"Anh..." Giọng Lý Thiến Nhu hơi khựng lại, rồi cô đành bất đắc dĩ nói: "Thôi được, nói thật cho anh biết vậy, ba tôi cũng sẽ tham gia lễ kỷ niệm của trường."
"Hóa ra là vì vậy à..." Giọng điệu Lạc Phong đột ngột thay đổi, "Ái chà! Tôi đột nhiên nhớ ra, hôm lễ kỷ niệm tôi lại có việc quan trọng hơn phải làm mất rồi!"
Lý Thiến Nhu: "..."
Nếu có thể, cô thật sự muốn tát một phát cho cái tên khốn ở đầu dây bên kia bay thẳng lên hành tinh khác.
Nhưng bây giờ...
Giọng Lý Thiến Nhu bỗng mềm nhũn ra, nũng nịu: "Lạc Phong à, anh giúp em một lần đi mà, được không ~"
"Giúp cô? Sao tôi chẳng cảm thấy cô có chút thành ý nào cả vậy!" Lạc Phong tiếp tục làm cao.
"Vậy anh muốn thế nào?"
"Ừm..." Lạc Phong chau mày suy nghĩ một lát, rồi mắt sáng lên, "Đến lúc đó hôn tôi một cái!"
Lý Thiến Nhu: "..."
Lần này Lý Thiến Nhu không muốn tát Lạc Phong bay lên hành tinh khác nữa, cô muốn cầm dao phay băm vằm hắn ra.
"Tôi không ép cô." Giọng Lạc Phong lại vang lên, "Cô xem, dù sao chúng ta cũng chỉ đang giả vờ thôi mà, đúng không? Đến lúc đó tôi cứ nói với chú Lý là hai đứa mình chia tay rồi là xong."
"Hơn nữa, cái cậu Vương Dục kia, ngoài việc không đẹp trai bằng tôi ra thì các phương diện khác đều rất ổn mà!"
Nói xong, Lạc Phong không nói gì thêm, cũng không cúp máy, chỉ nhếch miệng cười chờ đợi câu trả lời của Lý Thiến Nhu.
Quả nhiên, sau khi im lặng gần nửa phút, Lý Thiến Nhu cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng cô gần như là nghiến răng nghiến lợi, Lạc Phong có thể nghe ra rất rõ: "Được, tôi có thể đồng ý với anh, nhưng đến lúc đó tốt nhất anh đừng có được voi đòi tiên!"
Thực ra lúc nói câu này, mặt Lý Thiến Nhu đỏ bừng, vì cô lại nhớ đến cái hôm rời khỏi nhà mình, Lạc Phong đã động tay động chân với cô như thế nào.
Có điều cách một cái điện thoại, Lạc Phong không thể nhìn thấy, cũng không biết được Lý Thiến Nhu vẫn còn đang nghĩ về chuyện lúc đó.
Nghe Lý Thiến Nhu đồng ý, Lạc Phong dĩ nhiên là nhận lời ngay tắp lự. Còn cái vế "nhưng" mà cô thêm vào sau đó ư, đến lúc thật sự hôn rồi thì còn "nhưng" nhị gì nữa?
Cứ thế vui vẻ quyết định xong, Lạc Phong đắc ý cúp điện thoại.
Trong khi đó ở đầu dây bên kia, Lý Thiến Nhu đang cầm điện thoại nằm trên giường lại nở một nụ cười đầy đắc ý.
"Hừ hừ, còn muốn đấu trí với bà à, đến lúc đó cứ cho anh nhìn mà không được ăn, tức chết cái tên khốn nhà anh đi!"
Dường như nghĩ đến điều gì đó, nụ cười trên môi Lý Thiến Nhu càng thêm rạng rỡ.
Bên này, Lạc Phong vừa đặt điện thoại xuống thì nó lại rung lên, là cuộc gọi từ nhóm Ba Kim Hoa.
"Chẳng lẽ ba cô nhóc này cũng định nhờ mình đi cùng trong lễ kỷ niệm à? Hừm... mà đến lúc đó đi cùng tận bốn em gái xinh đẹp, có phải là hơi bị nổi bật quá không nhỉ? Không hợp với tính cách khiêm tốn của mình chút nào..."
Lạc Phong thoáng cảm thấy hơi đau đầu, rồi hắn nhấn nút nghe.
Thế nhưng, giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.
"Ba cô chủ của mày đang ở trong tay bọn tao, tại một nhà máy hóa chất bỏ hoang ở ngoại thành, cách thành phố Tân Lan 50 cây số. Mày có một tiếng để đến đây, nếu không... khà khà, hậu quả mày tự hiểu!"
Bên kia là một giọng đàn ông trầm thấp.
"Xin lỗi nhé, tao lại không hiểu thật!" Đối phương vừa dứt lời, Lạc Phong liền bĩu môi.
Lạc Phong thừa biết tính cách của ba cô nhóc này, không chừng lại đang hùa nhau chơi khăm hắn, thế nên hắn tuyệt đối không thể manh động!
Thái độ dửng dưng của Lạc Phong khiến gã đàn ông ở đầu dây bên kia hơi sững người.
Hắn quay đầu lại nhìn ba cô gái đang bị trói trên ghế sau lưng, nhếch mép cười một tiếng rồi lại nói vào điện thoại: "Thằng nhóc, dù mày có tin hay không, thì ba cô chủ của mày đang ở trong tay tao. Đến hay không thì mày tự lo liệu đi!"
Nói xong câu đó với vẻ mặt dữ tợn, gã đàn ông liền cúp máy.
Hắn quay lại nhìn nhóm Ba Kim Hoa đang căng thẳng, mặt đầy vẻ chế giễu: "Tên vệ sĩ của chúng mày xem ra chẳng thèm để chúng mày vào lòng đâu nhỉ!"
Khuất Nhiễm dùng ánh mắt bất khuất nhìn chằm chằm gã đàn ông, lạnh lùng nói: "Hừ, Lạc Phong nhất định sẽ đến cứu bọn tôi rất nhanh thôi, đến lúc đó ông và đồng bọn của ông sẽ tiêu đời hết!"
"Đúng vậy, dám bắt cóc bọn này, đúng là điếc không sợ súng!" Dương Vũ cũng cố làm ra vẻ hung dữ, hoàn toàn không biết hậu quả nếu chọc giận gã đàn ông này.
Quả nhiên, sắc mặt gã đàn ông ngay lập tức trở nên âm trầm tột độ, như thể có thể vắt ra nước.
"Để bọn tao tiêu đời? Khà khà, tao, Thiết Đầu Hổ, còn chưa từng gặp ai như vậy đấy!"
Ánh mắt lạnh như băng của Thiết Đầu Hổ lướt qua Khuất Nhiễm và Dương Vũ, khiến cả hai bất giác rụt người lại, nhưng vẫn cố dùng ánh mắt quật cường để lườm hắn.
Trong ba cô gái, chỉ có Triệu Hân là im lặng không nói gì, vì quá sợ hãi nên cơ thể cô vẫn đang run lên nhè nhẹ.
"Triệu Hân, đừng sợ, đợi Lạc Phong đến là chúng ta sẽ được cứu, nên bây giờ không được khuất phục!"
"Đúng, không thể chịu thua trước đám người xấu này!"
Khuất Nhiễm và Dương Vũ tiếp tục la hét.
"Mẹ kiếp! Hổ ca, hai con nhỏ này mồm mép lanh lẹ thật đấy. Đệt, hay là để em dạy dỗ lại cái mồm của chúng nó cho!"
Một gã đàn ông trung niên tướng mạo bỉ ổi bước tới, nhìn hai cô gái với vẻ mặt gian xảo, vừa đi vừa cởi thắt lưng quần.
Nhìn thấy nụ cười và vẻ mặt đê tiện của gã, nhóm Ba Kim Hoa dù không phải dạng ngây thơ trong sáng cũng thừa hiểu gã định làm gì.
Cả ba cô gái đồng thời thót tim.
"Lão Lục, đừng làm bậy!" Đúng lúc này, Thiết Đầu Hổ lại trầm giọng quát gã bỉ ổi, "Mày đừng quên nhiệm vụ của chúng ta, tốt nhất đừng gây thêm chuyện!"
Gã được gọi là Lão Lục nghe Thiết Đầu Hổ nói vậy, như nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt có chút không cam lòng nhưng cũng không hành động nữa, chỉ dùng ánh mắt thèm thuồng quét qua ba cô gái.
"Hừ, mấy con nhóc, lần này coi như chúng mày gặp may!"
Tuy không rõ bọn chúng định làm gì, nhưng cuối cùng nhóm Ba Kim Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm, còn Khuất Nhiễm và Dương Vũ cũng không dám la hét om sòm như vừa rồi nữa.
Lúc này, dường như nghĩ ra điều gì, Thiết Đầu Hổ lại lấy điện thoại di động ra, chụp một tấm ảnh của ba cô gái rồi gửi cho Lạc Phong.
Gửi ảnh xong, trên mặt Thiết Đầu Hổ lại hiện lên nụ cười gằn: "Nếu thằng nhóc đó thật sự không quan tâm đến chúng mày, thì ba đứa chúng mày chỉ có thể tự nhận là xui xẻo thôi!"
Ong ong...
Ngay lúc Lạc Phong chuẩn bị lên giường đi ngủ, điện thoại của hắn lại rung lên, báo có tin nhắn đến.
Mở ra xem, đó chính là tấm ảnh mà Thiết Đầu Hổ vừa gửi cho hắn.
Nhìn tấm ảnh, đôi mắt Lạc Phong khẽ nheo lại.
Là một huyền thoại trong giới sát thủ, những gì hắn từng trải qua dĩ nhiên vô cùng phong phú, trong đó bao gồm cả việc đọc vị nét mặt.
Từ vẻ mặt sợ hãi và căng thẳng của ba cô gái, đặc biệt là Triệu Hân, Lạc Phong có thể nhận ra, họ thật sự đã bị người ta bắt cóc...