Nhưng đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai hắn.
"Buổi huấn luyện của các ngươi, kết thúc."
Nghe thấy giọng nói này, Lưu Văn Bác không nhịn được mở mắt ra.
Nhưng vừa mở mắt, hắn đã phải trợn tròn kinh ngạc, như thể vừa chứng kiến chuyện khó tin nhất trên đời.
Người xuất hiện trước mặt hắn chính là Tiểu Lang.
Gã đang nhìn hắn.
Thế nhưng một tay của gã lại đang chắp sau lưng, tay còn lại thì chặn ngay dưới cằm con mãng xà khổng lồ.
Vậy mà con mãng xà không thể động đậy!
"Gàoooo!"
Bất thình lình, con mãng xà đột ngột rụt đầu lại, ngửa mặt lên trời rống một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào Tiểu Lang.
Lại một vị khách không mời mà đến!
Trong lòng con mãng xà vô cùng phẫn nộ.
Phải xé xác cái tên trước mắt này ra mới được!
Gầm lên một tiếng nữa, con mãng xà há cái miệng to như chậu máu lao thẳng về phía Tiểu Lang.
"Súc sinh!"
Tiểu Lang quát lớn, mũi chân khẽ điểm xuống đất rồi bật người nhảy vọt lên độ cao bốn, năm mét, vững vàng đáp xuống đầu con mãng xà. Sau đó, gã ngồi xổm xuống, tung một cú đấm thẳng vào đỉnh đầu nó.
Ầm!
Cú đấm này cực kỳ uy lực.
Chỉ nghe tiếng thôi cũng đủ khiến Lưu Văn Bác không khỏi thấy đau dùm cho con mãng xà.
Con mãng xà cũng rống lên một tiếng thảm thiết, điên cuồng lắc mạnh đầu.
Thế nhưng, hai chân Tiểu Lang như thể có gắn keo siêu dính, bám chặt trên đỉnh đầu nó. Mặc cho con mãng xà điên cuồng lắc qua lắc lại, gã vẫn đứng vững không chút lay chuyển.
Tiểu Lang hơi cúi đầu, khóe miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Trong mắt Lưu Văn Bác và Huệ Thế, con mãng xà vốn mạnh mẽ vô song lại hoàn toàn không làm gì được Tiểu Lang!
"Gàoooo!"
Có lẽ vì không làm gì được con người đang đứng trên đầu mình, con mãng xà nhất thời trở nên càng thêm hung hãn.
Thân hình to dài của nó rút ra khỏi bụi cây rậm rạp, kéo theo vô số lá cây rơi lả tả, trong chốc lát cả khu rừng như chìm trong một cơn mưa lá màu xanh lục.
Thân rắn to dài không ngừng quất mạnh xuống mặt đất, sức mạnh kinh người khiến cả mặt đất cũng phải rung chuyển!
"Hai người các ngươi, lùi xa một chút!" Ánh mắt Tiểu Lang đột nhiên nhìn về phía Lưu Văn Bác và Huệ Thế, khóe miệng vẫn giữ nụ cười, "Hôm nay, ông đây sẽ cho các ngươi mở mang tầm mắt, xem cái gì mới gọi là cường giả chân chính!"
Thực ra không cần Tiểu Lang nói, Lưu Văn Bác và Huệ Thế đã đồng loạt lùi lại mấy chục mét.
Bọn họ cũng đã biết thế nào là cường giả chân chính rồi.
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng không chỉ khiến họ trợn mắt mà còn há hốc mồm đã xảy ra.
Chỉ thấy cái đuôi rắn to dài của con mãng xà xé toạc không khí, như một cây cột sắt khổng lồ, quất ngang về phía Tiểu Lang.
"Đến đây nào!"
Tiểu Lang thấy vậy không hề sợ hãi, ngược lại còn cười lớn một tiếng, trên người đột nhiên bùng nổ một luồng khí thế vô cùng hung hãn.
Trong con ngươi gã lóe lên một tia sáng, rồi đột ngột vung nắm đấm, lại định dùng chính nắm đấm của mình để đối đầu với cái đuôi rắn còn to hơn cả người gã!
Oành!
Chưa đầy một giây sau, hai bên đã va chạm vào nhau.
Theo một tiếng nổ nặng nề vang lên, cái đuôi của con mãng xà bị đánh bật ngược trở lại với tốc độ còn kinh khủng hơn, kèm theo đó là tiếng rống vô cùng thảm thiết của nó.
"Gàoooo!"
Trong đôi mắt đỏ ngầu của con mãng xà, có thể thấy rõ những tia máu dày đặc.
Nỗi đau mà nó phải chịu đựng có thể tưởng tượng được!
Thế nhưng nhìn lại Tiểu Lang, gã không những không bị ảnh hưởng gì, mà ngay cả bước chân cũng không hề dịch chuyển dù chỉ một chút!
Mạnh!
Quá mạnh!
Mạnh đến mức không thể tin nổi!
Huệ Thế và Lưu Văn Bác trợn mắt há mồm, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một suy nghĩ này.
Bọn họ đã hoàn toàn bái phục Tiểu Lang.
"Súc sinh vẫn mãi là súc sinh!"
Chỉ nghe Tiểu Lang quát lạnh một tiếng, chân phải đột nhiên đạp mạnh lên đỉnh đầu con mãng xà, mượn lực bay vút lên trời, lộn vài vòng trên không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất.
"Gàoooo!"
Thấy kẻ thù cuối cùng cũng đã xuống khỏi đầu mình, con mãng xà gầm lên một tiếng, dùng đuôi quấn lấy một cây đại thụ to bằng một người ôm, chỉ hơi dùng sức đã trực tiếp nhổ bật gốc cây lên!
Rầm!
Thân rắn to khỏe quật mạnh một cái, ném thẳng cây đại thụ đi.
Cây đại thụ lao thẳng về phía Tiểu Lang.
Vèo!
Nhìn cái cây sắp đập trúng mình, Tiểu Lang chỉ cười khẩy một tiếng, rồi đột nhiên giơ hai tay ra. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cây đại thụ đã bay tới.
Thế nhưng, nó lại bị Tiểu Lang vững vàng tóm gọn!
Chỉ thấy mười ngón tay của Tiểu Lang đã găm sâu vào thân cây, chỉ còn lại lòng bàn tay ở bên ngoài.
"Hây a!"
Tiểu Lang hét lớn một tiếng, hai tay dùng sức vung mạnh, ném ngược cây đại thụ trở lại.
Thân cây rắn chắc đập thẳng vào đầu con mãng xà.
Lần này, trên đầu con mãng xà đã rớm máu loang lổ.
"Gàoooo!"
Con mãng xà lại gầm lên một tiếng giận dữ.
Nhưng lần này, nó không lao về phía Tiểu Lang nữa.
Mà chỉ dùng đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy gã.
Nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra sâu trong đôi mắt đỏ rực của nó thấp thoáng một tia cảm xúc rất con người.
Đó là sự sợ hãi.
Sợ hãi người đàn ông trước mặt, sợ hãi Tiểu Lang!
Cuối cùng, sau vài lần đối mặt với Tiểu Lang, con mãng xà le lưỡi hai lần rồi quay người lủi vào trong bụi rậm.
Nó đã bỏ chạy.
Tiểu Lang cũng không đuổi cùng giết tận. Thực ra nếu gã muốn giết con mãng xà này, thì đã ra tay từ nãy rồi, hơn nữa còn là kết liễu trong một nốt nhạc!
Có điều, một con mãng xà có thể lớn đến mức này bản thân đã không dễ dàng, hơn nữa sau này còn có thể dùng để huấn luyện, nên Tiểu Lang không có ý định giết nó.
Sau khi dõi theo cho đến khi thân hình khổng lồ của con mãng xà hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tiểu Lang mới quay người lại, nhìn về phía Huệ Thế và Lưu Văn Bác vẫn đang trợn mắt há mồm, chưa hoàn hồn sau cảnh tượng vừa rồi.
"Thấy chưa?" Khóe miệng Tiểu Lang nhếch lên một nụ cười đắc ý, "Khiến cho đối thủ của mình phải cảm thấy sợ hãi, đó mới là uy thế của một cường giả thực thụ!"
Huệ Thế và Lưu Văn Bác điên cuồng gật đầu.
Tận mắt chứng kiến, sao có thể không tin?
Nếu như trước đây có người nói với họ như vậy, chắc chắn họ sẽ khịt mũi coi thường, thậm chí không chừng còn cho kẻ đó một trận.
"Được rồi, giờ nói chuyện chính." Tiểu Lang vỗ tay một cái, nụ cười trên mặt cũng thu lại đôi chút.
Chuyện chính?
Nghe Tiểu Lang nói vậy, Huệ Thế và Lưu Văn Bác mới nhớ lại câu nói đầu tiên của gã khi xuất hiện.
Buổi huấn luyện của họ đã kết thúc!
Chỉ thấy ánh mắt Tiểu Lang lướt qua người Huệ Thế và Lưu Văn Bác, sau đó trầm giọng nói: "Chuyện của hai người các cậu, tôi cũng đã biết ít nhiều từ Phong ca. Mục đích Phong ca đưa các cậu đến đây, trong lòng các cậu cũng tự hiểu rõ, nên tôi sẽ không nói nhiều về những chuyện đó nữa."
"Điều tôi muốn nói với các cậu là, thực lực của hai người bây giờ đã mạnh lên rồi. Đương nhiên, cái mạnh này chỉ là tương đối! So với người thường, hai người các cậu rất mạnh, nhưng so với người như tôi, hai người vẫn yếu đến đáng thương, giống như con kiến vậy, tôi chỉ cần một ngón tay là có thể đè chết cả hai!"
Tiểu Lang nói thẳng, không hề nể mặt hai người.
Huệ Thế và Lưu Văn Bác nghe xong, không hề tỏ ra khó chịu hay xấu hổ, trong mắt chỉ tràn ngập ý chí chiến đấu.
Thấy vậy, Tiểu Lang thầm hài lòng trong lòng, rồi tiếp tục nói lớn: "Bây giờ, các cậu đã có đủ năng lực để báo thù! Trùng hợp là, Phong ca cũng muốn tái lập một thế lực mới. Thế lực này chính là thế lực cũ của các cậu, nhưng thành viên thì phải thay đổi!"
"Bên chúng tôi sẽ có hai mươi người cùng các cậu về nước để hỗ trợ, trong đó có tôi và Tiểu Tà. Đương nhiên, mấy chuyện như đi cướp địa bàn thì các cậu đừng có mơ, chúng tôi chỉ ra tay khi kẻ địch đánh tới tận sào huyệt mà thôi!"
Lúc mới nghe, hai người còn cảm thấy phấn khích, nếu có hai kẻ biến thái này ở đây thì cái Huyết La Đường kia còn đáng gì!
Nhưng nghe đến nửa câu sau của Tiểu Lang, cả hai lập tức im bặt.
Đương nhiên, đó cũng chỉ là trong chốc lát.
Tuy không chủ động ra tay, nhưng có hai người họ làm hậu thuẫn vững chắc cũng đã quá tốt rồi.
Hơn nữa, điều họ muốn nhất vẫn là dựa vào sức mạnh của chính mình để tiêu diệt Huyết La Đường!
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Tiểu Lang lại khiến sắc mặt hai người họ thay đổi.
"Nhưng có một điều phải nói trước, đó là nếu để kẻ địch đánh tới tận sào huyệt, tôi sẽ đích thân tiêu diệt kẻ địch, bao gồm cả sào huyệt của chúng. Đồng thời, tôi cũng sẽ đích thân ra tay tiêu diệt cả hai người các cậu!"
Lúc này, trên người Tiểu Lang đột nhiên bùng nổ một luồng sát khí lạnh lẽo, hàn ý thấu xương lập tức bao trùm lấy Huệ Thế và Lưu Văn Bác, khiến hai người không khỏi rùng mình.
"Nếu thật sự để kẻ địch đánh tới tận cửa nhà, vậy chỉ có thể chứng tỏ hai người các cậu là đồ vô dụng. Mà Phong ca, trước nay không bao giờ dùng đến kẻ vô dụng!"
"Cho nên, hai người các cậu đã hiểu chưa?"
"Rõ!"
Huệ Thế và Lưu Văn Bác đồng thanh đáp lớn.
Mẹ kiếp, chuyện này liên quan đến cái mạng nhỏ của mình, không rõ sao được?
"Rất tốt, vậy bây giờ bắt đầu thu dọn đi, sau đó nghỉ ngơi một chút, sáng mai chúng ta trở về Hoa Hạ!"
Tiểu Lang không nhịn được híp mắt lại.
Oa ha ha!
Các em gái Hoa Hạ ơi, anh đẹp trai tới đây!
. . .
Thoáng cái đã đến sáng ngày hôm sau.
Tại một bãi đáp máy bay tư nhân, tổng cộng hai mươi người đã tập hợp, sẵn sàng xuất phát.
Một lát sau, Tiểu Lang và Tiểu Tà thong dong đi tới, tay không chẳng mang gì.
"Đến đủ cả rồi chứ?" Tiểu Lang nhìn hai mươi người trước mặt, hài lòng gật đầu rồi vung tay ra lệnh, "Lên máy bay!"
Đây là một chiếc máy bay tư nhân cỡ nhỏ, chở hai mươi hai người vẫn còn thừa chỗ. Hơn nữa, tiện nghi bên trong đầy đủ, đúng là đồ dùng chuẩn bị cho những chuyến du lịch tại gia của giới siêu giàu.
Trong một phòng riêng, Tiểu Lang và Tiểu Tà ngồi cùng nhau, nhìn vào màn hình điện tử trước mặt.
Trên đó hiển thị đủ loại thông tin về Huyết La Đường.
Rất nhanh, khóe miệng Tiểu Tà liền nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Tiểu Lang, cậu nói xem, nếu Tử Thần biết Phong ca dùng thế lực U Hồn của hắn để rèn luyện cho thế lực của mình, thì hắn sẽ có cảm nghĩ gì?"
"Ha ha! Chắc là tức đến sống dở chết dở luôn ấy chứ!" Tiểu Lang cười lớn, "Tử Thần vẫn luôn tìm mọi cách để đối phó Phong ca, cứ tưởng thực lực của mình ngang ngửa Phong ca, nhưng làm sao gã ngờ được, trên thực tế gã so với Phong ca còn kém xa mười vạn tám ngàn dặm!"