Một đám người vội vàng đỡ Long Thiên dậy, sắc mặt hắn ta cực kỳ âm trầm.
May mà Lạc Phong không ra tay độc ác, nên ngoài cảm giác đau đớn ra thì cơ thể Long Thiên không bị thương tổn gì nghiêm trọng. Nhưng dù vậy, hắn ta cũng không thể nào bỏ qua.
"Tổ trưởng, có cần em cho người điều tra thân phận của gã kia không?"
Sau khi Long Thiên rời khỏi tầng hầm thứ tám, một gã đàn ông đầu cua trông có vẻ lanh lợi bên cạnh liền thì thầm với hắn.
Gã đầu cua này bình thường rất thích nịnh bợ Long Thiên, lại thường xuyên nghĩ ra mấy trò khôn vặt, cũng coi như giúp được Long Thiên không ít việc, nên giờ cũng được xem là một tên đàn em thân tín của hắn.
"Không cần." Long Thiên khoát tay, ánh mắt âm u như nước. "Gã đó trông còn trẻ hơn cả tao, nhưng thực lực lại mạnh đến vậy, thế lực đứng sau lưng chắc chắn cũng không phải dạng vừa!"
"Vậy… chẳng lẽ tổ trưởng định nuốt cục tức này dễ dàng thế sao?" Gã đầu cua nghi hoặc nhìn Long Thiên.
"Tất nhiên là không!" Long Thiên hừ lạnh một tiếng. "Tự mình ra tay báo thù là không thể, nhưng tao có thể nhờ người khác! Đệ nhất cao thủ của Long gia, ông hai Long Thu Nguyên của tao, năm ngoái đã tu luyện đến tầng thứ sáu của Kim Long Quyết. Hơn nữa, ông ấy còn tham gia Đại chiến tranh đoạt Thần Đế lần này, rất có khả năng sẽ lọt vào Top 8 Thần Đế. Đến lúc đó…"
Lời chưa nói hết nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Mặc kệ thế lực sau lưng Lạc Phong có mạnh đến đâu, nhưng Long gia nhà bọn họ lại có một vị tồn tại cấp Thần Đế, đến lúc đó thì còn phải sợ cái gì nữa?
"Em hiểu rồi, xem ra vẫn là tổ trưởng cao tay!" Gã đầu cua giơ ngón tay cái lên với Long Thiên, mặt mày tươi cười nịnh nọt. "Đúng rồi, tổ trưởng, cái Đại chiến tranh đoạt Thần Đế ấy…"
"Yên tâm, đến lúc đó chắc chắn sẽ dắt theo mày! Tao cũng muốn xem xem thằng nhóc Lạc Phong kia có tư cách bước vào đó không!"
Nói đến đây, giữa hai hàng lông mày của Long Thiên ánh lên vẻ đắc ý và kiêu ngạo, ra vẻ như việc được tham dự Đại chiến tranh đoạt Thần Đế là một chuyện đáng tự hào lắm vậy.
"Vậy thì cảm ơn tổ trưởng đã ưu ái!"
Gã đầu cua mừng rỡ ra mặt.
Thế nhưng, gã còn chưa kịp mừng được bao lâu thì Long Thiên đã giao nhiệm vụ: "Nhưng trước đó, tao muốn mày giúp tao một việc. Mấy ngày tới, hãy theo dõi sát sao thằng Lạc Phong kia. Dù không điều tra ra được thân phận của nó, cũng phải nắm được điểm yếu của nó!"
"Tổ trưởng yên tâm, nhiệm vụ này cứ giao cho em!" Gã đầu cua vỗ ngực cam đoan.
Bảo gã làm việc khác thì có thể không xong, nhưng nếu nói về kỹ năng theo dõi, trong toàn bộ Long Tổ này gã nhận số hai thì không ai dám nhận số một. Cũng vì vậy mà người trong Long Tổ đặt cho gã biệt danh là "Linh Chuột", dĩ nhiên có mang ý xấu hay không thì chẳng ai biết.
Mặt khác, Lạc Phong và Phượng Loan đã vào đến văn phòng của cô. Vốn dĩ Lạc Phong còn tưởng có thể cùng Phượng Loan làm một trận mây mưa nóng bỏng ngay trong văn phòng, ai ngờ vừa bước vào, hắn mới phát hiện trên tường có một tấm kính trong suốt lớn bằng nửa bức tường. Điều này làm Lạc Phong tụt hứng ngay lập tức.
Tuy nhiên, khi Lạc Phong thấy bên ngoài không có ai, lòng hắn lại bắt đầu rục rịch. Hắn thầm nghĩ, chơi kiểu này có khi lại kích thích hơn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định từ bỏ ý định táo bạo này.
Dù sao tấm kính trong suốt cũng to như vậy, nếu đang lúc cao trào mà đột nhiên có người xuất hiện rồi nhìn vào thì đúng là mất mặt chết đi được.
Dù vậy, Lạc Phong vẫn rất không khách khí mà ngồi vào ghế của Phượng Loan, sau đó còn gác cả hai chân lên bàn làm việc, dáng vẻ cà lơ phất phơ nhìn cô: "Vừa nãy đi một vòng ở tầng tám mà sao không thấy đại mỹ nữ họ Tô đâu nhỉ?"
"Cô ấy à, đang ở tầng mười đấy." Nhắc đến Tô Nguyệt Đàn, trong mắt Phượng Loan lóe lên một tia sáng kỳ lạ, người không biết còn tưởng cô có sở thích đặc biệt gì. "Tôi thật không ngờ thực lực của cô ấy lại cao hơn tôi nhiều đến vậy. Đến giờ, tôi ở tầng mười cũng chỉ trụ được năm tiếng là cùng, còn cô ấy hôm qua lần đầu tiên vào mà đã ở trong đó suốt mười tiếng, mà trông có vẻ đó vẫn chưa phải là giới hạn."
"Đó là đương nhiên."
Khóe miệng Lạc Phong nở một nụ cười bí ẩn.
Hắn đã từng vào nơi mà Phượng Loan gọi là tầng mười. Tầng hầm thứ mười, nói trắng ra là một nơi dùng để huấn luyện. Dĩ nhiên, cái gọi là huấn luyện này không giống với huấn luyện thông thường, bởi vì độ khó và sự tàn khốc biến thái của nó đã được Cục An ninh Quốc gia hình tượng hóa thành cái tên "Địa Ngục Mười Tầng".
Trong mắt đa số mọi người, tầng mười chẳng khác nào địa ngục, nhưng mỗi thành viên của Long Tổ và Phượng Tổ đều phải vào đó huấn luyện ít nhất một tiếng mỗi ngày. Tuy nhiên, trong phần lớn trường hợp, rất nhiều người còn không trụ nổi một tiếng, mà dù có trụ được thì lúc ra ngoài ai nấy cũng đều mệt như chó.
Lạc Phong đã từng xuống tầng mười một lần, bài tập cơ bản nhất ở đó là huấn luyện trọng lực. Nói cách khác, trọng lực ở tầng mười khác hẳn những nơi khác, mức thấp nhất là gấp ba lần. Điều đó có nghĩa là khi một người bước vào tầng mười, họ sẽ cảm thấy như có một vật nặng gấp ba lần trọng lượng cơ thể đè lên người mình.
Sau đó, họ phải gánh chịu trọng lực gấp ba đó để tiến hành các bài huấn luyện khác. Dĩ nhiên, dù là trọng lực gấp ba hay bất cứ thứ gì khác, đối với Lạc Phong đều là chuyện đơn giản. Đừng nói là ở trong đó vài tiếng, cho dù bắt hắn sống luôn ở đó cũng không thành vấn đề.
Thậm chí, màn thể hiện biến thái của Lạc Phong trong lần đầu tiên bước vào tầng mười đến bây giờ vẫn khiến Phượng Loan nhớ mãi không quên.
"Đi thôi, chúng ta qua xem đại mỹ nữ họ Tô huấn luyện thế nào rồi." Lạc Phong cười tủm tỉm, miệng thì nói là đi xem Tô Nguyệt Đàn huấn luyện, nhưng trong lòng lại đang có ý đồ xấu xa gì đó.
Hai người nhanh chóng xuống tầng mười. Ngay khi vừa bước vào phạm vi của tầng, Lạc Phong cảm thấy cơ thể mình đột nhiên chùng xuống, cùng lúc đó, Phượng Loan bên cạnh không kìm được mà kinh ngạc thốt lên.
"Trọng lực gấp sáu lần!"
Đúng vậy, hiện tại tầng mười không phải là mức trọng lực gấp ba cơ bản, mà là gấp sáu lần. Đây là do Tô Nguyệt Đàn đã điều chỉnh.
Lạc Phong chỉ khẽ rung vai một cái rồi trở lại bình thường, sau đó ung dung bước về phía một cánh cửa nhỏ. Nhưng Phượng Loan đi theo sau hắn thì trông không được tự nhiên như vậy. Dưới trọng lực gấp ba, cô cũng chỉ có thể trụ được năm tiếng, mà bây giờ là gấp sáu lần, phần lớn sức lực của cô đều phải dùng để chống lại trọng lực. Nếu bây giờ bảo cô bước vào cánh cửa nhỏ kia, cô có thể chắc chắn rằng, đừng nói là năm tiếng, trụ được năm phút thôi cũng đã là một điều xa xỉ