Tổng bộ Hải quân Marineford.
Trên một quảng trường cực kỳ rộng lớn, rất đông tân binh của Tổng bộ Hải quân đang miệt mài huấn luyện thể lực bằng bài tập chạy bộ mang vật nặng.
Tụt lại ở cuối hàng là một thiếu niên có vẻ ngoài thanh tú, bị đội hình bỏ lại một khoảng khá xa, dù cố thế nào cũng không tài nào đuổi kịp.
Nhìn đám tân binh chạy phía trước, Lore thở hồng hộc với vẻ mặt bất lực, thầm ca thán.
"Đến một đám tân binh Hải quân quèn không biết tên mà mình cũng không đuổi kịp, trò đùa này hơi quá rồi đấy!"
Một tháng trước, Lore không hiểu vì sao lại xuyên không đến thế giới One Piece, hơn nữa còn trở thành cháu trai của Anh hùng Hải quân Monkey D. Garp, tức là chú của nhân vật chính trong nguyên tác – Luffy.
Thời điểm hiện tại là năm thứ mười một của Thời đại Hải tặc vĩ đại.
Vốn mang trong mình dòng máu nhiệt huyết, Lore không những không sợ hãi mà còn mừng như điên trước cú xuyên không đột ngột này. Thế giới One Piece vốn là một trong những thế giới cậu cực kỳ yêu thích ở kiếp trước. Nghĩ đến những năng lực Trái Ác Quỷ bá đạo, nghĩ đến cảnh tượng một đại kiếm hào vung kiếm chẻ núi fân sông, cậu lại không khỏi thấy máu nóng sôi trào.
Đặc biệt hơn, thân phận của cậu lại là cháu trai của Garp, được tiếp xúc gần gũi với cường giả đỉnh cao của thế giới Vua Hải Tặc, khiến Lore cảm thấy đây quả là một khởi đầu hoàn hảo.
Thế nhưng ai mà ngờ, chưa đầy hai ngày sau, cậu đã bị Garp ném thẳng vào trại tân binh của Tổng bộ Hải quân.
Vốn dĩ, đối với một người xuyên không như Lore, cái gọi là trại tân binh của Tổng bộ Hải quân nghe qua chẳng có gì ghê gớm, đoán chừng toàn là một đám nhân vật quần chúng không tên không tuổi.
Nhưng vấn đề là, chính cái đám nhân vật quần chúng gần như chẳng ai quen mặt này, người nào người nấy cũng đều mạnh hơn Lore rất nhiều!
Gia nhập trại tân binh đã được một tháng, dù cậu đã liều mạng luyện tập, nhưng vẫn khó lòng đuổi kịp những tân binh của Tổng bộ Hải quân này.
Điều này khiến Lore cảm thấy vô cùng bất lực.
"Cũng phải, dù sao đây cũng là trại tân binh của Tổng bộ Hải quân, gần như tất cả ở đây đều là tinh anh. Nhớ không lầm thì mấy Đô đốc như Aokiji, Kizaru, Akainu ngày xưa cũng từng huấn luyện ở đây mà."
Nghĩ đến đây, Lore đang chạy bộ mang vật nặng không khỏi ánh lên vẻ bất đai trong mắt.
Chỉ là...
Nếu ngay cả trong trại tân binh này mà cũng không thể nổi bật, thì e rằng sau này cậu cũng chỉ là một nhân vật quần chúng không hơn không kém. Bảo cậu đóng vai một tên lính Hải quân quèn có thể bị một hải tặc có giá hơn trăm triệu nào đó tát cho một phát chết tươi bất cứ lúc nào ư, Lore kiên quyết không chịu!
Chỉ có điều, tại sao cái thể chất biến thái của Garp, cậu lại không được thừa hưởng chút nào vậy, lẽ nào là vì không phải người thân trực hệ?
Hiện tại, người anh họ Monkey D. Dragon của cậu chính là thủ lĩnh Quân Cách mạng tương lai, người có thể đối đầu với Chính phủ Thế giới. Ông chú Garp thì càng không cần phải nói, một cường giả đỉnh cao dí Vua Hải Tặc Roger chạy khắp thế giới. Còn về đứa cháu Luffy, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ là Vua Hải Tặc kế tiếp.
Mỗi người đều ngầu bá cháy.
Gia thế như vậy khiến Lore cảm thấy áp lực như núi. Dù sao thì cái gia phả này có đủ cả Hải quân, Hải tặc, Quân Cách mạng, trời mới biết nếu thực lực của cậu yếu kém, liệu có ngày nào đó bị một thế lực nào đó ngứa mắt, bắt cóc để trút giận hay không.
Ngay cả ở Tổng bộ Hải quân cũng không hẳn là an toàn. Ngoài trận chiến thượng đỉnh trong tương lai, còn có mấy kẻ biến thái như Kaido Bách Thú, kẻ có sở thích solo với Hải quân và tự tử kiểu gì cũng không chết. Lỡ một ngày đẹp trời nào đó hắn nổi điên xông vào Tổng bộ Hải quân, không may bị hắn tát một phát chết thì đúng là oan uổng.
Lắc lắc đầu, cậu gạt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu.
"Chuyện xa xôi quá tạm thời không nghĩ nữa, cứ chăm chỉ huấn luyện, nâng cao thực lực trước đã."
Bài tập chạy bộ kết thúc, trong lúc nghỉ ngơi tại chỗ, Lore liền ngồi bệt xuống đất, nhắm hờ mắt. Ý niệm vừa động, trước mắt cậu liền hiện ra một không gian hư vô mông lung mà chỉ mình cậu có thể nhìn thấy.
Trong không gian hư vô ấy, có một thanh kiếm trong suốt như pha lê đang lơ lửng!
Đây là thứ đã tồn tại trong đầu cậu ngay từ ngày đầu tiên đến thế giới này, một vật đã dung hợp với linh hồn cậu. Trông nó giống như một thanh kiếm, nhưng Lore thích gọi nó là Hệ thống Kiếm Hồn hơn.
Nhìn kỹ lại, thanh kiếm trong suốt này không hề nguyên vẹn, trên thân kiếm chi chít những vết nứt đáng sợ, trông như thể có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Theo ý niệm của Lore, một thứ giống như bảng thuộc tính hiện ra ngay trước mắt cậu.
Giai đoạn 1: Kiếm Hồn Bị Tổn Hại +10 (Chưa đủ điều kiện cường hóa)
Thuộc tính: Lực công kích +30
Năng lượng cường hóa: 10/10
"Tại sao năng lượng cường hóa đã đầy mà lại không thể tiếp tục cường hóa? Chẳng lẽ +10 đã là giới hạn rồi sao?"
Nhìn bảng thuộc tính, Lore thầm nghĩ.
Không có cô nàng hệ thống nào đột nhiên nhảy ra giải đáp thắc mắc cho Lore cả. Hệ thống Kiếm Hồn này dường như không có ý thức tự chủ, hoặc nếu có thì cũng chưa bao giờ nói chuyện với cậu.
Từ trước đến nay, đều là Lore tự mình mày mò các chức năng của nó.
Ban đầu, trạng thái của nó là: Giai đoạn 1: Kiếm Hồn Bị Tổn Hại +0.
Sau đó, Lore phát hiện ra rằng việc tu luyện hoặc chiến đấu có thể tăng điểm năng lượng cường hóa. Khi năng lượng cường hóa đầy, cậu có thể cường hóa Kiếm Hồn Bị Tổn Hại này.
Sau khi cường hóa, nó từ +0 biến thành +1.
Lúc đầu Lore không cảm nhận được thay đổi gì, nhưng khi cường hóa đến +5, cậu nhận thấy lực phá hoại từ cú đấm của mình đã tăng lên rõ rệt.
Cho đến khi cường hóa lên +10, tuy Lore vẫn đội sổ trong trại tân binh, nhưng đã không còn ở cái thế bị bất kỳ ai cũng có thể hạ gục trong một chiêu như lúc mới vào nữa.
Lore vốn tưởng rằng mình có thể dựa vào nó để tăng tiến sức mạnh không giới hạn, sau đó đi bán hành cho các Đô đốc Hải quân và Tứ Hoàng...
Thế nhưng ai mà ngờ, sau khi cường hóa đến +10, dù năng lượng cường hóa đã đầy, cậu cũng không thể tiếp tục cường hóa được nữa!
Phía sau dòng chữ Kiếm Hồn Bị Tổn Hại +10, đột nhiên xuất hiện thêm dòng chữ 'Chưa đủ điều kiện cường hóa'.
Lore có một cảm giác bản năng rằng, nếu có thể tiếp tục cường hóa, Kiếm Hồn này rất có thể sẽ tạo ra một sự thay đổi về chất!
Nhưng cho đến nay, cậu vẫn chưa tìm ra cách để cường hóa lên trên +10.
"Cái gọi là 'điều kiện cường hóa'... rốt cuộc là gì nhỉ?"
Lore nhìn chằm chằm vào dòng chữ 'Chưa đủ điều kiện cường hóa', lại một lần nữa rơi vào trầm tư.
Thời gian nghỉ ngơi trôi qua rất nhanh. Lore vẫn chưa nghĩ ra được gì thì bên tai đã vang lên tiếng của thiếu tướng huấn luyện viên yêu cầu tiếp tục. Cậu liền mở mắt, quay lại đội hình và bắt đầu buổi tập mới.
Chẳng mấy chốc, một ngày huấn luyện nữa lại kết thúc.
Lore chẳng có mấy chuyện để nói với đám tân binh của Tổng bộ Hải quân. Cậu cũng chẳng thèm để ý đến những kẻ rảnh rỗi hay tỏ vẻ kiêu ngạo trước mặt cậu, tiện thể còn khinh bỉ thành tích bết bát của cậu.
Sau khi buổi tập kết thúc, Lore rời khỏi sân huấn luyện ngay lập tức.
Tại Tổng bộ Hải quân Marineford, không chỉ có bến cảng khổng lồ và quảng trường đủ sức chứa mười vạn người kịch chiến, mà còn có một thị trấn nhỏ dành cho gia đình các quân nhân, nằm ngay dưới chân căn cứ.
Đương nhiên, Lore không sống ở đó.
Cậu được Garp đưa đến Tổng bộ Hải quân, nên mọi thứ đều do Garp sắp xếp. Nhà của Garp hiện tại cũng chính là nhà của cậu.
Garp dường như lại không có ở nhà, không biết đã đi đâu quẩy rồi. Lore cũng lười ca thán, theo thói quen đi tắm rửa, sau đó chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu Kiếm Hồn trong đầu.
Thế nhưng, Lore vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, liền thấy Garp, người đã mất tích cả tuần lễ, không biết đã trở về từ lúc nào và đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.
Cái ông này...
Lore bất đắc dĩ lắc đầu.
Tự dưng biến mất cả tuần, nếu không biết Garp là Anh hùng Hải quân, một nhân vật đứng trên đỉnh thế giới, chắc cậu đã phải đi báo cảnh sát tìm người mất tích rồi.
Lúc này, Garp đang loay hoay với thứ gì đó. Thấy Lore đi tới, ông nhe răng cười với cậu.
"Ha ha ha ha, mấy ngày nay sống thế nào rồi?"
"Cháu sống thế nào không quan trọng, quan trọng là chú Garp ấy..."
Lore lầm bầm một câu, sau đó nở một nụ cười híp mắt, nhìn Garp nói: "Cả tuần không gặp chú, cháu lo lắm đấy. Thấy chú vẫn còn sống là cháu yên tâm rồi."
Phụt!!
Biểu cảm của Garp cứng đờ ngay lập tức, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu già.
Câu nói này đúng là thâm hậu, không một từ chửi bậy nào, đặc biệt là khi kết hợp với nụ cười híp mắt của Lore, trực tiếp gây ra một vạn điểm sát thương nội tâm.
Khóe miệng giật giật, Garp mặt mày đen sì nhìn Lore, giơ nắm đấm to tướng của mình lên dọa: "Lore, thằng nhóc thối nhà ngươi, có phải lại muốn nếm thử ‘Nắm đấm yêu thương’ của lão phu không!"
"Cái đó chú cứ giữ lại mà tự mình hưởng thụ đi." Lore bĩu môi, nhún vai với Garp rồi quay người đi về phòng ngủ của mình.
Nhưng đúng lúc này, Garp đột nhiên gọi cậu lại từ phía sau.
"Thằng nhóc thối, đợi đã!"
Ông già này không phải muốn đánh người thật đấy chứ.
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Lore. Nói thật, từ khi đến thế giới này, cậu cũng đã được nếm trải "Nắm đấm yêu thương" của Garp vài lần rồi.
Thế nhưng, điều khiến Lore bất ngờ là, khi cậu quay người lại, thứ xuất hiện trước mắt không phải là nắm đấm của Garp, mà là...
Một thanh kiếm cổ xưa mà tinh xảo