Virtus's Reader
Thần Cấp Hộ Mỹ Sát Thủ

Chương 88: CHƯƠNG 88: NGỐC MỘT CÁCH ĐÁNG YÊU

Nhưng hắn nào biết, mỗi một bước tiến lại gần chiếc xe là hắn lại tiến gần hơn đến Tử Thần một chút.

Cuối cùng, sau vài chục giây, Lâu Viêm cũng đã đi tới trước chiếc xe.

"Ba đứa chúng mày ngoan ngoãn bước ra đây, hay để tao phải động thủ? Tao mà ra tay thì thô bạo lắm đấy nhé!"

Hai tay khoanh trước ngực, Lâu Viêm cười ha hả nói với chiếc xe.

"Bọn tao đợi mày mấy ngày nay rồi đấy."

"Vậy chứng tỏ chúng ta có duyên phận rồi, tao cũng đợi mấy ngày rồi."

Trong xe vang lên một tràng cười ha hả, nhưng không phải giọng nữ, mà là giọng của một người đàn ông.

Sắc mặt Lâu Viêm lập tức biến đổi.

Ngay khoảnh khắc cửa xe từ từ mở ra, hai quả cầu lửa đột nhiên bay vút ra từ tay Lâu Viêm, bùng cháy dữ dội trong không khí rồi lao thẳng về phía cửa xe.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Trên tay Lâu Viêm, một quả cầu lửa khổng lồ khác lại ngưng tụ trong nháy mắt, phát ra tiếng cháy xì xèo rồi bị ném thẳng vào chiếc xe.

Một chiếc xe sang có giá hơn trăm vạn lập tức bị biển lửa nuốt chửng.

Ngay lúc Lâu Viêm vừa thở phào nhẹ nhõm, một giọng nói tức điên lại vang lên từ trong chiếc xe đang bốc cháy.

"Vãi! Xe của lão tử mới tậu hơn một củ hôm nay đấy, thế mà đi tong rồi à!"

Ngay sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của Lâu Viêm, một bóng người ung dung bước ra từ trong biển lửa.

Bóng người đó chính là Lạc Phong.

Lâu Viêm biết ngay đối phương cũng không phải người thường, vì vậy hắn không nói nhiều lời vô nghĩa, lật tay một cái, lại một quả cầu lửa nữa hình thành rồi ném về phía Lạc Phong.

Quả cầu lửa lao tới, Lạc Phong chỉ hơi nghiêng người là đã né được một cách dễ dàng.

Vút!

Ngay lúc Lạc Phong nghiêng người, Lâu Viêm đột nhiên lao tới, hai bàn tay bao bọc bởi hai ngọn lửa tấn công thẳng về phía Lạc Phong.

Ngọn lửa trên song quyền tỏa ra nhiệt độ cực nóng, dù chưa đến gần nhưng Lạc Phong đã có thể cảm nhận được sức nóng của nó.

Tuy nhiên, Lạc Phong chẳng có vẻ gì là lo lắng.

Một dị năng giả cấp A như hắn, dù có đứng yên cho Lâu Viêm đánh thì gã cũng chẳng thể làm hắn sứt mẻ chút nào!

Nhưng bây giờ Lạc Phong muốn chơi đùa với Lâu Viêm một chút, nên dĩ nhiên hắn sẽ không đứng yên chịu đòn.

Ngay khi ngọn lửa nóng rực sắp đánh trúng mặt Lạc Phong, thân hình hắn khẽ lách đi, sau đó tung một cước đá thẳng vào bụng Lâu Viêm.

Bốp!

Một tiếng động trầm đục vang lên, cơ thể Lâu Viêm vẽ một đường parabol đẹp mắt trên không trung rồi rơi mạnh xuống đất.

"Đứng dậy, đánh tiếp!"

Lạc Phong ngoắc ngoắc ngón tay về phía Lâu Viêm đang nằm trên đất, giọng đầy ra lệnh.

Rắc…

Hành động của Lạc Phong ngay lập tức châm lên ngọn lửa giận trong lòng Lâu Viêm, hắn siết chặt nắm đấm.

Ầm!

Một ngọn lửa khổng lồ bùng lên từ người Lâu Viêm, bao trùm toàn thân hắn. Lâu Viêm lập tức biến thành một người lửa, ánh lửa rực sáng cả một khoảng không gian tăm tối.

Ngay sau đó, Lâu Viêm nhảy vọt lên cao, giữa không trung trông như một mặt trời nhỏ, nhiệt độ bỏng rát dường như muốn thiêu đốt cả không khí.

Lâu Viêm không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, cứ thế một cách thô bạo lao về phía Lạc Phong.

Thứ hắn dựa vào chính là ngọn lửa này.

Hắn muốn dùng lửa để tấn công Lạc Phong.

"Đến hay lắm!"

Hành động này của Lâu Viêm hoàn toàn hợp ý Lạc Phong.

Lạc Phong giơ nắm đấm lên, hà một hơi vào rồi đặt bên mép, nhìn quả cầu lửa đang ngày càng đến gần, nụ cười trên môi càng thêm đậm.

Một giây sau, Lâu Viêm đang hóa thành quả cầu lửa đã áp sát Lạc Phong.

Vụt!

Trong gang tấc, Lạc Phong đột nhiên vung một quyền ra ngoài.

Cú đấm này như xé rách không khí, ma sát tạo ra từng tràng tiếng nổ, và trong nháy mắt đã va chạm cực mạnh với quả cầu lửa.

Sau đó…

Quả cầu lửa bay ngược lên trời với tốc độ còn nhanh hơn lúc lao tới.

Nhìn từ xa, cảnh tượng này chẳng khác gì một quả pháo hoa được bắn lên trời.

Vút!

Lạc Phong ngẩng đầu nhìn quả cầu lửa đang bay lên vun vút, bước một bước về phía trước, nhưng chân hắn không hề chạm đất mà đạp thẳng vào không khí. Sau đó, chân còn lại cũng bước tới, cứ như thể trước mặt hắn có một cầu thang vô hình.

Lạc Phong cứ thế men theo những bậc thang vô hình đó, bước lên không trung, tiến về phía quả cầu lửa. Bước chân của hắn trông không nhanh không chậm, nhưng tốc độ lại càng lúc càng tăng, trông vô cùng quỷ dị.

Một giây sau, Lạc Phong đã đuổi kịp quả cầu lửa.

Lúc này, họ đã ở độ cao hàng trăm mét trên bầu trời.

Lạc Phong không chút do dự đưa tay ra tóm lấy quả cầu lửa. Điều kỳ lạ là ngọn lửa trên đó không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Lạc Phong, hắn tóm lấy quả cầu lửa cứ như đang cầm một vật bình thường.

Trên mặt Lạc Phong lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý, ngay lập tức, một vầng hào quang màu vàng sẫm lóe lên trong lòng bàn tay hắn. Khi ánh sáng lan ra, ngọn lửa trên quả cầu lửa bắt đầu mờ dần với tốc độ ngày càng nhanh.

Trong nháy mắt, ngọn lửa đã biến mất hoàn toàn, để lộ ra cơ thể của Lâu Viêm, và tay của Lạc Phong đang siết chặt lấy cổ gã.

"Ngươi..."

Lâu Viêm trợn tròn mắt nhìn Lạc Phong, hai con ngươi tràn ngập vẻ kinh hoàng và sợ hãi.

Có đánh chết gã cũng không thể ngờ rằng Lạc Phong lại mạnh đến thế, mạnh đến mức cứ như đang bật hack.

"Ngươi cái gì mà ngươi?" Lạc Phong nhếch miệng cười hiền lành, "Sao thế? Thấy lão tử đẹp trai quá nên sốc đến không nói nên lời à?"

Nhìn Lâu Viêm, sắc mặt Lạc Phong bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc.

"Chẳng lẽ mày là gay..."

Nói xong câu đó, bàn tay đang nắm cổ Lâu Viêm của Lạc Phong lập tức buông ra.

"Vãi!"

Vừa dứt lời, cơ thể Lâu Viêm liền rơi thẳng xuống dưới với tốc độ cực nhanh.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Lạc Phong không khỏi đưa tay che mắt, nói một cách rất vô tội: "Đừng trách tao, tao không cố ý buông tay đâu, ai bảo cái dáng vẻ của mày làm tao nghi mày là gay làm gì?"

Lâu Viêm, người vừa bị đập xuống đất thành một cái hố to: "..."

Vút!

Thân hình Lạc Phong biến mất khỏi không trung, lúc xuất hiện lại đã đứng bên cạnh cái hố do Lâu Viêm tạo ra. Hắn liếc nhìn vào trong rồi lắc đầu.

Lâu Viêm đã hoàn toàn mất hết sinh khí, trở thành một cái xác.

Lâu Viêm chỉ là một dị năng giả hệ "lửa", thể chất cùng lắm cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút. Rơi từ độ cao trăm mét xuống thì đúng là chết không thể chết hơn được nữa.

Sau khi thầm mặc niệm cho Lâu Viêm, Lạc Phong trực tiếp đưa tay kéo cái xác đã nát bét của gã ra khỏi hố, sau đó lục lọi trên người và tìm thấy một chiếc điện thoại di động.

Mở danh bạ ra, không ngoài dự đoán, bên trên chỉ có một số điện thoại duy nhất, chính là của Lỗ Nghị Quan.

Sau đó Lạc Phong liền gọi đi.

Trong phòng làm việc của tập đoàn tài chính Lỗ thị, Lỗ Nghị Quan đang ngồi im lặng, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng.

Hắn đang chờ, chờ tin tức thành công từ Lâu Viêm.

Reng reng…

Lúc này, chiếc điện thoại di động trên bàn của Lỗ Nghị Quan rung lên, khiến cả người hắn như được tiếp thêm một luồng sinh lực.

Hắn vội vàng chộp lấy điện thoại, bắt máy rồi không thể chờ đợi được nữa mà hỏi: "Thế nào rồi? Thành công chưa?"

"Chà chà! Lỗ thiếu gia, xem ra cậu sốt ruột lắm nhỉ?" Tiếng cười sảng khoái của Lạc Phong vang lên từ đầu dây bên kia, "Chỉ tiếc là, tên cậu thuê yếu quá, bị tôi lỡ tay giết chết rồi."

Lỡ tay giết chết...

Nghe thấy mấy chữ này, khóe miệng Lỗ Nghị Quan không kìm được mà giật mạnh mấy cái.

Nhưng ngay sau đó, hắn bỗng sực tỉnh.

"Mày là ai!"

"Mới bao lâu không gặp mà đã quên tôi rồi sao? Xem ra Lỗ đại thiếu gia cũng hay quên thật đấy!"

Lạc Phong tiếp tục cười khẽ.

"Mày... mày là Lạc Phong!"

Gương mặt của Lạc Phong hiện lên trong đầu Lỗ Nghị Quan, khiến hắn không nhịn được mà hét lên kinh hãi, thậm chí còn đứng bật dậy khỏi ghế.

"Chúc mừng cậu đã trả lời đúng! Tiếc là không có phần thưởng."

"Mày muốn thế nào?" Nếu là Lạc Phong gọi điện tới, Lỗ Nghị Quan đã chắc chắn rằng Lâu Viêm đã thất bại, hơn nữa nghe ý của Lạc Phong thì Lâu Viêm còn chết rồi.

"Tôi muốn thế nào ư?" Nghe Lỗ Nghị Quan hỏi, Lạc Phong nhất thời cảm thấy vô cùng buồn cười, hắn đáp: "Tôi nghĩ, phải là tôi hỏi cậu muốn thế nào mới đúng chứ?"

"Muốn bắt cóc Tam Kim Hoa, rồi định dùng thủ đoạn đó để chiếm đoạt tập đoàn Tam Hợp, kế hoạch của cậu cũng hay đấy, chỉ là... cậu không thấy mình ngu lắm à? Đúng là ngốc một cách đáng yêu đấy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!