"Ngươi dám!"
Lôi Chi Nữ là người đầu tiên hét lên.
Nhưng nàng vừa dứt lời đã bị Lạc Phong lườm một cái.
Ánh mắt này chứa đầy sát khí lạnh như băng. Chỉ một cái liếc mắt đã khiến Lôi Chi Nữ không kìm được khí huyết cuộn trào, phun ra một ngụm máu tươi, gương mặt cũng tái nhợt ngay tức khắc.
Khi nhìn lại Lạc Phong, trong mắt nàng đã hằn lên một nỗi kiêng dè sâu sắc.
Lạc Phong mặc kệ ánh mắt của những người khác, một tay vẫn bóp cổ Lôi Chi Tử đang sắp ngất đi, quay đầu lại, dịu dàng nói với bốn cô gái: “Các em về nhà chờ anh đi.”
Về nhà chờ sao?
Nghe Lạc Phong nói vậy, ai nấy đều ngơ ngác không hiểu ý hắn là gì.
Nhưng rất nhanh sau đó, họ đều phải trợn tròn mắt.
Bốn cô gái gật đầu rồi biến mất vào hư không.
Đúng vậy, cứ thế biến mất.
Chứng kiến cảnh này, Mộc Vũ Hiên không khỏi kinh ngạc đến mở to hai mắt.
Hắn tu luyện Sức mạnh không gian nên có thể cảm nhận rõ ràng luồng dao động không gian sinh ra trong khoảnh khắc bốn cô gái biến mất, nhưng lại không tài nào truy ra được họ đã đi đâu.
Mộc Vũ Hiên nhanh chóng nhìn về phía Lạc Phong, thầm đoán thân phận của hắn.
Bây giờ, hắn đã biết Lạc Phong không phải người tầm thường, hơn nữa hắn còn có cảm giác, lần này Lạc Phong sẽ không cần đến điều kiện của hắn, mà chỉ dựa vào sức mình cũng có thể giải quyết được chuyện trước mắt.
Lạc Phong túm cổ Lôi Chi Tử, không cần chờ đợi lâu, Lôi Bá lòng như lửa đốt vì muốn cứu con trai đã vội vã chạy tới.
Theo sau Lôi Bá là một đám hộ vệ Luân Hồi cảnh 12.
"Càn rỡ, mau thả con trai ta ra!"
Chỉ cần một cái liếc mắt, Lôi Bá đã thấy Lạc Phong đang kẹp cổ con trai mình. Lão ta giận sôi máu, đồng thời một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ tỏa ra từ người, chỉ nhắm thẳng vào Lạc Phong.
Luân Hồi cảnh 13!
Trong luồng khí tức đó còn mang theo thế tấn công mãnh liệt của sấm sét.
Khí tức vô cùng cường đại này khiến những người đứng xem đều biến sắc, thậm chí một vài người bình thường còn không chịu nổi mà quỳ rạp xuống đất, sau đó bị áp lực ép đến hộc máu.
Luân Hồi cảnh 13, ở thành Cuồng Lôi đã được xem là rất mạnh.
Nhưng trong mắt Lạc Phong, cảnh giới này chẳng đáng để tâm!
Lạc Phong không nói lời nào, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Theo tiếng hừ lạnh của hắn, một luồng sức mạnh còn ngang ngược hơn từ trong cơ thể hắn bùng phát, không chỉ trực tiếp đánh tan khí tức của Lôi Bá mà còn oanh thẳng vào người lão ta, khiến lão mặt mày trắng bệch, phun ra một ngụm máu.
"Chỉ là Luân Hồi cảnh 13 quèn mà thôi, đúng là không biết sống chết!" Lạc Phong mặt lạnh như băng, nhìn Lôi Bá: "Xem ra, ngươi chính là cha già của tên này. Vừa rồi ta đã hứa với con trai ngươi là sẽ giết hắn ngay trước mặt ngươi!"
"Thằng súc sinh, ngươi dám!" Lôi Bá trợn mắt, gầm lên giận dữ.
"Nói thật cho ngươi biết, ta dám đấy."
Lạc Phong mỉm cười, và cùng với nụ cười đó, lực trên tay hắn đột ngột tăng mạnh. Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên bên tai tất cả mọi người.
Lôi Chi Tử, kẻ đang bị Lạc Phong bóp cổ đến sắp bất tỉnh, bỗng nhiên trợn trừng mắt, rồi đầu ngoẹo sang một bên, tắt thở.
"Thằng súc sinh, ta muốn giết ngươi! Chết đi!"
Thấy Lạc Phong thật sự giết chết con trai mình, Lôi Bá lập tức mất hết lý trí, mang theo cơn thịnh nộ ngút trời lao về phía Lạc Phong.
Một lớp điện quang màu tím bao bọc lấy cơ thể Lôi Bá, không ngừng phát ra tiếng lốp bốp. Chỉ trong nháy mắt, lão đã áp sát Lạc Phong, người chưa đến nhưng luồng điện quang mạnh mẽ đã đánh tới trước.
"Không biết sống chết!"
Thấy Lôi Bá định dùng sấm sét tấn công mình, Lạc Phong không khỏi nhếch mép cười khẩy.
Ngay cả Thiên Phạt lôi điện hùng mạnh còn chẳng làm gì được hắn, thì thứ Sức mạnh Lôi Điện quèn của Lôi Bá lại càng chẳng là gì!
Hừ lạnh một tiếng, hắn trực tiếp xòe bàn tay ra. Luồng điện quang màu tím vốn đang bao bọc Lôi Bá dường như nhận được hiệu lệnh nào đó, đột nhiên thoát khỏi sự khống chế của lão, toàn bộ lao về phía lòng bàn tay Lạc Phong.
Trong khoảnh khắc, điện quang trên người Lôi Bá biến mất không còn một dấu vết, còn trong lòng bàn tay Lạc Phong lại ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng màu tím. Ánh tím lập lòe không ngừng của nó khiến tất cả mọi người đều giật giật mí mắt.
Họ có thể cảm nhận được uy lực của quả cầu ánh sáng màu tím này vô cùng khủng bố!
Ngay sau đó, quả cầu ánh sáng màu tím rời khỏi lòng bàn tay Lạc Phong, lao thẳng về phía Lôi Bá đang bị ghìm chặt giữa không trung.
Oanh!
Trong nháy mắt, quả cầu ánh sáng đánh trúng Lôi Bá, luồng điện quang mạnh mẽ bao trùm lấy lão, trực tiếp nướng cháy đen cả người. Lão ta như mất đi toàn bộ sức lực, rơi từ trên không xuống đất.
"Cha!"
"Thành chủ!"
Lôi Chi Nữ và mười mấy tên hộ vệ vội vàng chạy đến bên Lôi Bá đang nằm trên mặt đất.
Lúc này, khí tức của Lôi Bá đã yếu ớt vô cùng.
Tính mạng ngàn cân treo sợi tóc!
Giết Lôi Chi Tử, trọng thương Thành chủ!
Sự việc xảy ra quá nhanh khiến tất cả mọi người đều không kịp phản ứng, chỉ biết trợn mắt, ngây người nhìn Lạc Phong.
Hành vi của Lạc Phong bây giờ không chỉ là đắc tội với Phủ Thành chủ, mà là trực tiếp đắc tội với Vương Phủ!
Ai mà không biết thành Cuồng Lôi là thế lực dưới trướng của Vương Phủ?
Chức vị Thành chủ lại càng do chính cao tầng của Vương Phủ chỉ định. Mặc dù bình thường ba thành trì lớn không qua lại gì với Vương Phủ, nhưng việc họ là thế lực dưới trướng Vương Phủ là điều không thể chối cãi.
Trọng thương Thành chủ, nói cách khác, chính là vả vào mặt Vương Phủ!
Cũng có nghĩa là gián tiếp đắc tội với toàn bộ Vương Phủ!
"Tên này rốt cuộc muốn làm gì?" Mộc Vũ Hiên ngơ ngác nhìn Lạc Phong, sự việc đã phát triển vượt xa dự đoán của hắn.
Hắn không ngờ Lạc Phong lại mạnh đến thế, Lôi Bá, người đại diện cho bộ mặt của Vương Phủ, vậy mà không nói hai lời đã bị hắn ra tay đánh trọng thương.
"Dám làm tổn thương Thành chủ, nhóc con, ngươi tiêu đời rồi!" Một tên hộ vệ ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Lạc Phong, nhưng hắn rất khôn ngoan, chỉ nói vài câu dọa dẫm chứ không xông lên.
Bảo hắn không sợ chết mà xông lên ư?
Đúng là trò cười!
Đến Lôi Bá Luân Hồi cảnh 13 còn bị tên kia một chiêu đánh trọng thương, hắn chỉ là Luân Hồi cảnh 12 mà xông lên thì chẳng phải là bị giết trong một nốt nhạc sao?
Thế nhưng, hắn đã tính sai.
Dù hắn không xông lên, Lạc Phong vẫn sẽ ra tay.
Chỉ thấy Lạc Phong lại vung tay, một luồng sức mạnh cường đại trực tiếp đánh bay đám người xung quanh, nơi trung tâm chỉ còn lại hơn mười tên hộ vệ, Lôi Chi Nữ và Lôi Bá đang trọng thương hôn mê.
Sau đó, Lạc Phong lạnh lùng lên tiếng: "Ta không chỉ muốn đánh hắn trọng thương, ta còn muốn giết hắn, hơn nữa còn giết luôn cả các ngươi!"
"Giết ông ta? Còn muốn giết luôn cả chúng ta?" Tên hộ vệ kia tim thắt lại, vội vàng nói: "Nhóc con, ngươi có biết đây là thành Cuồng Lôi, và thành Cuồng Lôi là thế lực dưới trướng của Vương Phủ không? Dám giết chúng ta, ngươi chính là hoàn toàn đắc tội với Vương Phủ!"
"Hoàn toàn đắc tội với Vương Phủ?"
Thấy sắc mặt Lạc Phong có chút thay đổi, tên hộ vệ tưởng rằng danh tiếng của Vương Phủ đã có tác dụng, vội nói: "Không sai, nếu đắc tội với Vương Phủ, ngươi sẽ bị truy sát đến cùng trời cuối đất, đến lúc đó toàn bộ Thần Hoàng giới này sẽ không có chỗ cho ngươi dung thân!"
Tên hộ vệ tưởng rằng Lạc Phong sợ Vương Phủ nên trong lòng đã yên tâm phần nào, nghĩ rằng Lạc Phong không dám động thủ.
Thế nhưng, hắn đã sai, sai hoàn toàn.
Chỉ nghe Lạc Phong cười một cách quỷ dị: "Thật ra, ta đến đây chính là để đắc tội với Vương Phủ!"
Dứt lời, Lạc Phong giơ tay lên, bàn tay bao bọc bởi một tầng hào quang màu tím, trong nháy mắt chiếu sáng cả Võ Đấu Trường. Ánh sáng chói lòa khiến tất cả mọi người đều không kìm được phải nhắm mắt lại...