công cộng thì tôi đứng lên là được chứ gì.” Lạc Phong vừa nói vừa đứng dậy khỏi ghế.

Thái độ cực kỳ ngoan ngoãn này lại khiến Hải Long Ca ngạc nhiên lần nữa.

Một thằng nhóc trông có vẻ yếu đuối, mà thực tế cũng yếu đuối thế này, lại có thể là kẻ đã đánh Giả Sơn ra nông nỗi đó sao?

Giờ phút này, Hải Long Ca bắt đầu có chút hoài nghi.

Nhưng đã đến để tìm Lạc Phong gây sự thì gã cũng không nghĩ nhiều nữa, cười gằn một tiếng: “Thằng nhóc, ở cái đảo Mới này, hay thậm chí cả thành phố Đông Hải, người không biết đến tên của Hải Long Ca tao thật sự chẳng có mấy ai đâu. Mày từ nơi khác đến à?”

Miệng thì hỏi Lạc Phong, nhưng giọng điệu của gã lại đầy vẻ chắc chắn.

Lạc Phong thầm nghĩ, nếu mày đã thích diễn kịch như vậy, thì tao sẽ diễn cùng mày một vở cho tới nơi tới chốn. Có điều, cát-xê của tao đắt lắm đấy...

Như nghĩ đến điều gì đó, Lạc Phong nở một nụ cười có phần bỉ ổi: “Hải Long Ca đúng không ạ, mắt nhìn của ngài chuẩn thật đấy, tôi đúng là không phải người địa phương, tôi từ nơi khác đến đây du lịch.”

“À mà, Hải Long Ca à, nghe ngài nói vậy, chắc ngài là nhân vật có máu mặt ở thành phố Đông Hải này nhỉ?” Ánh mắt Lạc Phong ánh lên vẻ tò mò xen lẫn sùng bái, trông y hệt một cậu nhóc ngây thơ hiếu kỳ.

Hải Long Ca chưa kịp mở miệng, cô nàng bikini trong lòng gã đã lên tiếng trước. Ả nép chặt vào ngực Hải Long Ca, ngước đôi mắt ngập tràn sùng bái nhìn gã: “Nhắc đến tên Hải Long Ca, ở cái thành phố Đông Hải rộng lớn này, ai mà không kính nể gọi một tiếng Hải Long Ca? Ngay cả cục trưởng cục cảnh sát thành phố Đông Hải gặp Hải Long Ca cũng phải nể mặt ba phần đấy!”

Màn tâng bốc này lập tức khiến Hải Long Ca cười ha hả, sau đó cúi xuống “chụt” một tiếng lên má cô nàng bikini: “Bảo bối, không phải chúng ta đã nói là phải khiêm tốn sao, lỡ dọa người khác thì phải làm sao?”

Hải Long Ca tuy miệng nói khiêm tốn, nhưng vẻ kiêu ngạo trên mặt thì không tài nào che giấu được.

Mà Lạc Phong sau khi nghe lời của cô nàng bikini, ánh mắt nhìn Hải Long Ca liền thay đổi hẳn, trong mắt lóe lên kim quang, suýt chút nữa đã làm mù mắt Hải Long Ca, đó là ánh sáng sùng bái rực cháy không hề che giấu: “Hải Long Ca, hóa ra ngài lợi hại như vậy à. Ở thành phố Tân Lan của chúng tôi cũng có một Hội Thiên Đế rất ghê gớm, hội trưởng hình như tên là Huệ Thế. Một nhân vật tầm cỡ như ngài chắc chắn cũng cùng đẳng cấp với ông ấy, chắc là cũng quen biết hội trưởng Hội Thiên Đế nhỉ!”

“Hừm, cái này…” Lời của Lạc Phong khiến sắc mặt Hải Long Ca hơi thay đổi.

Gã được coi là một bá chủ ở thành phố Đông Hải, còn Huệ Thế là lão đại của Hội Thiên Đế, cũng là bá chủ của thành phố Tân Lan, về lý mà nói thì hai người họ được xem là đại lão cùng cấp bậc.

Thế nhưng Hải Long Ca biết rất rõ, Hội Thiên Đế phát triển với thế như chẻ tre, chỉ mới mấy tháng đã thống nhất cả hai thành phố lớn là Nam Phong và Tân Lan. Trong khi đó, Bang Hải Long của gã phát triển đến nay đã hơn mười năm, cũng chỉ ngang hàng với mấy bang phái lớn khác mà thôi.

Nếu nói một cách nghiêm túc, Bang Hải Long của gã so với Hội Thiên Đế thì đúng là chả là cái thá gì.

Nhưng bây giờ là lúc Hải Long Ca cần ra vẻ, làm sao có thể tự vả vào mặt mình bằng cách nói không quen biết Huệ Thế được.

Gã cười ha hả: “Đó là đương nhiên, tao với Huệ Thế quen biết từ lâu rồi, Hội Thiên Đế của nó phát triển được cũng có một phần công sức của tao đấy!”

Thấy Hải Long Ca nói còn thật hơn cả thật, Lạc Phong liền trợn tròn mắt, sau đó giơ ngón tay cái lên với gã: “Thật không ngờ, hóa ra sự phát triển của Hội Thiên Đế lại có cả công lao của Hải Long Ca ngài!”

Hải Long Ca ra vẻ không quan tâm, xua tay: “Đâu có, Huệ Thế dù sao cũng là anh em của tao, nó muốn làm việc, tao làm anh em sao có thể không ra tay giúp nó được?”

Lạc Phong tiếp tục trưng ra bộ mặt sùng bái: “Hôm nay được nói chuyện với Hải Long Ca đúng là vinh hạnh của tôi quá, nhưng tôi còn có chút việc nên phải đi trước. Hải Long Ca ngài yên tâm, lần sau gặp lại tôi nhất định sẽ mời ngài một bữa cơm!”

Nói rồi, Lạc Phong liền xoay người định rời đi.

Thấy Lạc Phong sắp đi, Hải Long Ca còn định mở miệng giữ lại, nhưng ngay lúc gã đưa tay ra định vẫy Lạc Phong thì bỗng sực tỉnh.

Mẹ nó chứ, lão tử đến đây là để xử lý thằng nhóc này, sao lại bị nó dắt mũi bằng vài ba câu thế này?

Thằng nhóc này, quả nhiên không thể xem thường!

Ngay lập tức, Hải Long Ca gầm lên một tiếng: “Đứng lại!”

Tiếng gầm đầy khí phách vương bá này lập tức khiến cô nàng bikini trong lòng Hải Long Ca mê mẩn một hồi lâu, Lạc Phong cũng nghe lời dừng bước, quay người lại nhìn gã với vẻ mặt khó hiểu.

“Thằng nhóc, mày cũng thông minh phết đấy, lại biết cách đánh lạc hướng sự chú ý của lão tử!” Hải Long Ca cười gằn nhìn Lạc Phong. “Nói cho mày biết, lão tử không dễ bị lừa như vậy đâu. Dám không coi lão tử ra gì trên địa bàn của lão tử, hôm nay tạm thời cho mày một lời cảnh cáo, để mày nhớ cho kỹ!”

Sau đó, Hải Long Ca dùng hành động thực tế để cho Lạc Phong biết, gã muốn cho hắn một lời cảnh cáo như thế nào...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!