"Hai người các ngươi... muốn xin tha à?"
Lạc Phong từng bước tiến lại gần hai người.
Nụ cười trên mặt hắn không những không giảm đi chút nào so với lúc trước, ngược lại còn đậm thêm vài phần.
Nghe giọng điệu và nhìn biểu cảm của Lạc Phong, hai người kia thừa hiểu rằng hắn sẽ không đời nào tha cho họ!
Nhất thời, sắc mặt cả hai trắng bệch!
Dù là cường giả Thánh Nhân cảnh, họ vẫn sợ chết, vẫn ngập tràn nỗi kinh hoàng vô biên trước cái chết!
Chẳng có ai là không sợ chết, kể cả cường giả cấp bậc Nửa Bước Đại Đế, hay thậm chí là Đại Đế sở hữu quy tắc thế giới của riêng mình, cũng đều sợ hãi cái chết.
Những kẻ suốt ngày ra rả coi thường sinh tử, không sợ hãi cái chết, cũng chỉ được cái mồm mà thôi. Chờ đến khi thực sự đối mặt với tử thần, chúng mới cảm nhận được thế nào là nỗi kinh hoàng khắc cốt ghi tâm!
Trong nháy mắt, Lạc Phong đã đứng ngay trước mặt hai người.
"Phịch!"
Lý Phi Chu và Mã Quang đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Trên người Lạc Phong không hề có bất kỳ khí thế nào, cũng chẳng tỏa ra nửa điểm hơi thở đáng sợ. Cả người hắn trông vô cùng bình thản, nhưng chính sự bình thản đó lại càng khiến nỗi sợ hãi của hai người kia dâng cao, làm hai chân họ mềm nhũn, bất giác quỳ sụp xuống đất!
Lạc Phong từ trên cao nhìn xuống hai kẻ đang run lẩy bẩy.
Đột nhiên hắn cảm thấy có chút mỉa mai.
Những kẻ này đều là hạng người ngày ngày sống bên bờ sinh tử, trải qua cuộc đời liếm máu trên lưỡi đao, vậy mà trớ trêu thay, chính loại người này khi đối mặt với cái chết lại sợ hãi hơn bất kỳ ai.
"Tôi... chúng tôi đều là người của Diệu Quang Đoàn! Cao thủ số một của đoàn chúng tôi là cường giả Thánh Nhân cảnh đỉnh phong, sức mạnh đã gần sát Nửa Bước Đại Đế. Ngoài ra, Diệu Quang Đoàn còn có mấy vị cường giả Thánh Nhân đỉnh phong khác nữa!"
Mang theo tia hy vọng cuối cùng, Lý Phi Chu hoảng hốt nói.
"Tiếc ghê, cái này tên phế vật kia vừa khai rồi." Lạc Phong chỉ tay về phía nhị đường chủ vẫn còn thoi thóp nằm cách đó không xa.
Nghe Lạc Phong nói vậy, tim Lý Phi Chu và Mã Quang chùng xuống.
Họ biết, Lạc Phong sẽ không bỏ qua cho họ!
"Cùng chết đi!"
Bất thình lình, Mã Quang gầm lên một tiếng, không biết lôi từ trong nhẫn trữ vật ra thứ gì mà tỏa ra một luồng năng lượng cực kỳ kinh khủng.
Tuy không biết đó là thứ gì, nhưng Lạc Phong hiểu rõ, nếu thứ này phát nổ, uy lực chắc chắn không thể xem thường!
Tên này, chết đến nơi còn muốn phản công!
Ánh mắt Lạc Phong lạnh đi, hắn đưa tay vỗ một chưởng xuống đầu gã trọc.
Một chưởng này vỗ xuống, đầu gã trọc lập tức nát bét, đồng thời vật thể hình cầu trong tay gã cũng biến mất không còn tăm hơi.
"Không biết sống chết!" Lạnh lùng hừ một tiếng, Lạc Phong tiện chân đá xác Mã Quang sang một bên, rồi nhìn Lý Phi Chu đang vã mồ hôi lạnh phía sau. "Cho ngươi một cơ hội, nói cho ta biết Diệu Quang Đoàn này là thế lực thế nào, so với mấy thế lực lớn ở thành Tàng Long thì ra sao?"
Nghe được mình có một cơ hội, mắt Lý Phi Chu nhất thời sáng lên, hắn như thấy được ánh sáng của sự sống, lập tức không dám do dự, vội vàng nói: "Diệu Quang Đoàn xem như một tổ chức bản địa ở đây, chủ yếu là lập đội rời khỏi khu an toàn để săn giết huyền thú. Thỉnh thoảng cũng giống như tôi, bảo vệ người khác tiến vào thành Tàng Long, hoặc đi từ thành Tàng Long đến tiểu trấn ở trạm trung chuyển, rồi thu một khoản phí nhất định!"
"Diệu Quang Đoàn từ khi thành lập đến nay đã được mấy trăm năm, số cường giả Thánh Nhân cảnh trong đoàn cũng có đến trăm người. So với mấy thế lực lớn trong thành Tàng Long thì xem như mạnh hơn một chút, nhưng đó là chỉ so với các thế lực bề nổi, không bao gồm các thế lực đứng sau lưng họ!"
"Thế tức là một thế lực nhỏ không đáng kể à?" Lạc Phong gật gù, lại hỏi: "Vậy ngươi nói cho ta biết, trong thành Tàng Long có những thế lực nào?"
Thế lực nhỏ không đáng kể?
Trừ bảy đại thế lực trong thành, Diệu Quang Đoàn chính là thế lực mạnh nhất ở đây rồi!
Tuy nhiên, Lý Phi Chu nào dám nói ra những lời này, chỉ đành gật đầu: "Tiền bối nói không sai, Diệu Quang Đoàn quả thực chỉ là một thế lực không đáng kể. Về phần các thế lực trong thành Tàng Long, tổng cộng có bảy thế lực lớn, đến từ ba thế giới cao cấp khác nhau, còn một thế lực là của bản địa thành Tàng Long!"
"Sáu thế lực lớn này lần lượt là Sáng Thế Thánh Địa và Hỗn Độn Thánh Địa của Đại Nguyên Giới; Vạn Lôi Tông và Linh Tiêu Tông đến từ Sơ Thủy Giới; Huyền Thiên Tông và Thần Khôi Điện đến từ Huyền Ly Giới. Thế lực bản địa của thành Tàng Long là Long Vệ, thủ lĩnh là Nửa Bước Đại Đế Long Ngâm! Đồng thời, ông ta cũng là cường giả số một của thành Tàng Long, có trách nhiệm bảo vệ trật tự nơi đây."
"Thần Khôi Điện?" Lạc Phong lặp lại, rồi không nhịn được tò mò hỏi: "Nghe như ‘Thận Hư Điện’ ấy nhỉ? Đàn ông trong điện này có phải thể chất đều hơi yếu không?"
"Sao... sao tiền bối biết ạ?" Lý Phi Chu ngạc nhiên hết sức.
"Nghe tên là đoán được rồi." Lạc Phong khẽ gật đầu, không tiếp tục chủ đề này nữa mà nhìn Lý Phi Chu với vẻ hài lòng: "Những gì ngươi nói, ta thấy cũng tạm hài lòng. Đã vậy thì tha cho ngươi một mạng!"
"Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối!" Đột nhiên có được đường sống, Lý Phi Chu mừng rỡ kích động.
Nhưng đúng lúc này, một câu nói của Lạc Phong lại khiến trái tim vừa dâng lên niềm vui của hắn rơi thẳng xuống vực sâu. "Nhưng mà, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha! Cứ giống như tên nhị đường chủ kia, phế bỏ tu vi đi!"
Dứt lời, không đợi Lý Phi Chu đồng ý hay không, trong ánh mắt kinh hoàng của gã, Lạc Phong đã búng ngón tay, bắn ra một luồng năng lượng màu tím vàng chui vào đan điền của Lý Phi Chu.
Giây tiếp theo, Lý Phi Chu rên lên một tiếng, cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình, mắt hắn tối sầm lại rồi ngất đi!
"Ngươi... rốt cuộc là ai!"
Nhị đường chủ không biết đã gắng gượng ngồi dậy từ lúc nào, đôi mắt găm chặt vào Lạc Phong.
"Thấy ngươi thành tâm muốn biết thân phận của ta như vậy, ta sẽ nói cho ngươi biết." Lạc Phong khẽ chỉnh lại vạt áo, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. "Tao đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, chính là thánh tử của Hỗn Độn Thánh Địa, Mộc Vũ Hiên!"
"Diệu Quang Đoàn à? Ngon thì cứ tới đây! Tao đợi chúng mày ở trụ sở Hỗn Độn Thánh Địa tại thành Tàng Long. Để tao xem, chúng mày có dám vác mặt tới không!"
Nói xong với nụ cười lạnh trên môi, Lạc Phong vung tay, dẫn theo ba cô gái đi về phía thành Tàng Long.
"Hỗn Độn Thánh Địa... Thánh tử... Mộc Vũ Hiên!" Sau khi bốn người Lạc Phong rời đi, sắc mặt của nhị đường chủ tại chỗ liên tục thay đổi.
Một lúc sau, mặt gã lại trở nên âm u. "Mộc Vũ Hiên, tao nhớ kỹ mày! Hỗn Độn Thánh Địa thì sao chứ, đây không phải Đại Nguyên Giới của mày! Dám phế tao, tao nhất định sẽ bắt mày trả giá đắt!"
Tiếng gầm cuồng loạn của nhị đường chủ vang vọng đi rất xa.
Chỉ tiếc là, trong phạm vi hơn mười dặm xung quanh, không một bóng người.
...
Giải thích một chút về cấp bậc. Từ Thánh Nhân đỉnh phong lên Đại Đế, nếu có thể lĩnh ngộ thành công quy tắc thế giới của riêng mình thì sẽ thuận lợi trở thành Đại Đế. Ngược lại, sẽ trở thành Nửa Bước Đại Đế. Tuy nhiên, Nửa Bước Đại Đế nếu sau này lĩnh ngộ được quy tắc thế giới của mình thì vẫn có thể trở thành Đại Đế