"Sư tôn, tuy trận pháp này chưa bị phá hoàn toàn nhưng người hẳn là biết rõ tình hình bên trong rồi chứ?" Lạc Bất Tà thắc mắc hỏi.
Rất nhanh, một giọng nói già nua từ trong nhẫn truyền vào tai Lạc Bất Tà: "Mạch Tinh Thạch Tử Linh Ngọc bên trong trận pháp là một linh mạch cực phẩm. Ta vừa dò xét qua, bên trong còn có thứ gì đó đang canh giữ!"
"Có thứ gì đó đang canh giữ ư?" Nghe vậy, Lạc Bất Tà giật mình, "Chẳng lẽ là một loại Thần thú hùng mạnh nào đó?"
"Ha ha, thứ có thể canh giữ một bảo vật cực phẩm như Mạch Tinh Thạch Tử Linh Ngọc, dĩ nhiên không phải là Thần thú tầm thường!" Giọng nói của Nghiêm lão mang theo một tia ý vị sâu xa. "Nhóc con, có muốn thử thu phục con Thần thú bên trong không? Nếu muốn, ta có thể tạm thời dùng năng lượng của Nhẫn Càn Khôn để giúp ngươi một tay!"
Nhẫn Càn Khôn chính là chiếc nhẫn Lạc Bất Tà đang đeo trên tay, cũng là nơi linh hồn của Nghiêm lão trú ngụ.
Trước đây, theo lời của chính Nghiêm lão, chiếc Nhẫn Càn Khôn này là một Hỗn Độn Chí Bảo, hơn nữa còn có thứ hạng khá cao trong số các Hỗn Độn Chí Bảo. Chỉ là cho đến bây giờ, ngoài việc biết chiếc nhẫn có không gian lưu trữ vô hạn, Lạc Bất Tà chẳng nghiên cứu ra được thêm điều gì.
Hắn đã hỏi Nghiêm lão, nhưng lần nào câu trả lời của ông cũng chỉ có một: "Với trình của ngươi hiện tại, căn bản không đủ tư cách vận dụng những năng lực khác của Nhẫn Càn Khôn. Nếu muốn sử dụng, vậy thì phải cố gắng tu luyện lên đến cấp Đại Đế!"
Chỉ khi đạt tới cấp Đại Đế, hắn mới có thể thực sự làm chủ Nhẫn Càn Khôn!
Mỗi lần nghe câu này, Lạc Bất Tà đều buồn bực cả buổi, bởi vì hắn luôn vô cùng khao khát muốn biết chiếc Nhẫn Càn Khôn có thứ hạng cực cao trong giới Hỗn Độn Chí Bảo này, rốt cuộc có năng lực bá đạo đến mức nào.
Bây giờ, khi nghe Nghiêm lão nói rằng nếu hắn muốn thu phục con Thần thú canh giữ kia, ông sẽ dùng năng lượng của Nhẫn Càn Khôn để trợ giúp, Lạc Bất Tà đương nhiên đồng ý không chút do dự.
Thứ nhất, hắn cũng muốn được mở mang tầm mắt về sự bá đạo của Nhẫn Càn Khôn.
Thứ hai, hắn cảm thấy mình là một người xuyên không, một sự tồn tại giống như nhân vật chính trong truyện, nếu không có một con Thần thú làm thú cưng hay tọa kỵ thì cũng hơi mất mặt quá rồi!
Thử nghĩ mà xem, sau này khi mình tu luyện lên đến thực lực cấp Đại Đế, tìm được bóng hình năm xưa, rồi cưỡi Thần thú trở về, cảnh tượng đó, khỏi phải nói là ngầu bá cháy!
Lạc Bất Tà nào biết, Trái Đất nơi hắn từng ở là một Hạ Cấp Thế Giới, cùng tồn tại trong một vũ trụ với Tiểu Nguyên Giới, chỉ là đẳng cấp thế giới khác nhau mà thôi.
Thấy dáng vẻ nóng lòng của Lạc Bất Tà, Nghiêm lão cười khẽ: "Nhóc con, đợi trận pháp này bị phá, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là uy lực của Hỗn Độn Chí Bảo!"
Lạc Bất Tà đương nhiên là vừa kích động vừa mong chờ.
Rất nhanh, ngay khi Lạc Bất Tà cảm thấy sự chờ đợi đã trở thành một cực hình, mấy vị trận pháp sư hùng mạnh đồng thời bước ra từ trong sơn động.
Trên mặt họ đều là vẻ kích động khó nén: "Thiếu chủ, trận pháp đã được phá giải!"
"Tốt, chúng ta vào trong!"
Lạc Bất Tà mừng rỡ, phất tay một cái rồi dẫn đầu lao vào sơn động.
Đi sâu vào sơn động không bao lâu, Lạc Bất Tà liền nhìn thấy một lớp màng năng lượng rực rỡ sắc màu.
Lạc Bất Tà biết, phía sau lớp màng này là một thế giới khác, đồng thời cũng là nơi ở của con Thần thú canh giữ vô danh kia và Mạch Tinh Thạch Tử Linh Ngọc!
"Cẩn thận một chút!" Giọng nói nghiêm nghị của Nghiêm lão vang lên từ trong nhẫn.
Lạc Bất Tà gật đầu, cảm giác cảnh giác được nâng lên mức cao chưa từng có, cơ bắp toàn thân căng cứng, rồi trực tiếp bước chân vào trong màn sáng.
Những người khác cũng không chần chừ, đặc biệt là mấy người đại diện cho các thế lực lớn như Long Ngâm, tất cả đều không giấu được vẻ kích động mà nhanh chóng bước vào.
Ánh sáng chói lòa, hào quang vô tận bao trùm lấy tất cả những người vừa bước vào, che khuất hoàn toàn ngũ quan của họ!
Cũng chính lúc này, tất cả mọi người đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, như thể họ đã bị thứ gì đó để mắt tới.
Ai nấy đều không khỏi rùng mình, bước chân đang tiến về phía trước cũng vô thức dừng lại.
"Chết tiệt, là Tử Ngọc Kỳ Lân!"
Bất chợt, giọng nói kinh hãi của Nghiêm lão từ trong nhẫn truyền vào tai Lạc Bất Tà.
"Tử Ngọc Kỳ Lân?" Tuy Lạc Bất Tà không biết Tử Ngọc Kỳ Lân là Thần thú cấp bậc nào, nhưng hắn biết Kỳ Lân!
Khi còn ở Trái Đất, hắn đã từng nghe truyền thuyết về Thần thú Kỳ Lân, và bây giờ, trước hai chữ "Kỳ Lân" lại có thêm hai chữ "Tử Ngọc", chắc chắn chỉ có thể pro hơn chứ không thể nào là hàng cùi bắp được!
Và như để chứng thực cho suy nghĩ của Lạc Bất Tà, ngay khi ý nghĩ này vừa nảy ra, giọng nói vô cùng nghiêm trọng của Nghiêm lão đã vang lên: "Tử Ngọc Kỳ Lân, sau khi trưởng thành hoàn toàn, thực lực đủ sức sánh ngang với Đại Đế đỉnh phong, thậm chí có một số cá thể đặc biệt còn có thể phát triển thành sinh vật cấp Không Gian!"
Cấp Không Gian là một cảnh giới siêu việt hơn cả Đại Đế, một sự tồn tại cường đại và hư ảo hơn nhiều.
Cường giả cấp Không Gian chính là chúa tể của một thế giới!
Loại cường giả này, trong thế giới Hỗn Độn, cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, từ trước đến nay chưa từng có ai gặp được!
Nghe nói, một vài biến đổi trên thế gian, ví như sự trưởng thành của một cái cây, sự phát triển của một sự việc, nếu cường giả cấp Không Gian muốn, họ đều có thể thay đổi!
Ví dụ, một cường giả cấp Đại Đế, ngầu lòi bá đạo, tưởng như không ai địch nổi, nhưng cường giả cấp Không Gian chỉ cần một ý niệm là có thể biến vị Đại Đế đó thành một người bình thường!
Ngay cả khi chỉ là một người bình thường, chỉ cần cường giả cấp Không Gian muốn, cũng chỉ cần một ý niệm, đối phương sẽ lập tức trở thành một tồn tại cấp Đại Đế!
Đó chính là sức mạnh của cường giả cấp Không Gian!
Nhưng tất nhiên, đây cũng chỉ là truyền thuyết, không ai có thể chứng minh được cường giả cấp Không Gian thật sự mạnh mẽ đến thế.
Và bây giờ, con Tử Ngọc Kỳ Lân đang ở trước mặt mọi người, chính là một sinh vật có khả năng cực lớn sẽ trở thành tồn tại cấp Không Gian!
Dĩ nhiên, đó là chuyện của không biết bao nhiêu năm tháng sau này.
Con Tử Ngọc Kỳ Lân hiện tại, nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là đang trong giai đoạn ấu niên.
Nhưng dù vậy, nó cũng đã đủ đáng sợ rồi!
"Con Tử Ngọc Kỳ Lân ấu niên này, thực lực đã có thể sánh với nửa bước Đại Đế!" Giọng Nghiêm lão ngưng trọng chưa từng thấy. "Nhưng e là dù cùng là nửa bước Đại Đế cũng chẳng làm gì được nó đâu!"
Nói xong câu này, Nghiêm lão liền im lặng, dường như đang suy nghĩ đối sách.
Khoảng một giây sau, giọng của ông lại vang lên bên tai Lạc Bất Tà: "Bảo hai tên vệ sĩ nửa bước Đại Đế của ngươi, cùng với tên Long Ngâm kia, đồng loạt xông lên. Nhân lúc Tử Ngọc Kỳ Lân chưa chủ động tấn công, hãy ra tay trước!"
"Nếu có thể khống chế được nó thì tốt, còn nếu không hàng phục được, ta sẽ nhân khoảng thời gian này giải trừ tầng phong ấn thứ nhất của Nhẫn Càn Khôn, rồi thử xem có thể trấn áp được con súc sinh này không!"
Nghe lời Nghiêm lão, Lạc Bất Tà không chút do dự, lập tức lên tiếng gọi: "Chấp sự Lạc Chấn, Chấp sự Lạc Sơn, Long Ngâm, ba người các vị hãy liên thủ, dùng toàn lực đối phó nó, nếu không hàng phục được thì cố gắng kéo dài thời gian!"
Lúc này, ánh sáng chói mắt đã tan đi, tất cả mọi người đều có thể thấy rõ cảnh vật xung quanh...