"Tiểu Văn bị người ta đánh trọng thương đến hôn mê à?"
Vốn đang tươi cười, hai anh em Ngụy Sơn và Ngụy Lâm sau khi nghe Ngụy Hải Phong nói xong, sắc mặt bỗng chốc sa sầm.
Ngay lúc này, sát khí kinh người từ trên người cả hai bùng phát, càn quét không khí xung quanh.
Luồng sát khí sắc bén này khiến một người ở Hóa Khí cảnh như Ngụy Hải Phong cũng phải kinh hãi không thôi.
Trong nhà họ Ngụy, thế hệ của Ngụy Sơn chỉ có hai anh em ông ta và Ngụy Lâm. Mà Ngụy Lâm đến giờ đã hơn sáu mươi tuổi vẫn chưa vợ con gì, chỉ có Ngụy Sơn là có một đứa con trai, chính là Ngụy Hải Phong.
Mà Ngụy Hải Phong cũng chỉ có độc một đứa con trai, đó là Ngụy Dương Văn.
Có thể nói, Ngụy Dương Văn chính là cục vàng cục ngọc trong lòng ba người đàn ông cốt cán của nhà họ Ngụy. Từ nhỏ đến lớn, họ đối với Ngụy Dương Văn đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cưng chiều không biết để đâu cho hết.
Đừng nói là đánh, ngay cả mắng một câu họ cũng chẳng nỡ.
Vậy mà bây giờ, đứa cháu đích tôn duy nhất của thế hệ trẻ nhà họ Ngụy lại bị người ta đánh cho trọng thương, điều này bảo sao Ngụy Sơn và Ngụy Lâm không điên tiết cho được?
"Đối phương là ai? Tên gì? Giờ đang ở đâu?" Ngụy Sơn mặt mày âm u, liền hỏi một lèo ba câu.
"Nó tên gì thì tạm thời chưa biết, nhưng con đã cho người theo dõi rồi, hiện tại thằng nhóc đó đang ở cùng con bé nhà họ Diêu." Sắc mặt Ngụy Hải Phong cũng tối sầm, vừa ấm ức vô cùng, "Con bé nhà họ Diêu đó chính là cô gái đã đính hôn với Tiểu Văn."
"Thằng nhóc này láo thật!" Sắc mặt Ngụy Sơn lại càng thêm u ám.
Hôn ước giữa Ngụy Dương Văn và Diêu Lan Thu, dĩ nhiên ông ta biết, thậm chí đó còn là hôn ước do chính ông ta tìm ông nội của Diêu Lan Thu để sắp đặt.
Nhưng bây giờ, thằng nhóc kia không những đánh trọng thương cháu mình, mà còn cướp luôn cả vị hôn thê của cháu mình, thậm chí còn đang ở cùng nhau!
Đây rõ ràng là đang vả thẳng vào mặt nhà họ Ngụy, không coi gia tộc họ ra gì!
"Vị trí của thằng ranh đó ở đâu, bây giờ tôi sẽ đi làm thịt nó. Dám đối đầu với nhà họ Ngụy chúng ta, cho dù là Thiên Vương lão tử cũng đừng hòng cứu được nó!"
Ngụy Sơn nói với vẻ mặt hung tợn.
Sau khi nói ra địa chỉ của Lạc Phong, Ngụy Hải Phong nói thêm: "Cha, thằng nhóc đó là một cường giả Tiên Thiên, con thấy lai lịch của hắn có lẽ không tầm thường đâu."
Ngụy Hải Phong nói vậy thực chất là muốn Ngụy Sơn và Ngụy Lâm cùng đi.
Dù sao họ đều là Tiên Thiên, Ngụy Hải Phong cảm thấy thực lực giữa họ sẽ không chênh lệch quá lớn.
Hai người cùng đi sẽ chắc ăn hơn nhiều.
"Cường giả Tiên Thiên?" Nghe Ngụy Hải Phong nói vậy, Ngụy Sơn lại cười khinh bỉ, ngạo nghễ nói: "Đừng nói là một tên Tiên Thiên, cho dù là năm tên, mười tên, tao cũng xé xác chúng nó ra thành từng mảnh!"
Ngụy Hải Phong nghe vậy, vẻ mặt chấn động, trố mắt nhìn Ngụy Sơn: "Cha, lẽ nào cha..."
"Bây giờ tao không còn là Tiên Thiên nữa." Ngụy Sơn nhếch mép, "Trong bí cảnh, tao và chú hai của mày đã có kỳ ngộ, bây giờ tu vi của hai bọn tao đều đã vượt qua Tiên Thiên, đạt tới một cảnh giới gọi là Chuyển Linh Cảnh!"
"Không sai!" Ngụy Lâm cười hắc hắc nói tiếp, "Bây giờ, chỉ cần hai chúng ta thôi, nhà họ Ngụy đã dư sức xưng bá toàn bộ giới Cổ Võ Hoa Hạ!"
"Ha ha, giờ tao qua làm thịt thằng nhóc kia." Ngụy Sơn nhìn về phía Ngụy Hải Phong, "Hải Phong, mày với chú hai về gia tộc, bắt đầu sắp xếp người tiến vào đó đi. Tình hình bên trong chúng ta đã thăm dò gần như rõ ràng rồi, đó là một bảo địa tu luyện!"
"Dựa vào bí cảnh này, thực lực tổng thể của nhà họ Ngụy chúng ta tuyệt đối sẽ tăng lên không chỉ một bậc!"
"Chẳng bao lâu nữa, cho dù là Vũ Môn cũng không phải là đối thủ của nhà họ Ngụy chúng ta!"
"Nhà họ Ngụy chúng ta nhất định sẽ thay thế Vũ Môn, trở thành thế lực đệ nhất!"
Giờ khắc này, dã tâm của hai anh em Ngụy Sơn, Ngụy Lâm đã lộ rõ.
Ngụy Hải Phong cũng bị những lời của Ngụy Sơn kích thích đến máu nóng sôi trào, phảng phất như đã nhìn thấy sự trỗi dậy huy hoàng của nhà họ Ngụy, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Không thể không nói, ba cha con nhà họ Ngụy đều đang mơ một giấc mộng đẹp, một giấc mộng vô cùng mỹ mãn.
Chỉ tiếc, vì sự xuất hiện của Lạc Phong, giấc mộng của họ sẽ tan tành, thậm chí tương lai của cả nhà họ Ngụy còn trở nên đáng sợ hơn cả ác mộng.
Đêm trăng mờ gió lớn, trời thích hợp giết người phóng hỏa.
Phòng trọ của Lạc Phong.
Vốn dĩ Lạc Phong đang định lẻn vào phòng Diêu Lan Thu, kiểm tra một chút các yếu tố nguy hiểm, đặc biệt là những nơi như gầm giường, tủ quần áo trong phòng ngủ, hắn cảm thấy mình cực kỳ cần thiết phải qua đó lục soát một phen.
Ngay lúc Lạc Phong chuẩn bị gõ cửa, hắn dường như cảm nhận được điều gì đó, động tác chợt dừng lại, rồi một nụ cười đầy ẩn ý treo trên môi.
Ngay sau đó, thân hình hắn dần mờ đi, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.
Trên cầu thang của khu nhà trọ, Ngụy Sơn đang thong thả bước lên.
Tâm trạng của ông ta lúc này rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh lại ẩn chứa vẻ siêu phàm.
Một tháng trước, ông ta còn khao khát cảnh giới Tiên Thiên mà không thể đạt được, còn bây giờ, Tiên Thiên trong mắt ông ta cũng chỉ là con kiến hôi.
Nghĩ đến việc sắp có một cường giả Tiên Thiên từng đủ sức nghiền nát mình sẽ chết trong tay mình, Ngụy Sơn cũng thấy hơi lâng lâng.
"Ông đến tìm tôi sao?" Một giọng nói đột ngột vang lên trong hành lang, truyền đến từ phía sau Ngụy Sơn.
Ngụy Sơn mạnh mẽ xoay người, nhìn Lạc Phong đang đứng sau lưng, trầm giọng hỏi: "Mày là ai?"
"Tôi chính là người ông đang tìm đây!" Lạc Phong dang hai tay ra, nhìn Ngụy Sơn với vẻ thích thú, "Không phải ông muốn đến giết kẻ đã đánh phế cháu trai ông sao? Chính là tôi đây, lẽ nào ông không biết mặt tôi à?"
Lời của Lạc Phong nhất thời khiến Ngụy Sơn sững sờ.
Ngoài việc biết số phòng của Lạc Phong, ông ta thật sự không biết mặt mũi hắn ra sao.
Thấy vẻ mặt hơi ngẩn ra của Ngụy Sơn, Lạc Phong liền biết mình đã nói đúng.
Lập tức Lạc Phong liền lắc đầu cười: "Tôi nói này, khả năng thu thập thông tin của Ngụy Hải Phong kém quá nhỉ. Muốn báo thù cho con trai mà lại không chuẩn bị đầy đủ tư liệu về hung thủ là tôi đây sao?"
"Thì ra, kẻ đánh trọng thương cháu tao chính là mày!" Giọng Ngụy Sơn lạnh băng, "Đánh trọng thương đứa cháu duy nhất của tao, còn cướp vị hôn thê của nó, mày đã đắc tội triệt để với nhà họ Ngụy rồi đấy!"
"Sửa lại chút nhé!" Lạc Phong thong thả nhìn Ngụy Sơn, "Đánh trọng thương cháu ông là thật, nhưng cướp vị hôn thê của nó thì không đúng đâu!"
"Tôi là chính nhân quân tử, không bao giờ làm chuyện Hoành Đao Đoạt Ái vô đạo đức như vậy!" Lạc Phong nói một cách nghiêm túc, "Thực tế là do sức hút của tôi quá lớn, mỹ nhân nào cũng bị tôi hấp dẫn, Diêu Lan Thu dĩ nhiên cũng không ngoại lệ."
"Mày nói là con bé nhà họ Diêu chủ động theo đuổi mày?"
Lạc Phong gật đầu: "Chính xác!"
"Hắc..." Ngụy Sơn cười khẩy, "Không nói chuyện này, chỉ riêng việc mày đánh trọng thương cháu tao thôi đã đủ để tao giết mày rồi!"
"Đừng tưởng mày là Tiên Thiên thì hay lắm, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn!"
Vừa dứt lời, sát khí trên người Ngụy Sơn điên cuồng dâng trào. Uy thế thuộc về Chuyển Linh Cảnh cứ thế không chút kiêng dè mà bùng phát, lan tỏa khắp nơi!..