Virtus's Reader
Thần Cấp Hộ Mỹ Sát Thủ

Chương 24: CHƯƠNG 24: MÀN KỊCH CỦA TAM ĐẠI KIM HOA

Lạc Phong vẫn có thể nghe được tiếng ồn ào ở đầu dây bên kia, hắn không khỏi nhíu mày: "Có chuyện gì vậy?"

"Có người đang vây quanh bọn em, muốn... giở trò sàm sỡ..."

"Ở thành phố Tân Lan mà còn có kẻ dám làm vậy với ba người các cô sao?" Lạc Phong bất đắc dĩ day trán.

Tuy Triệu Hân là người điềm đạm nhất trong tam đại kim hoa, nhưng nói gì thì nói, cô vẫn là một trong số họ. Đối với lời của cô, Lạc Phong vẫn bán tín bán nghi.

"Không phải người ở Tân Lan, là mấy kẻ ở thành phố Nam Phong bên cạnh..."

Triệu Hân còn chưa nói hết câu thì điện thoại đã bị ngắt.

"Đúng là lắm chuyện thật!"

Lạc Phong nhìn màn hình điện thoại tối đen, thầm chửi một câu.

Mới nhận việc làm vệ sĩ cho người ta mà tối nay đã có chuyện rồi!

Dù nghĩ vậy, Lạc Phong vẫn cầm lấy điện thoại, ngón tay điêu luyện lướt vài cái rồi mở ra một giao diện.

Hắn lại chạm thêm vài lần nữa, màn hình điện thoại liền hiện lên bản đồ thành phố Tân Lan, ở một góc ven đô có một chấm đỏ nhỏ đang nhấp nháy.

Đó chính là vị trí của ba cô nàng kim hoa.

Nhìn chấm đỏ trên màn hình, Lạc Phong không nhịn được buột miệng: "Mẹ kiếp, ba con nhóc này bị điên à, nửa đêm không ở nhà ngủ cho đàng hoàng lại chạy ra tận ngoại ô!"

Có điều, dù bực mình thì Lạc Phong vẫn phải ra tay, một là vì mình là vệ sĩ của người ta, hai là vì ba cô nàng đều là gái xinh...

Cùng lúc đó, tại một khu vực ngoại ô.

Nơi đây tụ tập một đám đông, toàn là những thanh niên trạc hai mươi tuổi hừng hực khí thế.

Đây là ranh giới giữa thành phố Tân Lan và thành phố Nam Phong, cũng được xem là khu vực không ai quản, vì thế rất nhiều cậu ấm cô chiêu của hai thành phố thích đến đây đua xe.

Lâu dần, nơi này cũng trở nên có chút tiếng tăm, thậm chí còn định kỳ tổ chức các cuộc thi đấu.

Đêm nay, nơi đây sắp sửa diễn ra một cuộc đua.

Ba cô nàng kim hoa cũng đã thay bộ trang phục lấp lánh của mình. Khuất Nhiễm và Dương Vũ ăn mặc cực kỳ nóng bỏng, bên trên là chiếc áo thun hở rốn, bên dưới là chiếc quần short bó sát chỉ vừa đủ che mông, để lộ cặp đùi trắng nõn, trông chẳng khác gì mấy tiểu thái muội.

So với hai người họ, trang phục của Triệu Hân có phần kín đáo hơn nhiều, ít nhất là tương đối bảo thủ. Cô mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng sữa, bên dưới là chiếc quần short ôm dáng, chỉ để lộ phần bắp chân thon thả.

Bên cạnh ba người là ba chiếc Ferrari màu đỏ rực. Cách đó hơn chục mét là ba thanh niên ăn mặc sành điệu, vừa nhìn đã biết là con nhà giàu. Cạnh họ đậu một chiếc Lamborghini và một chiếc Porsche.

Ở vị trí trung tâm là một chiếc Bugatti Veyron màu đen.

Nói chung, toàn là siêu xe hàng đầu thế giới.

Lúc này, Khuất Nhiễm đang đắc ý cầm trên tay chiếc iPhone đời mới nhất, chính là chiếc điện thoại mà Triệu Hân vừa dùng để gọi cho Lạc Phong.

Cuộc gọi vừa rồi là do cô ta cố tình ngắt.

"Chúng ta làm vậy hình như không hay lắm thì phải?" Triệu Hân hơi cau mày nói.

Khuất Nhiễm nhướng mày: "Có gì mà không hay? Hắn là vệ sĩ của chúng ta, chẳng lẽ không nên đến bảo vệ chúng ta sao?"

Triệu Hân vẫn có chút không yên tâm: "Nhưng lỡ như hắn đến nơi rồi phát hiện chúng ta lừa hắn thì..."

"Dễ thôi, xem tớ đây!"

Dương Vũ đột nhiên mỉm cười, sau đó giật lấy chiếc iPhone từ tay Khuất Nhiễm, trực tiếp đi về phía ba gã thanh niên kia.

Dương Vũ với thân hình nóng bỏng quyến rũ vừa di chuyển, tự nhiên đã thu hút ánh mắt của vô số gã đàn ông xung quanh.

Trong số những người này, có người của thành phố Tân Lan, cũng có người của thành phố Nam Phong.

Những người ở Tân Lan biết tam đại kim hoa đều nghi hoặc nhìn Dương Vũ, không hiểu cô định làm gì.

Còn những kẻ ở Nam Phong không biết cô là ai, nhưng lại biết thân phận của ba gã thanh niên kia, vì vậy trong mắt họ cũng tràn ngập sự tò mò.

"Anh em, cô nàng kia là người Tân Lan các người đúng không? Cô ta đi về phía Tam Thiếu làm gì vậy?"

"Không biết nữa, mà ba người kia là Tam Thiếu à? He he, ba cô nàng này chính là tam đại kim hoa của thành phố bọn tôi đấy, Tam Hoa với Tam Thiếu, đúng là xứng đôi ghê!"

Ba gã thanh niên được gọi là Tam Thiếu đương nhiên cũng đã nhìn thấy Dương Vũ đang đi về phía mình.

Nhìn dáng vẻ nóng bỏng của Dương Vũ, một gã tóc ngắn trong số đó không nhịn được huýt sáo một tiếng, buông lời trêu chọc: "Hây! Cuộc đua còn chưa bắt đầu mà em đã qua đây rồi à, có phải cảm thấy không thắng nổi bọn anh nên qua đây chơi trước cho vui không?"

Dương Vũ im lặng đi đến trước mặt gã tóc ngắn, sau đó nhìn sang chiếc Lamborghini bên cạnh hắn: "Xe của anh à?"

Gã tóc ngắn nhìn chằm chằm Dương Vũ, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng: "Đúng vậy! Muốn chơi trò xe nhún không? Anh thích trò này lắm đấy!"

"Tốt lắm."

Dương Vũ gật đầu, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của gã tóc ngắn, cô giơ chiếc iPhone trong tay lên, dùng sức đập mạnh xuống nắp capo của chiếc Lamborghini.

Chất lượng của iPhone quả nhiên rất tốt, cú đập này trực tiếp để lại một vết xước trắng trên nắp capo.

Hành động của Dương Vũ khiến gã tóc ngắn ngẩn người.

Không chỉ hắn, mà tất cả mọi người đều sững sờ.

Nhưng Dương Vũ không dừng lại, cô nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên rồi lại dùng sức đập xuống nắp capo.

Thêm một vết xước trắng nữa hiện ra.

Cứ như vậy, Dương Vũ lặp đi lặp lại hành động này bốn, năm lần, đến khi nắp capo chiếc Lamborghini chi chít vài vết xước trắng, gã tóc ngắn mới đột nhiên bừng tỉnh.

"Vãi nồi, chiếc xe này là lão tử bỏ ra 50 triệu để độ đấy, con mẹ nó nhà mày dám cào xước nó à!"

Gã tóc ngắn xông lên giật lấy chiếc điện thoại của Dương Vũ ném sang một bên, sau đó ôm lấy nắp capo chiếc Lamborghini khóc rống lên như cha chết.

"Bảo bối của ta ơi, mày có đau không? Ôi, tim gan của ta đau quá..."

Sau khi ôm nắp xe gào khóc một hồi lâu mà không thấy ai đoái hoài, gã tóc ngắn mới đứng dậy, trừng mắt nhìn Dương Vũ: "Mẹ kiếp, mày có biết chiếc xe này với lão tử tình cảm sâu đậm thế nào không? Mày lại nỡ lòng nào cào xước nó, mày, mày, mày còn là người không hả!"

"Hứ, xước thì xước thôi, ngon thì lại đây mà cắn tôi này!" Dương Vũ khinh khỉnh ưỡn ngực.

"Mày..." Nghe Dương Vũ nói vậy, sắc mặt gã tóc ngắn lập tức sa sầm, hắn hung hăng chỉ vào mặt Dương Vũ, gào lên: "Con đĩ, tối nay mày đừng hòng đi!"

"Hai chữ 'con đĩ' không phải để một thằng ranh con như mày gọi đâu!"

Khuất Nhiễm và Triệu Hân đi tới, phía sau hai người còn có một thanh niên ăn mặc bình thường, chính là Lạc Phong.

"Đi hay không, cũng không đến lượt mày quyết định!"

Người nói là Khuất Nhiễm, có Lạc Phong ở đây, cô nàng liền có dũng khí vô hạn.

"Ồ, ra là có cả người giúp sức à." Gã tóc ngắn liếc nhìn Lạc Phong với bộ quần áo tầm thường bằng ánh mắt khinh bỉ: "Chẳng lẽ ba đứa chúng mày còn trông mong tên công tử bột này cứu được chúng mày sao?"

Rầm!

Gã tóc ngắn vừa dứt lời, một đám côn đồ cầm ống tuýp sắt lập tức xông tới, vây quanh và nhìn chằm chằm vào mấy người Lạc Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!