"Người ta vừa mới từ Huyền Giới ra là phải tìm đến anh Phong Thần ngay lập tức đây này!"
Vẻ mặt của cô bé loli rõ ràng đang muốn nói: "Xem em lúc nào cũng nhớ đến anh này, còn không mau thưởng cho em đi?"
Đột phá?
Lạc Phong nghe cô bé nói vậy thì không khỏi sững sờ, lúc này mới phát hiện ra cảnh giới hiện tại của cô bé đã là Linh Hư cảnh.
Một Linh Hư cảnh vị thành niên, đừng nói là ở Trái Đất, cho dù là nhìn khắp cả Thần Hoàng đại lục cũng đủ được xưng là yêu nghiệt!
Khi Lạc Phong đang thầm nghĩ thiên phú của cô bé này mạnh đến mức biến thái thì lại nghe cô bé lẩm bẩm: "Anh Phong Thần chắc chắn là vì đột nhiên gặp lại em nên bất ngờ đến nỗi không nói nên lời rồi. Đã vậy thì em tự mình đòi thưởng vậy!"
Cô bé cười hì hì, trực tiếp nhảy lên ôm chầm lấy Lạc Phong, sau đó "chụt" một tiếng, hôn lên má anh.
Cảm nhận được sự ẩm ướt trên má, Lạc Phong mới sực tỉnh, rồi lại một lần nữa kéo cô bé loli phiền phức này ra khỏi người mình, đau đầu nói: "Này Thuần Thuần, sư phụ em đã cho em ra ngoài, à không, sư phụ em đã cho phép em ra ngoài chơi, thế giới này có bao nhiêu chỗ vui vẻ sao em không đi mà lại tìm anh làm gì?"
Nghe Lạc Phong nói vậy, cô bé liền mở to mắt, nói với vẻ nghiêm túc: "Em vẫn còn là một em bé mà, thế giới này nguy hiểm với em lắm, nên cần anh Phong Thần bảo vệ nha!"
Nguy hiểm?
Nghe câu này, trán Lạc Phong chảy đầy vạch đen.
Nếu nói nguy hiểm thì phải là người khác gặp nguy hiểm mới đúng chứ?
Một Linh Hư cảnh đã đủ để tung hoành ngang dọc trên thế giới này rồi.
"Anh Phong Thần, trông anh có vẻ không vui lắm nhỉ, lẽ nào anh không mừng vì em đến sao?" Cô bé loli tò mò nhìn Lạc Phong, nhưng không đợi anh trả lời, cô bé đã tự mình lắc đầu: "Chắc chắn không phải thế rồi, em đáng yêu như vậy cơ mà, anh Phong Thần sao có thể ghét em được chứ?"
Đáng yêu?
Nếu để người khác biết mấy thủ đoạn của nhóc, e là không một ai thấy nhóc đáng yêu đâu!
Lạc Phong vội ho khan hai tiếng rồi nói: "Ừm thì, em gái Thuần Thuần, anh thật sự có việc phải làm, nên mấy ngày tới có lẽ sẽ phải đi..."
"Đi sao?" Cô bé loli chớp đôi mắt to tròn, nhìn Lạc Phong chằm chằm một lúc lâu rồi mới hào hứng nói: "Oa! Anh Phong Thần định đi đâu chơi thế? Cho em đi với được không?"
"Không được." Lạc Phong thẳng thừng lắc đầu.
Lần này anh định đưa người đến Thần Hoàng đại lục, sao có thể dẫn theo cả cô bé loli này được?
"Anh Phong Thần, em đáng yêu như vậy mà anh cũng không đồng ý sao?" Cô bé đáng thương nhìn Lạc Phong.
"Em có đáng yêu đến mấy cũng không được." Lạc Phong quả quyết từ chối.
Đúng lúc này, Tiểu Lang gọi điện tới, cậu ta đã chọn ra 100 cao thủ từ Phong Thần, đây đều là 100 người mạnh nhất, đúng theo ý của Lạc Phong.
Bảo Tiểu Lang đưa 100 người đó đến xong, Lạc Phong liền cúp máy.
Bây giờ mọi thứ gần như đã chuẩn bị xong, chỉ cần 100 người này đến, anh sẽ giúp họ đột phá lên Tiên Thiên một lượt, sau đó đưa đến Thần Hoàng đại lục là được.
Chỉ còn thiếu tin tức của Phượng Loan và Liễu Vụ Nguyệt.
Hôm nay đã là hạn chót mà hai người họ vẫn chưa đến, cũng không có tin tức gì báo về.
Nhưng Lạc Phong cũng không vội, sau khi cúp máy, anh chỉ bất đắc dĩ nhìn cô bé loli trước mặt.
Nói khó nghe một chút, cô bé này cứ như thuốc cao da chó, dính vào là không gỡ ra được.
"Anh Phong Thần..."
Cô bé loli vẫn đang dùng ánh mắt tấn công, cố gắng làm Lạc Phong mềm lòng trước vẻ đáng yêu của mình.
Tiếc là Lạc Phong không hề bị lay động.
Nếu là trước đây, khi Lạc Phong chưa biết đến những thủ đoạn tàn khốc của cô bé này, có lẽ anh đã bị cảm hóa ngay lập tức, rồi ôm cô bé hôn một lúc lâu, nhưng bây giờ thì...
Kể từ khi biết thủ đoạn của cô bé, Lạc Phong không còn thấy cô bé đáng yêu chút nào nữa, đây rõ ràng là một tên đồ tể khoác lớp áo dễ thương.
"Anh Phong Thần, sư phụ em nói, sau khi ra ngoài thì phải đi theo anh, sống là người của anh, chết là ma của anh. Nếu anh dám bỏ rơi em, sư phụ sẽ cho tất cả mọi người của Huyết Tông truy sát anh, cho dù đánh không lại thì cũng phải dạy cho anh một bài học nhớ đời."
Cô bé loli ôm chặt Lạc Phong, nũng nịu nói.
"Anh Phong Thần, em không muốn sư phụ đối xử với anh như vậy đâu, nên anh nhất định phải mang em theo nhé!"
Nghe cô bé nói, khóe miệng Lạc Phong không khỏi giật giật.
Chết anh cũng không tin đây là những lời mà sư phụ của cô bé có thể nói ra.
Chỉ là, giải quyết cô bé này đúng là một vấn đề đau đầu.
Bỏ rơi cô bé?
Hay là mang cô bé cùng đến Thần Hoàng đại lục?
Bỏ rơi thì rõ ràng không ổn, nhưng nếu mang đến Thần Hoàng đại lục...
Anh không sợ bí mật của mình bị lộ, điều duy nhất anh lo lắng là tính cách của cô bé này.
Nếu đến bên đó, cô bé bỗng dưng nổi hứng không muốn đi nữa rồi lại gây chuyện khắp nơi thì phải làm sao?
Mặc dù bây giờ không còn mối đe dọa lớn nhất là ba vị Thần Hoàng, nhưng những cường giả Luân Hồi cảnh kia chỉ cần một cái tát là đủ để đập chết cô bé này rồi.
Mà anh thì rõ ràng không thể lúc nào cũng trông chừng được, đến lúc đó chắc chắn sẽ là một đống rắc rối.
Trong lúc Lạc Phong đang bất đắc dĩ cân nhắc, cô bé loli dường như đã đọc được suy nghĩ của anh, liền chắc như đinh đóng cột đảm bảo: "Anh Phong Thần cứ yên tâm đi, em nhất định sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối không gây chuyện thị phi, thật đấy!"
Dù cô bé cam đoan như vậy, Lạc Phong vẫn cảm thấy rất không ổn.
Lúc này, Phượng Loan gọi tới, Lạc Phong vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quyến rũ của cô: "Tiểu Phong Phong, ba người bọn chị xuống máy bay rồi, mau đến đón đi!"
"Mọi người đang ở sân bay Tân Lan à?" Lạc Phong hỏi.
"Đúng rồi, đang ở..."
Nhận được xác nhận, Lạc Phong không nói tiếp, tâm niệm vừa động, cảm nhận được khí tức của ba người ở sân bay rồi trực tiếp kéo họ đến đây.
"Tiểu Phong Phong, anh..."
Nhìn Lạc Phong đột nhiên xuất hiện trước mắt, Phượng Loan đang định nói gì đó thì lại thấy cảnh vật xung quanh bỗng nhiên thay đổi.
"Đây là..."
"Nhà anh ở Tân Lan." Lạc Phong khẽ nói một tiếng rồi nhếch miệng cười: "Xem ra, hai người cũng đã suy nghĩ kỹ rồi?"
Lúc nói, Lạc Phong nhìn về phía Phượng Loan và Liễu Vụ Nguyệt.
Cả hai cô gái đều gật đầu.
Mà cô bé loli đứng bên cạnh quan sát một lúc lâu, cuối cùng hai mắt sáng lên, ngỡ ngàng hỏi: "Anh Phong Thần, anh định cùng ba chị xinh đẹp này làm chuyện mờ ám sao?"
"Thuần Thuần, đừng có đoán bừa!" Lạc Phong lập tức nghiêm mặt: "Anh Phong Thần của em là người đứng đắn đấy nhé!"
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch