“Bởi vì tiềm năng của ngươi!”
Vốn tưởng Mộc Ân sẽ nói “bởi vì ngươi có bông cúc đẹp”, ai ngờ hai chữ cuối cùng lại là “tiềm năng”, Vương Miểu không khỏi ngẩn người: “Tiềm năng?”
Hắn không hiểu tiềm năng mà Mộc Ân nhắc đến là về phương diện nào.
Nhưng rất nhanh, Mộc Ân đã cho hắn câu trả lời: “Ngươi có thiên phú tu luyện rất cao, vì vậy ta quyết định giữ ngươi lại bên cạnh. Chỉ cần dùng phương pháp của ta để dạy dỗ, ta tin rằng chẳng bao lâu nữa, thực lực của ngươi sẽ vượt qua cả tên rác rưởi Băng Đế kia!”
Băng Đế!
Nghe hai chữ này, cả người Vương Miểu chấn động.
Ở lại Võ Môn mấy tháng nay, hắn cũng đã nghe Đại trưởng lão ngoại môn Vi Trường Bạch kể ít nhiều về các cường giả trên thế giới này.
Trong đó bao gồm cả Bát Đại Thần Đế, và cũng nhờ vậy mà hắn biết Lạc Phong chính là Phong Thần, một trong Bát Đại Thần Đế. Hơn nữa, Lạc Phong còn là người mạnh nhất, thậm chí bảy vị Thần Đế còn lại hợp sức cũng không phải là đối thủ của anh!
Đó cũng là lý do Vương Miểu từng nói, hắn biết mình không thể giết nổi Lạc Phong nên mới muốn dùng cách khác để trả thù.
Thế nhưng giờ đây, hắn lại nghe Mộc Ân nói rằng hắn có thiên phú tu luyện rất cao, và một ngày nào đó thực lực của hắn còn có thể vượt qua Băng Đế, một trong Bát Đại Thần Đế. Hắn cũng có thể nghe ra, cái ngày mà Mộc Ân nói tới sẽ không còn xa nữa.
“Vậy ngài là…”
Nếu đúng như lời Mộc Ân nói, ông ta không chỉ quen biết Băng Đế mà bản thân có lẽ cũng là một trong Bát Đại Thần Đế. Thế nhưng, hắn chưa từng nghe nói trong Bát Đại Thần Đế có người nào tên là Mộc Ân.
“Khà khà, ngươi không cần đoán đâu, ta không nằm trong Bát Đại Thần Đế.” Mộc Ân nở một nụ cười gằn. “Tuy nhiên, dù ta không thuộc Bát Đại Thần Đế, nhưng tên Băng Đế kia vẫn luôn là bại tướng dưới tay ta!”
Ý của Mộc Ân rất rõ ràng, tuy ông ta không nằm trong hàng ngũ Bát Đại Thần Đế nhưng thực lực lại mạnh hơn Băng Đế rất nhiều.
“Được rồi, việc này không nên chậm trễ. Bây giờ ta sẽ đưa ngươi về căn cứ số 2, sau đó giúp ngươi nâng cao thực lực. Sẽ có một ngày, mọi mối thù của ngươi, ngươi đều có thể tự tay báo đáp!”
Nói đến câu cuối, Mộc Ân cười đắc ý, tiếng cười vang vọng giữa bầu trời cao hàng trăm mét.
*
Tại nhà kho dưới lòng đất, không lâu sau khi Mộc Ân đưa Vương Miểu rời đi, một bóng người khác lại xuất hiện.
Bóng người này khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, không để lộ một chút da thịt nào. Sau khi tiến vào nhà kho, bóng người này nhìn thấy Diệp Tử.
Chỉ có điều, lúc này Diệp Tử không còn lơ lửng giữa không trung nữa mà đã ngã xuống đất, trông như đã bất tỉnh, ngay cả vầng hào quang màu tím bao bọc quanh người cũng biến mất không còn tăm tích.
Thế nhưng dưới ánh đèn lờ mờ, có thể thấy trước ngực Diệp Tử vẫn còn một đốm sáng màu tím đang chớp nháy theo quy luật, dường như là theo nhịp thở của cô.
Bóng đen tiến lên phía trước, nhìn rõ nguồn gốc của tia sáng, đó là một sợi dây chuyền, chính là món quà “Trái Tim Thiếu Nữ” mà Lạc Phong đã mua cho Diệp Tử ở Mạn Đà La. Khi nhìn thấy sợi dây chuyền này, bóng đen không khỏi thốt lên: “Quả nhiên là Tử Thạch! Xem ra sóng năng lượng mình cảm nhận được là thật!”
“Nếu ta đã cảm nhận được năng lượng của Tử Thạch, vậy thì hắn cũng có thể cảm nhận được, xem ra phải ra tay nhanh hơn!”
Ngay lập tức, bóng đen không do dự nữa, tiến đến trước mặt Diệp Tử rồi đưa tay định chộp lấy sợi dây chuyền. Nhưng ngay khi tay của bóng đen sắp chạm vào nó, mặt dây chuyền bỗng khuếch tán ra một luồng sáng màu tím, đánh bật tay của bóng đen ra.
“Sao có thể!”
Bóng đen kinh ngạc kêu lên, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn. Hắn không ngờ rằng, với thực lực của mình mà lại bị đánh bật ra.
“Lẽ nào Tử Thạch đã nhận chủ?”
Một lúc lâu sau, bóng đen lẩm bẩm một câu, không khó để nghe ra sự khó tin trong giọng nói, cứ như thể việc Tử Thạch nhận chủ là một chuyện không thể nào xảy ra, nhưng lại đã xảy ra.
Nhưng không đợi bóng đen kịp suy nghĩ, hắn dường như cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn của nhà kho: “Quả nhiên, hắn đến rồi!”
Giọng nói vừa dứt, bóng đen cũng biến mất khỏi nhà kho dưới lòng đất, như thể chưa từng xuất hiện.
Cùng lúc đó, cách nhà kho chưa đầy trăm mét, một bóng người đang lao đi vun vút. Người đó không ai khác, chính là Lạc Phong.
Vốn dĩ anh đang cùng Lão Phương ngồi xe về thành phố Đông Hải, nhưng vừa vào đến nội thành, anh đã cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn. Ngay sau đó, anh liền nhảy khỏi xe, không ngừng nghỉ lao về phía nguồn năng lượng.
Đồng thời, trong lòng anh còn có một cảm giác, đó là Diệp Tử cũng đang ở đó.
Khoảng cách trăm mét, Lạc Phong chỉ cần vài lần lướt mình đã tới nơi. Rất nhanh, hắn đã xuất hiện trong nhà kho dưới lòng đất, và ánh mắt anh ngay lập tức đổ dồn về phía Diệp Tử đang ngất trên mặt đất, cùng với sợi dây chuyền vẫn đang lóe lên ánh sáng tím trên cổ cô.
Luồng năng lượng kia chính là phát ra từ sợi dây chuyền đó.
Lạc Phong nhanh chóng đến bên cạnh Diệp Tử, đầu tiên là kiểm tra tình hình của cô, phát hiện cô không sao thì trong lòng mới yên tâm. Lúc này, anh mới đưa mắt nhìn về sợi dây chuyền trên cổ Diệp Tử.
Đây là một chuyện khiến Lạc Phong không thể tưởng tượng nổi. Mặc dù trước đây anh cũng cảm thấy sợi dây chuyền này có gì đó khác thường, nhưng không ngờ rằng nó, hay nói đúng hơn là viên đá hình trái tim màu tím bên trong, lại không phải là thứ tầm thường.
Bởi vì Lạc Phong có thể cảm nhận rất rõ ràng, năng lượng tỏa ra từ sợi dây chuyền này và năng lượng tỏa ra từ khối đá màu xanh mà anh gặp ở Tân Đảo mấy ngày trước có hiệu quả kỳ diệu như nhau.
Hay nói cách khác, giữa hai thứ này tồn tại một mối liên hệ kỳ lạ nào đó.
Đang lúc Lạc Phong suy nghĩ, hai tay Diệp Tử bỗng khẽ động, sau đó hàng mi cô nhẹ nhàng run rẩy. Cô mơ màng mở mắt. Trong tầm nhìn mờ ảo, cô thấy một bóng người ở ngay trước mặt, gần trong gang tấc, cô liền định hét lên. Nhưng rất nhanh, khi nhận ra đó là Lạc Phong, cô lập tức ôm chầm lấy anh, nước mắt tuôn rơi: “Hu hu hu... Lạc Phong, em biết ngay là anh sẽ đến cứu em mà...”
“Được rồi, mọi chuyện qua rồi.” Lạc Phong cũng vòng tay ôm lấy Diệp Tử, vỗ nhẹ lưng cô an ủi.
“Nhưng mà...” Lúc này, Lạc Phong lại nói: “Người cứu em không phải anh, vì anh cũng vừa mới tới thôi. Lúc anh đến thì trong nhà kho này chỉ có một mình em ngất ở đây. Em có biết trước đó đã xảy ra chuyện gì không?”
Lạc Phong chắc chắn rằng, trước khi mình đến, nơi này nhất định đã xảy ra chuyện gì đó khác...