Theo gã hói thấy, Lạc Phong chỉ là một người bình thường mà không chỉ bị Diệp Hoành tống vào đây, lại còn được dặn dò phải “chăm sóc” cho tốt, nguyên nhân chỉ có một.
Lạc Phong đã ngủ với con gái của Diệp Hoành!
Lý do này cũng là lời giải thích duy nhất khiến gã có thể tin được.
“Khà khà, cậu em à, không ngờ cậu cũng bản lĩnh phết đấy!” Ả đàn bà trung niên lúc này cũng cười khanh khách bước tới. “Theo tôi biết, con gái của Diệp Hoành cũng là một Dị năng giả đấy, tuy thực lực còn yếu nhưng cũng đâu đến nỗi để mắt đến một kẻ tầm thường như cậu chứ?”
“Còn lảm nhảm với thằng nhãi này làm gì?” Gã lùn mập híp mắt, vẻ mặt nịnh hót khi đối diện với Diệp Hoành lúc nãy đã biến mất sạch, thay vào đó là một nụ cười dữ tợn. “Ở đây lâu như vậy, ông đây ngứa tay lắm rồi!”
“Tên béo, khó khăn lắm mới có một cậu trai tơ, mày không thể để bà đây chơi chán đã chứ?” Ả đàn bà trung niên bực bội nhìn gã lùn mập.
“Cứ để tao đánh cho nó một trận rồi mày muốn làm gì thì làm, tao sẽ nương tay, không để nó ngất đâu, cũng không đụng vào chỗ hiểm!” Gã lùn mập bắt đầu bẻ khớp cổ tay. “Đến lúc nó không cử động được, mày muốn hành hạ nó thế nào trên người cũng được!”
Nhìn ba kẻ này vài ba câu đã định đoạt số phận của mình, Lạc Phong không khỏi trưng ra vẻ mặt kỳ quái: “Này, ba người các người không định hỏi ý kiến của người trong cuộc là tôi đây à?”
“Mày có ý kiến gì thì cũng nuốt vào bụng đi!” Gã lùn mập cười gằn, tiến lại gần Lạc Phong.
“Tôi nghĩ ông nên tránh xa tôi ra một chút thì hơn.” Gã lùn mập vừa đến gần, một mùi hôi chua nồng nặc đã xộc vào mũi Lạc Phong, khiến hắn tỏ vẻ chán ghét. “Nếu không, tôi đảm bảo ông sẽ hối hận.”
“Hối hận?” Gã lùn mập cười lạnh một tiếng. “Tao làm việc chưa bao giờ biết hối hận là gì, nhưng mày dám chê mùi trên người ông đây à, tao sẽ bẻ gãy một chân của mày trước, để mày tận hưởng mùi vị đó cho đã!”
Nói xong, gã lùn mập xòe bàn tay to bè ra vồ về phía Lạc Phong.
Ngay khi tay gã còn cách cơ thể Lạc Phong chưa đầy nửa mét, đột nhiên một tiếng “Bốp” trầm đục vang lên, thân hình gã lùn mập bay văng ra ngoài như một viên đạn.
Mà bóng dáng Lạc Phong cũng biến mất tại chỗ ngay tức thì.
Lại một tiếng rầm nữa, thân thể gã lùn mập như một viên đạn đại bác, bay ngược trở lại, “Ầm” một tiếng, đâm sầm vào cánh cửa của một căn phòng, lực va chạm cực lớn, khiến cánh cửa hợp kim lõm vào một mảng lớn.
Cao thủ!
Đến tận bây giờ, gã hói và ả đàn bà trung niên mới kịp phản ứng, đồng tử co rút lại kịch liệt.
Hành động của Lạc Phong vừa rồi quá nhanh, nhanh đến mức bọn họ hoàn toàn không nhìn rõ, chỉ nghe thấy ba tiếng động trầm đục gần như chồng lên nhau, sau đó đã thấy gã lùn mập bị nện vào cửa.
“Ta đã nói rồi, ngươi sẽ hối hận.” Lạc Phong đứng lại chỗ cũ, vẻ mặt vô cảm nhìn về phía gã lùn mập.
“Mẹ nó!” Gã lùn mập lại chẳng hề hấn gì, chỉ cảm thấy hơi đau một chút, hắn đứng dậy, sắc mặt âm trầm nhìn Lạc Phong. “Không ngờ hôm nay ông đây lại lật thuyền trong mương!”
Dứt lời, một luồng khí thế cực kỳ mạnh mẽ bộc phát từ người hắn, không khí sắc bén như dao cắt, rạch lên những bức tường hợp kim xung quanh, để lại vô số vết xước chi chít.
“Xem ra dạy dỗ mày vẫn chưa đủ.” Lạc Phong mỉm cười, thân hình biến mất trong chớp mắt.
Cùng lúc đó, gã lùn mập cũng thấy cảnh tượng trước mắt nhoè đi, đến khi hồi phục lại, hắn đã đứng bên cạnh cánh cửa laser, chính xác hơn là bị Lạc Phong lôi đến.
Gã lùn mập kinh hãi, định vận sức phản kháng, nhưng lúc này hắn mới hoảng hồn phát hiện, cơ thể mình không còn chút sức lực nào, đến cử động một ngón tay cũng không nổi!
“Mày muốn làm gì?” Nhìn nụ cười đầy ẩn ý trên mặt Lạc Phong, gã lùn mập cả người lạnh toát.
Bây giờ ngoài việc có thể nói chuyện, hắn chẳng làm được gì cả.
“Vừa rồi không phải ông nói muốn bẻ gãy một chân của tôi sao? Vậy thì bây giờ, tôi trả lại cho ông gấp đôi, phế cả hai chân của ông đi, thấy sao?” Lạc Phong nhìn gã lùn mập, nhẹ nhàng nói.
“Dừng tay!”
“Buông hắn ra!”
Gã hói và ả đàn bà trung niên đồng thanh hét lên, đồng thời mang theo uy thế mạnh mẽ lao về phía Lạc Phong.
“Cút!”
Lạc Phong quay đầu quát lớn.
Một luồng sóng khí vô hình mà mạnh mẽ lập tức đập vào người cả hai, cuốn lấy cơ thể họ, nện thẳng vào bức tường hợp kim phía sau, lực đạo cực lớn, khiến cơ thể hai người lún sâu vào tường đến nửa mét.
Bị hất văng vào tường hợp kim, khóe miệng cả hai đều rỉ máu, nhưng bọn họ chẳng thèm để tâm đến chuyện đó, ánh mắt lại ngập tràn kinh hãi nhìn Lạc Phong.
Lúc này bọn họ mới nhận ra, thực lực của Lạc Phong rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn Diệp Hoành gấp mấy lần!
Trong khoảnh khắc vừa rồi, cả hai như ngửi thấy mùi của tử thần, trái tim họ không kìm được mà run rẩy.
Đây là sự cường đại mà họ chưa bao giờ cảm nhận được từ Diệp Hoành.
Lạc Phong không biết suy nghĩ trong lòng hai người kia, hắn đang dùng ý niệm khống chế cơ thể gã lùn mập, để hắn nằm thẳng trên không trung, hai chân duỗi ra, từ từ di chuyển về phía cửa laser.
“Không, không muốn, không muốn, không muốn a!”
Gã lùn mập hoảng sợ tột độ, cố gắng vùng vẫy để rơi xuống đất, muốn ngăn cản hành động của mình, nhưng bây giờ hắn như một linh hồn bị giam cầm trong thể xác, ngoài việc nói chuyện và đảo tròng mắt, hắn không thể điều khiển được cơ thể.
Cuối cùng, đầu ngón chân của gã lùn mập đã chạm vào những tia laser trên cửa.
“A!!!”
Trong nháy mắt, tiếng la hét thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên thê lương, đáng tiếc, nó chỉ vang vọng trong sảnh này, âm thanh hoàn toàn không thể lọt ra ngoài.
Mà cơ thể gã lùn mập vẫn đang từ từ di chuyển ra ngoài.
Hai chân của hắn, lúc này đã biến mất không còn tăm tích.
Tiếng la hét kéo dài đúng một phút, sau đó gã lùn mập không chịu nổi cơn đau đớn này mà ngất đi.
Lúc này, Lạc Phong mới kéo gã lùn mập trở lại, tiện tay ném xuống đất.
Vốn đã lùn mập, giờ đây thân hình hắn trông càng lùn tịt.
Hai chân của hắn giờ đã trống không, vết thương vì nhiệt độ cao của tia laser mà cháy đen một mảng, tuy không có một giọt máu tươi nào, nhưng vết thương lại trông mà rợn người.
Từ xa, hai người vẫn còn bị khảm trong tường hợp kim, nhìn rõ tình trạng đôi chân của gã lùn mập, nhất thời, sống lưng và cả da đầu của họ đều lạnh toát.
Một nỗi sợ hãi kỳ quái bao trùm toàn bộ đại sảnh ngay lập tức.
Cùng lúc đó, trên mặt đất của nhà tù.
Diệp Hoành vừa từ dưới lòng đất đi lên thì nhận được điện thoại, là của Thác Bạt Liệt. Cuộc gọi vừa kết nối, hắn còn chưa kịp mở lời, giọng nói hoảng hốt của Thác Bạt Liệt đã vang lên trước: “Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!”