Nàng vừa mở mắt đã thấy có kẻ đang định giở trò "bất lịch sự" với mình. Phản ứng lại ngay tức thì, nàng bèn há miệng định hét lên.
"Chết tiệt!"
Nhìn bộ dạng này của nàng, Lạc Phong biết ngay cô nàng sắp hét lên một tràng dài.
Hành động của Lạc Phong khựng lại rồi lập tức thay đổi, bàn tay vốn đang đưa về phía eo cô gái liền chuyển hướng bịt chặt miệng nàng.
Tốc độ của Lạc Phong cực nhanh, hắn đã kịp bịt miệng cô gái lại trước khi nàng kịp hét thành tiếng, rồi dùng cánh tay còn lại ghì chặt thân thể nàng.
Thế nhưng, hành động này của Lạc Phong lại càng khiến cô gái hiểu lầm sâu sắc hơn.
"Ưm ưm..."
Cô gái giãy giụa kịch liệt hòng thoát khỏi Lạc Phong, nhưng sức nàng vốn yếu. Màn chống cự này trông chẳng khác gì trong mấy bộ phim của "đảo quốc", chỉ là phản kháng mang tính tượng trưng cho có lệ.
Hơn nữa, trong lúc giãy giụa, thân thể mềm mại của nàng không ngừng cọ xát vào người Lạc Phong. Thời tiết bây giờ lại khá nóng, cả hai đều ăn mặc mỏng manh, nên những tiếp xúc thân mật là điều khó tránh khỏi.
Cộng thêm tư thế cực kỳ mờ ám của cả hai lúc này, Lạc Phong có phản ứng sinh lý là điều tất nhiên.
"Cậu nhỏ" dựng lên, tì chặt vào bụng cô gái. Mà nàng thì vẫn không ngừng giãy giụa, cảm giác cọ xát ấy khiến Lạc Phong không khỏi tâm thần xao động.
Chẳng bao lâu sau, cô gái cũng cảm nhận được vật lạ đang cấn trên bụng mình, và nàng thừa sức tưởng tượng ra đó là thứ gì.
Trong nháy mắt, mặt nàng trắng bệch đi.
Thôi xong rồi, lẽ nào một đời trong sạch của Lý Thiến Nhu ta, hôm nay lại bị hủy trong tay tên lưu manh này sao?
Trong lòng Lý Thiến Nhu dâng lên một cảm giác tuyệt vọng.
Một lúc lâu sau, dường như cũng cảm thấy tư thế này không ổn lắm, Lạc Phong mới lên tiếng: "Tôi có thể thả cô ra, nhưng cô không được la lên, được chứ?"
"Ưm ưm ưm..."
Tuy không biết Lạc Phong có ý đồ gì, nhưng Lý Thiến Nhu vẫn vội vàng gật đầu, chỉ sợ chậm một giây là hắn sẽ đổi ý ngay.
Được trả lời chắc chắn, Lạc Phong lúc này mới buông Lý Thiến Nhu ra.
Thế nhưng, Lạc Phong vừa đứng dậy, Lý Thiến Nhu cũng bật dậy theo rồi vung tay tát thẳng vào mặt hắn.
Đốp!
Nhưng cái tát không trúng đích. Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lạc Phong đã giơ tay lên, tóm gọn lấy cổ tay mảnh khảnh của Lý Thiến Nhu.
Có vẻ như Lý Thiến Nhu đã từng luyện võ, phản ứng của nàng rất nhanh. Ngay khoảnh khắc bị Lạc Phong tóm lấy cổ tay, nàng liền tàn nhẫn tung một cú đá hiểm, mục tiêu chính là "người anh em tốt" của hắn.
Lạc Phong tất nhiên sẽ không để nàng dễ dàng được như ý. Hắn thản nhiên giơ tay còn lại lên, nhẹ như bỡn tóm luôn cả cổ chân của Lý Thiến Nhu.
Cách lớp quần jean, Lạc Phong vẫn cảm nhận được cổ chân nàng mềm mại như không xương, cảm giác rất tuyệt.
Cả tay và chân đều bị Lạc Phong khống chế, Lý Thiến Nhu cố giãy giụa lần nữa nhưng vẫn nhận ra sức của hắn lớn hơn mình rất nhiều, căn bản không thể thoát ra được. Nàng chỉ có thể phẫn uất hét lên: "Tên lưu manh, mau thả tôi ra!"
Tên lưu manh?
Nghe thấy hai chữ này, Lạc Phong lập tức không vui.
"Này cô đẹp, tôi nói cho mà nghe, vừa rồi là tôi cứu cô đấy nhé! Nếu không phải có tôi, cô đã thất thân trong tay hai tên côn đồ kia rồi!" Lạc Phong vừa khống chế tay chân của Lý Thiến Nhu, vừa nói đầy đau khổ: "Thế mà cô thì hay rồi, không cảm ơn thì thôi lại còn mắng tôi là lưu manh, thậm chí còn ra tay đánh tôi!"
"Hả? Anh, anh cứu tôi?"
Nghe Lạc Phong nói vậy, Lý Thiến Nhu mới sực nhớ ra, ban nãy đúng là có hai kẻ xuất hiện trước mặt mình, sau đó lấy thứ gì đó xịt vào người, rồi nàng liền mất đi ý thức.
Xem ra, đúng là người trước mắt này đã cứu mình thật. Nghĩ thông suốt rồi, gò má Lý Thiến Nhu lập tức ửng đỏ.
Tuy nhiên, dù đã biết Lạc Phong cứu mình, nàng vẫn nhỏ giọng hậm hực: "Ai biết được có phải anh với hai tên kia là cùng một giuộc không?"
"Ồ?" Lạc Phong nhếch mép cười khẩy, "Vậy hay là tôi lại đánh ngất cô, rồi gọi hai gã kia tới, sau đó thì..."
"Được rồi, được rồi, là tôi sai, được chưa!" Lý Thiến Nhu vội vàng ngắt lời, "Vậy anh còn không mau thả tôi ra?"
"Ừm."
Lạc Phong gật đầu, nhưng có chút luyến tiếc buông tay ra.
Sau khi bình tĩnh lại, Lý Thiến Nhu mỉm cười nói với Lạc Phong: "Cảm ơn anh, tôi tên là Lý Thiến Nhu, là giáo viên khoa Ngữ văn của trường này."
Lý Thiến Nhu... Nghe như "Cần vò"?
Lạc Phong cẩn thận đánh giá Lý Thiến Nhu từ trên xuống dưới, đặc biệt là khe ngực sâu hun hút khiến người ta có xúc động muốn vùi mặt vào.
Đúng là rất "cần vò" mà, vãi thật, cái này một tay chắc không nắm hết nổi đâu nhỉ?
Hơn nữa, lại còn là một cô giáo...
Trong đầu Lạc Phong lại ngay lập tức liên tưởng đến những hình ảnh thường thấy trong các bộ phim của "đảo quốc".
Thấy Lạc Phong cứ ngây người nhìn mình, Lý Thiến Nhu không hiểu sao lại thấy hơi ngại ngùng: "Này, anh không biết nhìn chằm chằm một cô gái như vậy là rất bất lịch sự sao?"
"À, xin lỗi." Lạc Phong vội vàng xin lỗi, cũng mỉm cười đáp lại: "Chỉ là vì tôi hơi ngạc nhiên thôi. Cô vừa trẻ vừa xinh đẹp như vậy, tôi còn tưởng cô là sinh viên, không ngờ lại là giáo viên ở đây."
"Đó là đương nhiên, tôi là thiên tài mà!" Lý Thiến Nhu không hề hay biết mình vừa bị "làm gì đó" trong đầu Lạc Phong không biết bao nhiêu lần, nàng đắc ý nói: "Tôi tốt nghiệp đại học năm 15 tuổi, 18 tuổi đã lấy được học vị tiến sĩ kép ngành Kinh tế và Lịch sử đấy!"
Lấy được học vị tiến sĩ kép ở tuổi 18 đúng là rất đáng tự hào, vì hầu hết mọi người ở độ tuổi này cũng chỉ vừa mới bước chân vào cổng trường đại học mà thôi.
Lạc Phong giơ ngón tay cái lên: "Vậy thì đúng là pro quá rồi!"
"Hi hi, cũng thường thôi!" Lý Thiến Nhu cười trong trẻo, rồi nói tiếp: "Đúng rồi, anh vẫn chưa cho tôi biết tên!"
"Tôi tên Lạc Phong, còn làm nghề gì thì..." Lạc Phong chỉ vào bộ đồng phục trên người mình, không nói hết câu.
Nhìn bộ đồng phục công nhân vệ sinh trên người Lạc Phong, Lý Thiến Nhu nhíu mày, tò mò hỏi: "Ở tuổi của anh, không phải nên đi học sao? Sao lại đi làm công nhân vệ sinh thế? Có phải do hoàn cảnh gia đình không?"
"Cái này... cứ coi như là sở thích đi..."
Lạc Phong cũng không định giải thích nhiều với Lý Thiến Nhu. Chẳng lẽ lại nói, tôi đến đây làm công nhân vệ sinh là vì một mục đích khác sao?
Sở thích?
Lý Thiến Nhu có hơi ngớ người trước câu trả lời này. Nàng từng nghe qua đủ loại sở thích, nhưng làm công nhân vệ sinh mà cũng là sở thích thì đúng là lần đầu tiên nàng được nghe.
Tuy nhiên, Lý Thiến Nhu cũng không hỏi sâu thêm. Dù rất tò mò nhưng nàng không phải kiểu phụ nữ thích buôn chuyện. Nàng mỉm cười cảm kích với Lạc Phong: "Thật lòng mà nói, vừa rồi cảm ơn anh nhiều."