"Mạnh thật!"
Thập Chỉ Xuyên Đạn của mình vậy mà lại bị đối phương phất tay chặn lại một cách dễ dàng, Kimimaro cuối cùng cũng hiểu ra Lore trước mắt tuyệt đối là một kẻ cực kỳ khó xơi.
Nhưng cậu dù sao cũng là người của tộc Kaguya, không chỉ là chiến binh bẩm sinh mà còn có đặc tính không sợ chết. Dù đối mặt với Lore có sức mạnh vô lý, cậu vẫn không hề sợ hãi mà một lần nữa lao lên tấn công.
"Nóng lòng tấn công ta như vậy, là định giết ta sao?"
Thấy Kimimaro không hề e sợ mình, ngược lại còn tiếp tục lao lên tấn công, ánh mắt Lore khẽ lóe lên, nảy sinh vài phần yêu mến tài năng. Hắn vừa cười vừa dễ dàng gạt phăng đòn tấn công của cậu rồi lên tiếng hỏi.
Nghe Lore chất vấn, Kimimaro ngây ngô đáp: "Ừm, mục tiêu là tiêu diệt Làng Sương Mù, giết chết Lore."
Nghe cậu nhóc mới bảy tám tuổi trước mặt nói muốn giết mình, Lore bật cười, nhìn cậu bé với vẻ thích thú và nói: "Ngươi có biết Lore là ai không?"
"Ơ... Không biết ạ."
Kimimaro vừa tấn công Lore, vừa không phớt lờ lời hắn nói, cậu hơi nghiêng đầu trong lúc ra đòn, dường như có chút sững sờ.
Lore thấy Kimimaro dừng lại, không khỏi cười nói: "Ngươi còn chẳng biết hắn là ai mà đã muốn giết hắn rồi sao?"
"..."
Kimimaro đứng ngây ra đó với vẻ mặt mờ mịt. Thực ra, cậu cũng hoàn toàn không biết mình đang làm gì, chỉ mù quáng tuân theo mệnh lệnh của tộc trưởng tộc Kaguya.
Bị xem như quái vật và nhốt trong lồng giam từ nhỏ, cậu hoàn toàn không biết ý nghĩa tồn tại của sinh mệnh là gì.
Nhìn bộ dạng của Kimimaro, Lore khẽ lắc đầu trong lòng. Thảo nào trong nguyên tác, Orochimaru chỉ cần dăm ba câu là có thể tẩy não hoàn toàn Kimimaro. Đứa trẻ này bây giờ trong sáng như một trang giấy trắng, không phải là lệch lạc về nhận thức, mà là căn bản còn chưa hình thành bất kỳ nhận thức nào về đúng sai.
Nhân tiện.
Vừa nghĩ đến Huyết kế giới hạn Thi Cốt Mạch của Kimimaro, Lore lại không nhịn được mà nghĩ tới Kaguya-hime và Cộng Sát Hôi Cốt.
Theo quan điểm của Lore, Thi Cốt Mạch chỉ là một Huyết kế giới hạn ở mức tàm tạm, chỉ cần bị Bụi độn của Tsuchikage Đệ Tam Ohnoki quét trúng là gần như bay màu ngay lập tức. Nhưng Cộng Sát Hôi Cốt lại là một thứ ở đẳng cấp hoàn toàn khác!
Trong ấn tượng của Lore, Cộng Sát Hôi Cốt của Kaguya Otsutsuki có thể phá hủy và xóa sổ cả Lục Đạo Thể!
"Thi Cốt Mạch và Cộng Sát Hôi Cốt không thể nào so sánh được với nhau, nhưng giữa hai thứ này vẫn có mối liên hệ nhất định. Có lẽ thông qua Thi Cốt Mạch, ta có thể nhìn trộm được vài phần sức mạnh của Kaguya-hime."
Lore cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn bên trong cơ thể Kimimaro, thầm nghĩ trong lòng.
...
Đối với một đứa trẻ trong sáng như trang giấy, chưa có khái niệm đúng sai gì như Kimimaro, việc dùng dăm ba câu để tẩy não và định hình lại nhận thức cho cậu là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sau khi biết thân phận của Lore chính là mục tiêu mà mình cần phải giết, Kimimaro ngây người một lúc, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi theo bước chân của hắn.
"Một kẻ không biết ý nghĩa tồn tại của bản thân, chỉ biết chiến đấu, thì không thích hợp để tồn tại."
Lore dẫn Kimimaro trở về Làng Sương Mù. Lúc này, khói lửa và giao tranh trong làng đã dần lắng xuống. Tộc Kaguya liên tiếp thất bại, đã bị bao vây tứ phía, trở thành chó cùng rứt giậu.
Những tộc nhân Kaguya còn lại không một ai tỏ ra sợ hãi cái chết, ngược lại kẻ nào kẻ nấy đều hung tợn tàn ác, mang theo vẻ hưng phấn, gầm thét tấn công không ngừng.
Nhưng dưới sự chỉ huy của Terumi Mei, các ninja Làng Sương Mù đều răm rắp phối hợp vây công, hoàn toàn không e ngại những kẻ điên không sợ chết này.
Vút!!
Có người nhìn thấy bóng dáng Kimimaro, nhận ra cậu cũng là tộc nhân Kaguya, liền nhanh như chớp lao đến định tấn công. Nhưng ngay sau đó, người này lại thấy Lore, sắc mặt lập tức chấn động, vội vàng dừng động tác tấn công lại và cúi đầu hành lễ với Lore.
"Đại nhân Lore."
"Đại nhân Lore!"
Trên đường đi, bất cứ ai nhìn thấy Lore đều cúi đầu hành lễ. Lore cũng không để tâm, hắn liếc nhìn trận chiến do Terumi Mei và Yūhi Kurenai chỉ huy ở phía xa, rồi trực tiếp dẫn Kimimaro về tòa nhà Mizukage.
Haku tuy có thiên phú trác tuyệt nhưng tính cách lại quá lương thiện. Kimimaro thì sát phạt quyết đoán, lại không hề sợ hãi cái chết, điều này ngược lại khiến Lore nảy sinh vài phần yêu mến tài năng.
Thể chất Thi Cốt Mạch của Kimimaro có khả năng tự chữa lành rất gần với Tiên Nhân Thể, hơn nữa trên cả Thi Cốt Mạch còn có Cộng Sát Hôi Cốt có thể xóa sổ cả Lục Đạo Thể, tiềm năng phát triển cực lớn.
Gần đây Lore ngoài việc hấp thu năng lượng tự nhiên để tu hành và giúp Hancock tu luyện ra thì cũng không có việc gì làm, cuối cùng hắn quyết định thu một đệ tử.
Một lúc sau.
Trận chiến ở Làng Sương Mù cuối cùng cũng hoàn toàn lắng xuống. Vô số thi thể của tộc Kaguya được chất thành đống trên một khu đất trống. Yūhi Kurenai chỉ huy các ninja Làng Sương Mù dọn dẹp chiến trường, thống kê thiệt hại, còn Terumi Mei thì quay trở lại tòa nhà Mizukage.
Vừa về đến tòa nhà Mizukage, Terumi Mei liền bắt gặp Lore và Kimimaro.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Kimimaro, Terumi Mei hơi nheo mắt lại, cô nhận ra ngay thân phận của cậu nhóc, chắc chắn là người của tộc Kaguya.
"Đại nhân Lore."
Terumi Mei trước tiên cúi đầu chào Lore, sau đó báo cáo ngắn gọn về việc cuộc phản loạn của tộc Kaguya đã được dẹp yên. Tiếp đó, cô liếc nhìn Kimimaro, bóng gió nhắc đến cậu với ý dò hỏi.
"Tộc Kaguya đã không còn tồn tại. Thằng bé tên là Kimimaro, là đệ tử của ta... Cô sắp xếp một chút, để nó vào làm thành viên dự bị của Anbu đi."
Kimimaro tuổi còn quá nhỏ, dạy cậu tu luyện Tiên Nhân Thể hiển nhiên là không thích hợp. Còn về việc tu luyện Chakra và thể thuật thông thường, Lore cũng không có ý định tự mình dạy dỗ.
Nghe lời Lore, Terumi Mei kinh ngạc nhìn Kimimaro, nhưng nhiều hơn cả là sự ngỡ ngàng. Đệ tử của... Lore?!
Vậy mà lại được một người thần thánh và kiêu ngạo như Lore thu làm đệ tử, nhóc con của tộc Kaguya này, vận may đúng là tốt bá cháy!
Nhìn Kimimaro vẫn còn vẻ mặt ngây thơ, chưa biết thân phận "đệ tử của Lore" này đại diện cho điều gì, trong lòng Terumi Mei thậm chí còn nảy sinh vài phần ghen tị, cái miệng nhỏ nhắn cũng bất giác lẩm bẩm.
"Nghĩ gì thế?"
Lore nhìn bộ dạng của Terumi Mei, bật cười, trực tiếp đưa tay véo má cô rồi nói: "Mau đi làm việc đi, thằng bé giao cho cô đấy, ta về trước đây."
Nói xong, Lore không đợi Terumi Mei phản ứng, liền bước vào bóng tối, chỉ một bước chân đã biến mất không còn tăm hơi.
Terumi Mei sờ lên má mình, hai gò má ửng lên một vệt hồng, đồng thời lại không nhịn được lẩm bẩm, có sư phụ nào như Lore không chứ, vừa thu đệ tử đã tiện tay vứt đi rồi.
Nhưng một khi đã được Lore chỉ đích danh, thân phận của Kimimaro sẽ không thể thay đổi được nữa. Terumi Mei đành thở dài, nói với Kimimaro: "Đi theo ta."
"Vâng."
Kimimaro nhỏ tuổi ngoan ngoãn đáp lời...