"Mẹ kiếp, cái đùi gà nát của ngươi mà cũng đòi so với rượu Trần Nhưỡng bản giới hạn ta phải bỏ ra hai khối linh thạch mới mua được ở Túy Tiên Các à?"
"Đùi gà nát?" Lão già tên Chinh Chiến nghe thấy lời của lão Năm Tháng thì lập tức sừng cồ: "Cái gì gọi là đùi gà nát? Ngươi có biết đó là gà gì không? Đây là gà được nuôi dưỡng bằng Linh lực đấy, đừng nói là đùi gà, ăn một cái chân gà thôi cũng đủ gia tăng không ít Linh lực rồi, lão đây phải bỏ ra hơn mười khối tinh thạch mới mua được đấy! Chẳng lẽ không đắt gấp bội lần thứ rượu nát của ngươi sao?"
"Được rồi, không nói chuyện này nữa, nói chuyện ba hôm trước chúng ta đi lầu xanh đi, hai cô nương ngươi gọi là do ta trả tiền đấy nhé!"
"Nhắc đến chuyện này, thế lần trước nữa thì sao, ngươi chọn ba cô nương, chẳng phải cũng là ta trả tiền à? Mà tiền ta trả còn nhiều hơn ngươi đấy!"
"Chuyện này mà cũng trách ta được à? Phải trách thì trách ngươi yếu kém, ai bảo ngươi chỉ kham nổi có hai cô nương thôi?"
"Tổ cha nó, lão già này nóng tính đấy, có phải ngươi ngứa da muốn ăn đòn không?"
"Nhào vô! Nhào vô! Chúng ta làm vài chiêu xem nào, hôm nay mà không đánh cho ngươi bò lê bò càng, sau này tên Năm Tháng của ta sẽ viết ngược lại!"
Ngay sau đó là một trận đánh đấm binh binh bang bang.
Đứng bên ngoài, Lạc Phong có vẻ mặt hết sức quái lạ.
Hắn không ngờ hai lão già Chinh Chiến và Năm Tháng này lại có thể lầy lội và dị hợm đến thế!
Nhưng mà, như vậy lại rất giống với kiểu NPC ẩn!
Đôi mắt Lạc Phong lập tức sáng rực lên, không chút do dự, hắn dẫn ba cô gái đi cùng, đẩy thẳng cửa bước vào!
"Rầm!"
Đúng lúc này, hai bóng đen đang ôm cứng lấy nhau phá tan cửa một căn phòng rồi bay thẳng ra sân.
Đó chính là Chinh Chiến và Năm Tháng vừa mới cãi nhau ỏm tỏi.
Lúc này hai người đang vật lộn với nhau kịch liệt, không hề sử dụng một chút Linh lực nào, chỉ đơn thuần là đánh nhau tay không.
Cứ như thể, họ hoàn toàn không phát hiện ra sự xuất hiện của bốn người Lạc Phong.
"Tổ cha mày, thằng chó Chinh Chiến, cái cửa này là do mày tông hỏng, mày phải đền cửa mới!"
"Nếu không phải ngươi đẩy ta, thì cửa có bị tông hỏng được không?"
Vừa đánh nhau, hai người vừa không ngừng chửi bới.
Thấy hai người trong thời gian ngắn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ dừng lại, Lạc Phong cảm thấy mình cần phải ngắt lời một chút, hắn bèn ho khan một tiếng rồi nói: "À thì, hai vị lão nhân gia, hai vị có thể tạm gác ân oán cá nhân sang một bên, nghe tiểu tử này nói vài lời được không..."
"Ân oán cá nhân?"
Ai ngờ, Lạc Phong vừa xen vào đã khiến hai lão già khó chịu.
Chỉ thấy lão Chinh Chiến và lão Năm Tháng đồng thời trừng mắt nhìn Lạc Phong: "Thằng nhóc, ngươi có ý gì? Cái gì gọi là ân oán cá nhân? Hai chúng ta quen biết bao nhiêu năm, ăn ở sinh hoạt đều cùng nhau, làm gì có ân oán gì? Thằng nhóc nhà ngươi định châm ngòi ly gián tình cảm của bọn ta à?"
"Thằng chó Chinh Chiến, lời này của ngươi là có ý gì?" Lão Chinh Chiến vừa dứt lời, lão Năm Tháng đã không vui, râu ria dựng đứng, trợn mắt nói: "Cái gì gọi là lão tử ăn ở cùng ngươi? Ngươi nói cho rõ ràng xem nào? Hai lão già chúng ta sao có thể ở cùng nhau được? Ngươi nói như vậy rất dễ khiến người khác hiểu lầm, còn dễ dạy hư con nít nữa đấy!"
Thấy hai người trong nháy mắt lại có vẻ sắp cãi nhau to, Lạc Phong cảm thấy phải mở miệng ngăn họ lại, nếu không thì cứ thế này đến tối mất!
Lạc Phong nhanh chóng ho nhẹ rồi nói: "Hai vị lão nhân gia, à thì, hai vị tạm dừng một chút được không ạ? Tiểu tử đã sớm nghe đại danh thông tỏ mọi chuyện của hai vị, được mệnh danh là không gì không biết, không gì không hay về mọi chuyện xảy ra ở Tàng Long thành, thậm chí là toàn bộ nơi giao hội của thế giới, bất kể thời gian và địa điểm. Vì vậy, hôm nay tiểu tử mộ danh tìm đến, muốn hỏi hai vị mấy vấn đề!"
"Hỏi chúng ta mấy vấn đề?"
Nghe Lạc Phong nói vậy, hai người quả nhiên lập tức dừng tay, sau đó mỗi người một bên đi tới ngồi xuống ghế đá.
Hai người nhanh chóng vắt chéo chân, dùng ánh mắt dò xét đánh giá Lạc Phong từ trên xuống dưới, còn ba cô gái xinh đẹp như hoa sau lưng Lạc Phong thì bị họ thẳng thừng lơ đi.
Sau khi dò xét Lạc Phong xong, lão Chinh Chiến nheo mắt lại, lên tiếng trước: "Thằng nhóc, đã nghe danh xưng ngầu lòi của bọn ta, vậy chắc ngươi cũng nghe nói, muốn moi được gì từ miệng bọn ta thì cũng phải trả một cái giá không nhỏ, mà cái giá đó phải khiến bọn ta hài lòng mới được!"
"Điểm này tiểu tử tự nhiên biết!" Lạc Phong gật đầu, tươi cười nói: "Tiểu tử cần hỏi hai vị bốn vấn đề, còn về cái giá, trong tay tiểu tử vừa hay có vừa tròn 30 nghìn khối linh thạch, và mấy vò rượu ngon!"
Qua trận cãi vã vừa rồi của hai người, Lạc Phong cho rằng thứ có thể lay động hai lão già này chính là linh thạch và rượu.
Nhưng, Lạc Phong đã lầm.
"Linh thạch? Rượu?"
Nghe Lạc Phong nói, trên hai khuôn mặt khác nhau của lão Chinh Chiến và lão Năm Tháng đồng thời hiện lên vẻ khinh thường y hệt nhau.
"Thằng nhóc, ngươi nghĩ hai lão già bọn ta là loại người phàm phu tục tử à? Linh thạch, rượu thịt mà có thể thật sự lay động được bọn ta sao?"
Lạc Phong: "..."
"Mấy thứ đó không được, bọn ta không hài lòng, các ngươi đi đi!" Hai người mất kiên nhẫn phất tay.
Lạc Phong nhíu mày, dĩ nhiên không muốn cứ thế bỏ đi, hắn nhanh chóng nói: "Hay là thế này, ta nói ra bốn vấn đề trước, sau đó hai vị quyết định xem ta phải trả cái giá như thế nào, hoặc là thù lao ra sao thì hai vị mới hài lòng, được không?"
"Ừm, cách này không tệ, ngươi nói thử xem, ngươi muốn biết cái gì!" Hai người gật đầu nói.
Lạc Phong lúc này mới ung dung mở miệng: "Thứ nhất, ta muốn xác định xem Hỗn Độn thánh địa và Sáng Thế Giả thánh địa trong Tàng Long thành có phải đã bị cường giả của Thần Khôi Điện luyện chế thành khôi lỗi hay không. Thứ hai, Long Ngâm và tứ đại thế lực của hắn có phải đã liên thủ với nhau hay không. Thứ ba, kẻ đứng sau lưng Long Ngâm rốt cuộc là ai. Thứ tư, mục đích của bọn họ là gì."
Nghe xong lời Lạc Phong, lão Chinh Chiến và lão Năm Tháng đều híp mắt lại, nhìn hắn với vẻ cười như không cười: "Thằng nhóc, bốn vấn đề này của ngươi, đều không đơn giản đâu!"
"Điểm này, tiểu tử tự nhiên biết." Lạc Phong khẽ cười: "Vì vậy, tiểu tử mới nói, cần cái gì để hài lòng thì cứ do nhị lão quyết định, chỉ cần tiểu tử này có thể làm được, nhất định sẽ lấy ra, hoặc là giúp nhị lão hoàn thành!"
"Hắc hắc, xem ra thằng nhóc nhà ngươi cực kỳ muốn biết câu trả lời cho những chuyện này nhỉ!" Nghe Lạc Phong nói, trên mặt hai người lập tức lộ ra nụ cười gian xảo như cáo già: "Bốn vấn đề, đều thật sự không đơn giản, ít nhất thì, cả Tàng Long thành này, ngoài hai lão già này ra, không một ai biết được đâu!"