Lông mày Lạc Phong hơi nhíu lại.
Sát khí mạnh mẽ đến thế, rõ ràng số người chết ở đây không hề ít.
Rốt cuộc nơi đó là nơi nào?
Đôi mắt Lạc Phong tràn ngập vẻ tò mò.
Mang theo sự tò mò, Lạc Phong nhanh chóng nhấc chân bước vào trong bí cảnh.
Phía bên kia vết nứt không gian.
Bầu trời u ám, không khí phảng phất cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Có lẽ vì đã quá lâu không được hấp thụ ánh sáng mặt trời nên cây cối ở đây đều mang một màu vàng úa bệnh tật. Tuy nhiên, mỗi một gốc cây đều tỏa ra linh khí yếu ớt.
Luồng linh khí nhàn nhạt này rõ ràng cho thấy, những loài thực vật này không hề tầm thường.
Gần đó có một cây đại thụ không rõ tên.
Dưới gốc cây là ba bóng người tỏa ra khí tức cường đại.
Nói là người, chi bằng gọi là quái vật thì đúng hơn.
Dù mang hình người nhưng chúng lại không có ngũ quan rõ ràng, dáng vẻ vô cùng kỳ quái, cực kỳ giống người ngoài hành tinh trong các bộ phim khoa học viễn tưởng.
Bọn chúng đều là tướng sĩ của Ma Tộc.
Nơi này là lối vào Chiến trường Thần Ma, vì lối vào dạo gần đây không ổn định nên chúng được cử đến đây canh gác, không cho phép những kẻ vô tình đến đây đi vào Chiến trường Thần Ma.
Nhìn mười mấy tên Ma Tộc dáng vẻ lính gác đang đứng xung quanh, có thể thấy ba tên này có địa vị nhất định trong Ma Tộc.
"Ma Bào, nghe nói cách đây không lâu chỗ của ngươi có hai tên loài người mò đến à?" Một tên Ma Tộc cao gầy nhìn tên Ma Tộc có vóc người trung bình và hỏi.
Ma Bào gật đầu, nhếch mép nở một nụ cười khó coi, rồi thè chiếc lưỡi màu xanh lục ghê tởm ra liếm mép, cười khà khà quái dị: "Hàng của hai tên loài người đó cũng ngon phết, chỉ tiếc là hơi già!"
"Ma Bào, ngươi đúng là số đỏ thật!" Một tên Ma Tộc gầy gò khác nhìn Ma Bào với ánh mắt ghen tị: "Chẳng bù cho chỗ của ta, lâu lắm rồi mà chẳng có lấy một bóng người!"
Nghe vậy, Ma Bào đắc ý ra mặt, nhưng rất nhanh, trong mắt hắn lại ánh lên vẻ khao khát: "Hàng của đàn ông loài người thì thấm vào đâu, ta nghe nói có một loại gọi là phụ nữ, hàng của bọn họ dùng sướng lắm đấy!"
"Nghe đồn, cảm giác sung sướng đó cứ như đi trên mây, toàn thân khoan khoái vô cùng. Sướng đến mức nào thì... chỉ có thể tự mình trải nghiệm chứ không thể diễn tả bằng lời!"
"Phụ nữ ư?" Ma Long và Ma Sáo nghe vậy, trong mắt đều hiện lên vẻ mơ màng, sau đó lại lắc đầu, tiếc nuối nói: "Đừng nói là phụ nữ, chỉ cần được nếm thử mùi vị của đàn ông là bọn ta đã mãn nguyện lắm rồi!"
"Vội cái gì?" Ma Bào không nhịn được hừ lạnh một tiếng, nhìn Ma Long và Ma Sáo, chậm rãi nói: "Ta nhận được tin từ tiền tuyến, Thái tử điện hạ của chúng ta đang chuẩn bị cầu hôn bên Thiên Giới."
"Cầu hôn Thiên Giới ư? Ma Giới và Thiên Giới chúng ta bây giờ đang đánh nhau như nước với lửa, đừng nói là Ngọc Đế, ngay cả đám người ở Thiên Giới cũng không đời nào đồng ý đâu?" Ma Long tò mò và nghi hoặc.
"Không đồng ý?" Ma Bào lập tức cười lạnh: "Bây giờ, lũ phế vật tự cho mình là thông minh ở Thiên Giới đã bị Ma Quân của chúng ta đánh cho liên tục bại lui, Thiên Giới sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!"
"Mà bây giờ, Thái tử điện hạ của chúng ta cầu hôn bọn họ, nghĩa là chiến tranh sẽ dừng lại, chúng ta sẽ không tấn công họ nữa. E rằng lũ phế vật đó mừng còn không kịp, sao lại không đồng ý chứ?"
"Chờ chiến tranh giữa hai giới chấm dứt, lại có quan hệ thông gia, Ma Giới và Thiên Giới chắc chắn sẽ qua lại. Đến lúc đó, phụ nữ Thiên Giới chẳng phải sẽ tha hồ cho chúng ta lựa chọn sao?"
"Ta nghe nói phụ nữ ở Thiên Giới ai nấy đều là mỹ nhân, nhan sắc hơn đứt phụ nữ chốn nhân gian không biết bao nhiêu lần. Ta nghĩ, dùng chắc chắn sẽ sướng hơn phụ nữ nhân gian rất nhiều!"
Nói xong, trong đầu ba tên đều hiện lên những hình ảnh tốt đẹp, lập tức cùng nhau phá lên cười ha hả.
"Hửm?"
Đột nhiên, Ma Bào cảnh giác nhíu mày.
"Sao thế?" Ma Long và Ma Sáo đều nghi hoặc nhìn về phía Ma Bào.
Ma Bào không trả lời ngay mà đứng dậy, nhìn về một hướng. Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: "Có người xông vào."
"Loài người à?" Ma Long và Ma Sáo đồng thời ngẩn ra.
Ma Bào gật đầu.
"Khà khà, Ma Bào, chỗ của ngươi đúng là nơi tốt thật!" Thấy Ma Bào gật đầu, Ma Long lập tức cười khẽ: "Bọn ta vừa mới đến mà đã gặp được một tên loài người rồi. Mới đây ngươi vừa hưởng thụ hai tên, lần này tên này ngươi không được tranh với bọn ta đâu đấy!"
"Hay là hai người các ngươi dùng trước đi?" Ma Bào nhìn hai tên Ma Long: "Chờ các ngươi dùng xong, ta dùng sau. Hôm nay tâm trạng tốt, ta dùng xong sẽ cho các anh em hưởng thụ một chút!"
"Khà khà, được! Đi mau lên!"
Ba tên dẫn theo mười mấy tên lính gác, vừa đi vừa cười đùa về hướng mà Ma Bào vừa cảm nhận được.
Ngay tại hướng đó, cách bọn Ma Bào mấy trăm mét, trên một khoảng đất trống.
Không khí vốn tĩnh lặng đột nhiên dao động.
Từng vòng gợn sóng có thể thấy bằng mắt thường xuất hiện trong không khí, sau đó không ngừng lan ra bốn phía. Cùng lúc đó, một bóng người dần trở nên rõ ràng hơn trong những gợn sóng.
Cuối cùng, bóng người đó bước ra, và những gợn sóng cũng biến mất theo.
Đó là một chàng trai trẻ, đang dùng đôi mắt đầy nghi hoặc để quan sát cảnh vật xung quanh.
Không ai khác, chính là Lạc Phong.
Rất nhanh, trong mắt Lạc Phong lại thêm vài phần nặng nề.
Khi đã ở trong này, hắn mới cảm nhận được sát khí trong không khí còn nồng đậm hơn nhiều so với lúc hắn cảm nhận ở bên ngoài.
Lạc Phong tuyệt đối tin rằng, với sát khí nồng đậm như vậy, Cổ Võ Giả dưới cảnh giới Tiên Thiên mà ở đây thì cơ bản không thể sống sót quá ba ngày.
Vậy mà hai anh em Ngụy Sơn, Ngụy Lâm với tu vi chỉ ở Hóa Khí cảnh trước đó đã sống sót bằng cách nào?
Chẳng lẽ thật sự là vì họ đã dùng một loại thảo dược nào đó?
Lông mày Lạc Phong càng nhíu chặt hơn, đối với những lời Ngụy Sơn nói trước đó, hắn vốn đã bán tín bán nghi.
Bây giờ sau khi vào đây, Lạc Phong lại càng nghi ngờ lời của Ngụy Sơn hơn.
Ngay lúc Lạc Phong chuẩn bị rời đi để xem xét xung quanh, hắn đột nhiên cảm nhận được mấy luồng khí tức đang dần tiếp cận mình.
Những luồng khí tức này rất quen thuộc với Lạc Phong, đều là khí tức của Ma Tộc.
Rất nhanh, một đám Ma Tộc có hình thù kỳ quái đã đi đến trước mặt Lạc Phong.
"Khà khà, mau nhìn kìa, là một thằng nhóc loài người!" Ma Bào lên tiếng đầu tiên.
"Nhìn da dẻ non mềm thế này, dùng chắc chắn sướng lắm đây!"
"Ma Bào, nói rồi nhé, bọn ta lên trước, chờ bọn ta sướng xong thì mới đến lượt ngươi!"
Ba tên chẳng thèm đếm xỉa đến Lạc Phong, bắt đầu tự chia chác.
"Hừ!" Ma Bào hừ lạnh một tiếng: "Ta đã nói thì dĩ nhiên sẽ giữ lời!"
Nhìn thấy một tên loài người da mịn thịt mềm thế này xuất hiện, Ma Bào cũng muốn là người đầu tiên xông lên, nhưng biết làm sao được khi hắn đã hứa trước rồi.
Rất nhanh, Lạc Phong nhìn đám quái vật trước mắt, lại thấy ánh mắt không có ý tốt của chúng đang dán chặt vào mình, sắc mặt hắn cũng bắt đầu trở nên kỳ quái.
"Nhóc con loài người, bây giờ cho mày một con đường sống!" Ma Bào tiến lên phía trước, nhếch cái miệng khó coi ra nói: "Cởi quần xuống, tha cho mày khỏi chết!"