Người gọi điện thoại tới là Chu Ái Tiếu, Lạc Phong mỉm cười nghe máy.
"Cục trưởng Chu à, sáng sớm tinh mơ đã gọi cho tôi rồi, không lẽ ông định giới thiệu em gái xinh đẹp nào của Cục An ninh Quốc gia cho tôi đấy à?"
"Thằng nhóc nhà cậu mơ đẹp quá đấy!" Chu Ái Tiếu đã quá quen với tính cách của Lạc Phong nên không nhịn được cười mắng một tiếng, "Tôi gọi lại cho cậu là vì chuyện của hắn..."
"Ồ, vậy thì thật là trùng hợp!" Chưa đợi Chu Ái Tiếu nói hết câu, Lạc Phong đã nhanh nhảu cắt lời, "Trùng hợp tôi cũng có chuyện muốn tìm ông đây, hay là tôi qua gặp ông trực tiếp luôn nhé. Ừm, quyết định vậy đi!"
Tự mình nói xong, Lạc Phong liền cúp máy thẳng thừng, để lại đầu dây bên kia Chu Ái Tiếu nhìn chiếc điện thoại mà dở khóc dở cười.
Lạc Phong không chần chừ lâu, ra khỏi cửa liền đi thẳng đến tòa nhà trụ sở của Cục An ninh Quốc gia.
Sau khi vào tòa nhà trụ sở, Lạc Phong vốn đã rất quen thuộc nơi này, dựa vào giấy chứng nhận của mình mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, quen đường quen lối đi thẳng lên tầng thượng, vào văn phòng của Chu Ái Tiếu.
Lạc Phong và Chu Ái Tiếu cũng là chỗ quen biết đã lâu, nên anh chẳng thèm gõ cửa, cứ thế đẩy cửa bước vào. Nhưng vừa vào trong, Lạc Phong liền nhận ra lẽ ra mình nên gõ cửa một cái.
Chỉ thấy phía sau bàn làm việc, một mỹ nữ thư ký mặc đồ công sở, dáng người cao gầy phải đến mét bảy, đang khom lưng, phần thân trên nhấp nhô lên xuống, chỉ để lại cho Lạc Phong một bóng lưng mà dường như có thể nhìn thấy cả nội y bên trong.
Lạc Phong có thể thấy, đối diện cô thư ký xinh đẹp đó, Chu Ái Tiếu đang nhắm nghiền hai mắt ngồi trên ghế, nhưng nhìn vẻ mặt thì trông có vẻ cực kỳ hưởng thụ.
"Khụ khụ!" Lạc Phong cảm thấy hai người này giữa ban ngày ban mặt mà lại làm chuyện kích thích như vậy ngay trong văn phòng, thật sự có chút làm bại hoại thuần phong mỹ tục. "Cái kia, Cục trưởng Chu, hai người đang...?"
"A, Lạc Phong cậu tới rồi!"
Nghe vậy, Chu Ái Tiếu mở mắt ra, cười lớn, sau đó ra hiệu cho Lạc Phong ngồi xuống tùy ý. Lúc này, cô thư ký cũng đã đứng thẳng người dậy, sắc mặt còn hơi ửng đỏ, ghé tai nói nhỏ với Chu Ái Tiếu câu gì đó không rõ, rồi xoay người, lắc cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh rồi bước ra ngoài.
"Tôi nói này, ông bạn già cũng ghê gớm thật đấy, ban ngày ban mặt mà chơi trò kích thích trong văn phòng. Ông xem phim con heo của Nhật nhiều quá nên không nhịn được phải thực chiến luôn à?" Lạc Phong ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc, với vẻ mặt cười gian nhìn Chu Ái Tiếu.
"Cái gì mà chơi trò kích thích trong văn phòng?" Chu Ái Tiếu lại tỏ vẻ ngơ ngác, sau đó nhìn thấy nụ cười vừa gian vừa bỉ ổi trên mặt Lạc Phong thì lập tức hiểu ra, vội xua tay: "Bọn tôi vừa rồi không phải như cậu nghĩ đâu, chúng tôi là..."
"Tôi hiểu mà, tôi hiểu hết, đàn ông với nhau cả, sao lại không hiểu chuyện này chứ?" Lạc Phong lộ ra vẻ mặt "tôi biết tỏng rồi nhé", sau đó không chút khách khí gác hai chân lên bàn, hỏi với vẻ cực kỳ hứng thú: "Nào nào, nói tôi nghe xem, mấy năm làm Cục trưởng ông đã hại đời bao nhiêu cô em ngây thơ rồi?"
"Cái gì mà hại đời bao nhiêu cô em ngây thơ?" Nghe Lạc Phong nói vậy, Chu Ái Tiếu lập tức tỏ vẻ không vui, mặt đầy đắc ý: "Mấy cô đó toàn tự nguyện theo đuổi tôi đấy nhé, chứ tôi chưa bao giờ chủ động ra tay lần nào đâu!"
"Tôi nói này, ông đường đường là Cục trưởng Cục An ninh Quốc gia đấy nhé, thế mà cũng tha hóa quá rồi đấy!" Lạc Phong khinh bỉ nhìn Chu Ái Tiếu.
"Thôi đi!" Chu Ái Tiếu chỉ bĩu môi, "Những người phụ nữ tự nguyện lên giường với tôi cũng đâu phải người của Cục An ninh Quốc gia, hơn nữa bọn họ cũng không biết thân phận của tôi. Vả lại, với một bộ phận đòi hỏi sự tập trung tinh thần cao độ như Cục An ninh Quốc gia chúng tôi, việc thư giãn tinh thần một cách hợp lý cũng là cần thiết mà!"
"Được rồi, tôi không có hứng thú với mấy chuyện tình trường của ông đâu." Lạc Phong vội đưa tay ra ngăn lại, anh đoán một gã lùn và béo như Chu Ái Tiếu, ngoài việc chém gió ra thì làm gì có chuyện khiến phụ nữ phải theo đuổi ngược lại chứ. "Tôi đến đây là để hỏi xin ông một người."
"Xin người?" Chu Ái Tiếu hơi sững sờ.
"Đúng vậy." Lạc Phong gật đầu, "Chính là Tô Nguyệt Đàn, người mới gia nhập Cục An ninh Quốc gia của các ông cách đây không lâu. Khoảng thời gian này chắc cô ấy không có nhiệm vụ gì chứ? Mà có nhiệm vụ cũng không sao, tóm lại là tôi muốn người này."
"Cô ấy vốn là bạn của cậu, huống chi Cục An ninh Quốc gia chúng tôi cũng không phải là nơi ép buộc người khác." Chu Ái Tiếu nhún vai tỏ vẻ không quan trọng, "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thằng nhóc cậu với cô bé tên Thuần Thuần kia rốt cuộc là thế nào? Còn cả đám người bên Hội Thái Tử nữa, chuyện là sao vậy?"
"Trước đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi mà!" Lạc Phong chỉ cười mà không đáp, sau đó đứng dậy, phủi mông rời đi: "Vậy tôi đi đón người đây."
Nhìn bóng lưng Lạc Phong rời đi, Chu Ái Tiếu chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
Ông thừa biết tính cách của Lạc Phong nên đương nhiên sẽ không tin lời anh nói. Chuyện của Hội Thái Tử chắc chắn có liên quan đến Lạc Phong, hoặc là cô bé Thuần Thuần lợi hại kinh khủng kia. Nhưng Lạc Phong đã không nói thì ông có muốn biết cũng vô dụng, huống hồ bên kia cũng vì e ngại thân phận của Lạc Phong mà không truy cứu nữa.
Sở dĩ ông muốn biết như vậy, chẳng qua cũng chỉ để thỏa mãn sự tò mò của mình mà thôi. Hơn nữa nếu có thể, biết đâu ông còn có thể dùng chút mưu mẹo để chiêu mộ cô bé Thuần Thuần đó vào Cục An ninh Quốc gia. Đối với Chu Ái Tiếu mà nói, một cô nhóc loli thôi mà, vẫn còn dễ dụ lắm.
Sau khi ra khỏi văn phòng của Chu Ái Tiếu, Lạc Phong đi thang máy thẳng xuống tầng hầm thứ tám, khu huấn luyện của Tổ Phượng Hoàng.
Lần này Lạc Phong đến đây lại không thấy người của Tổ Rồng đâu, có lẽ là vì sau khi Long Thiên biết được thân phận của Lạc Phong, trong lòng đã sinh ra nỗi sợ hãi, tuân theo nguyên tắc càng xa Lạc Phong càng tốt nên cũng không còn theo đuổi Phượng Loan nữa.
Sau khi tìm kiếm một vòng khắp tầng hầm thứ tám, Lạc Phong vẫn không tìm thấy bóng dáng của Tô Nguyệt Đàn. Mãi sau khi vào văn phòng của Phượng Loan hỏi thăm mới biết, hóa ra sau khi xem trận chiến tranh đoạt Thần Đế, Phượng Loan đã nhận ra thực lực của mình yếu kém đến mức nào, cho nên từ đó trở về, cô liền bắt đầu liều mạng huấn luyện ở tầng địa ngục thứ mười.
Sau đó, Lạc Phong liền đi đến tầng địa ngục thứ mười. Tuy nhiên, khi đi qua khu huấn luyện của Tổ Rồng ở tầng hầm thứ chín, anh tiện thể ghé qua văn phòng của Long Thiên, và rất trùng hợp, Long Thiên cũng đang ở trong phòng.
Lạc Phong nhìn thấy Long Thiên đang cầm điện thoại di động, trên đầu đeo một chiếc tai nghe Bluetooth không dây, nhìn màn hình điện thoại mà mặt đỏ bừng, mắt hằn lên tia máu, trông có vẻ vô cùng kích động. Có lẽ vì tiếng động lúc Lạc Phong bước vào quá lớn, Long Thiên giật mình hét lên một tiếng, sau đó từ từ nổi giận.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị bùng phát cơn thịnh nộ, lại nhìn thấy người bước vào chính là Lạc Phong, kẻ mà cả đời này hắn không muốn nhìn thấy nhất. Gần như ngay lập tức, hắn liền xìu ngay lập tức, kéo theo cả "thằng em" vừa mới vì hưng phấn mà ngẩng cao đầu cũng ngoan ngoãn nằm rạp xuống.