**CHƯƠNG 1418: THÁI THƯỢNG HÓA PHẬT, BỐN MƯƠI TÁM ĐIỀU ĐẠI HOÀNH NGUYỆN**
“Điều nguyện thứ mười hai: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hào quang còn có hạn lượng, không thể soi thấu trăm ngàn ức na-do-tha các cõi Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi bảy: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước cùng tất cả muôn vật không có hình sắc tốt đẹp, không thể tính lường, cho đến chúng sinh bậc Thiên Nhãn cũng không thể nói rõ danh số, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi mốt: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta chẳng được đầy đủ ba mươi hai tướng đại nhân, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi ba: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát ở thế giới phương khác nghe danh hiệu ta, sau khi mệnh chung được thác sinh vào nhà tôn quý, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Không thể không nói, nếu luận về bản lĩnh đầu độc lòng người, chư tử Bách Gia đều phải bái phục chịu thua trước Phật gia. Phật gia đã biên soạn ra một bản kế hoạch về chốn Cực Lạc, vẽ nên một tương lai chuyển sinh tươi đẹp, nhưng ngươi lại không có cách nào nghiệm chứng. Mà một khi không thể nghiệm chứng, thì đây chính là một hồi âm mưu vĩnh viễn không cách nào phá giải.
“Điều nguyện thứ nhất: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, trong cõi nước của ta còn có địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Nay ta phát bốn mươi tám đại hoành nguyện, chư thiên chúng sinh cùng giám sát cho!”
Ba ngàn sợi tóc đen của Thái Thượng từ từ rụng xuống, nhưng hắn vẫn coi như không thấy, trong miệng phát ra phạm âm chấn động chư thiên. Đại thế giới thiên hoa loạn trụy, mặt đất nở sen vàng, vô số chúng sinh nhận được phúc phận của Thái Thượng, kết thành nhân quả.
“Điều nguyện thứ mười lăm: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta thọ mệnh còn có hạn lượng, trừ phi theo bản nguyện riêng của họ muốn dài ngắn tự tại, nếu không được như vậy, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi tám: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát ở phương khác nghe danh hiệu ta mà chẳng đắc ngay được ba đức nhẫn: Âm Hưởng Nhẫn, Nhu Thuận Nhẫn và Vô Sinh Pháp Nhẫn, đối với các pháp của Phật mà không chứng được bậc Bất Thoái Chuyển, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi tư: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát ở thế giới phương khác nghe danh hiệu ta mà vui mừng hớn hở, tu hạnh Bồ Tát, trọn đủ công đức, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi mốt: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, cõi nước của ta thanh tịnh, soi thấy tất cả vô lượng vô số thế giới chư Phật mười phương không thể nghĩ bàn, như tấm gương sáng soi thấy hình dạng mặt mày, nếu không được như vậy, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi bảy: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời và Người trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương nghe danh hiệu ta, cúi đầu đảnh lễ, năm vóc gieo xuống đất, vui mừng tu hạnh Bồ Tát, được hết thảy Trời Người kính trọng, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười ba: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, thọ mệnh còn có hạn lượng, chỉ được trăm ngàn ức na-do-tha kiếp, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười tám: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, chúng sinh trong mười phương dốc lòng tin tưởng, muốn sinh về cõi nước của ta chỉ trong mười niệm, nếu không được toại nguyện, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác, trừ kẻ phạm năm tội nghịch và phỉ báng chính pháp.”
...
Không để các vị Vô Thượng Cường Giả có thời gian phản ứng, khi mọi người còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, liền nghe thấy vô lượng thiên âm trực tiếp tràn vào đáy lòng chúng sinh.
“Điều nguyện thứ mười chín: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, chúng sinh mười phương phát tâm Bồ Đề, tu các công đức, dốc lòng phát nguyện muốn sinh về cõi nước của ta, tới khi thọ chung mà ta chẳng cùng đại chúng hiện ra trước mặt người ấy, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi bốn: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta ở trước chư Phật hiện ra công đức, muốn có muôn vàn vật dụng để cúng dường, nếu không được như ý, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi tám: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta, cho đến kẻ có ít công đức nhất mà không thấy được ánh sáng muôn màu của cây Bồ Đề cao bốn trăm vạn do-tuần, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi tám: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời và Người trong cõi nước của ta muốn có y phục thì y phục tốt đẹp tùy theo tâm niệm tự nhiên hiện ra trên mình, nếu còn phải cắt may, nhuộm giặt, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Nay ta mở mang Phật Đạo, độ hóa hết thảy chúng sinh hữu duyên. Phàm chúng sinh chư thiên niệm thầm danh hiệu A Di Đà Phật, đều có thể tu vô lượng thọ phúc, chuyển thế kiếp sau được Phật pháp che chở. Nay ta lập đại hoành nguyện, chư thiên chúng sinh cùng giám sát cho!”
“Từ hôm nay, bản tọa lấy tên Tiếp Dẫn, hiệu là: A Di Đà.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi bảy: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát ở thế giới phương khác nghe danh hiệu ta mà chẳng đắc được bậc Bất Thoái Chuyển, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ tư: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, tất cả Trời, Người trong cõi nước của ta thân hình còn có kẻ đẹp người xấu, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi hai: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hết thảy chúng Bồ Tát ở cõi Phật phương khác sinh về cõi nước của ta, sau đó sẽ tới bậc Nhất Sinh Bổ Xứ, trừ bản nguyện riêng của mỗi vị tự tại hóa hiện, vì thương xót chúng sinh mà rộng phát thệ nguyện, tu các công đức, độ thoát hết thảy, rồi đi khắp các cõi Phật tu hạnh Bồ Tát và cúng dường mười phương chư Phật, khai hóa vô số chúng sinh khiến lập nên đạo Vô Thượng Chính Giác. Chư vị vượt ngoài công hạnh thông thường, tu tập theo hạnh nguyện của đức Phổ Hiền. Nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, chúng sinh trong mười phương nghe danh hiệu ta, ghi nhớ cõi nước ta, tu trồng các công đức, dốc lòng hồi hướng cầu sinh về cõi nước của ta mà không được vừa lòng, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi ba: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta nương sức thần của Phật đi cúng dường các đức Phật trong khoảng thời gian một bữa ăn mà không tới được vô số vô lượng ức na-do-tha các cõi Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, trí tuệ biện tài của các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta còn có hạn lượng, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi ba: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, chúng sinh trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương không thể nghĩ bàn, đều nhờ ánh quang minh của ta chạm đến thân họ, khiến thân tâm nhẹ nhàng hơn cả Trời và Người, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi sáu: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta muốn nghe pháp gì đều theo chí nguyện mình tự nhiên được nghe, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ chín: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta không đắc được phép Thần Túc, trong một niệm không thể vượt qua trăm ngàn ức na-do-tha các cõi Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Sau bảy ngày, Thái Thượng mở mắt ra, chư thiên đại thế giới vì đó mà rung động. Trong thiên địa phong vân khuấy động, thiên hoa loạn trụy, mặt đất nở sen vàng. Bất luận là Nhân Tộc hay Yêu Tộc, hết thảy khí vận đều phảng phất như nước sông cuộn trào, hướng về Thái Thượng hội tụ tới. Một luồng thiên âm lớn lao trong nháy mắt tràn ngập đại thế giới, khiến các bậc Vô Thượng khiếp sợ, chúng sinh chấn động.
“Điều nguyện thứ tám: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta không đắc được phép Tha Tâm Thông, cho đến không biết rõ tâm niệm của hết thảy chúng sinh trong trăm ngàn ức na-do-tha các cõi Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta sau khi thọ chung còn phải sa vào đường dữ, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bảy: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta không đắc được phép Thiên Nhĩ Thông, không được nghe và thọ trì hết thảy lời thuyết pháp của trăm ngàn ức na-do-tha các đức Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười sáu: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta còn có ai nghe thấy tiếng chẳng lành, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta tùy ý muốn thấy vô lượng thế giới trang nghiêm thanh tịnh của chư Phật mười phương đều được như nguyện, như nhìn vào tấm gương sáng thấy rõ nhân diện, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Theo tiếng niệm tụng của Ngọc Độc Tú kết thúc, ba ngàn sợi tóc đen đã rụng sạch, hóa thành một cái đầu trọc lốc, không còn một sợi tóc nào. Quanh thân đạo bào trong nháy mắt hóa thành áo cà sa, đạo vận trong thiên địa đan dệt, hạ xuống trên tấm áo cà sa này, khiến nó trong nháy mắt hóa thành một kiện chí bảo.
“Điều nguyện thứ ba mươi lăm: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, nữ nhân trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương nghe danh hiệu ta đều vui mừng phát tâm Bồ Đề, chán ghét thân gái, sau khi mệnh chung mà còn phải làm thân nữ nhân nữa, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ năm: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta không biết rõ túc mệnh của mình và những việc đã xảy ra trong trăm ngàn ức na-do-tha các cõi Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi chín: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời và Người trong cõi nước của ta không được hưởng thụ vui sướng bằng vị Tỳ Kheo đã dứt hết mọi phiền não, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Theo câu nói này hạ xuống, chư thiên vạn giới trong nháy mắt cuốn lên một trận cuồng phong bão táp. Một hồi bão táp chưa từng có bao phủ khắp chư thiên vạn giới, vô số chúng sinh đều trong nháy mắt thức tỉnh, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.
“Điều nguyện thứ ba mươi sáu: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương nghe danh hiệu ta, sau khi thọ chung thường tu phạm hạnh cho đến khi thành Phật, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi sáu: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta không đắc được thân Kim Cương Na-la-diên, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi lăm: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta không diễn thuyết được Nhất Thiết Trí, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi hai: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, trong cõi nước của ta, từ mặt đất đến hư không, cung điện, lâu đài, hồ ao, cây cỏ và muôn hoa đều được tạo nên bằng vô lượng trân báu hòa lẫn với ngàn thứ hương thơm, tất cả đều xinh đẹp lạ lùng hơn cả cõi Trời và cõi Người. Hương thơm tỏa ra ngào ngạt khắp mười phương thế giới, Bồ Tát ở các nơi ngửi hương thơm ấy đều tu theo hạnh của Phật, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Bên ngoài Hàm Cốc Quan, Thái Thượng Pháp Thân ngồi xếp bằng giữa hư không, quanh thân từng luồng huyền diệu từ bi tâm ý chậm rãi lan tỏa ra.
“Điều nguyện thứ ba: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, tất cả Trời, Người trong cõi nước của ta thân không giống màu vàng ròng, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Đại nguyện vĩ đại đã xong, chư thiên yên tĩnh, đại thế giới tựa hồ trong nháy mắt bất động. Chư thiên một mảnh vắng lặng, thiên địa vạn vật tựa hồ cũng chìm đắm trong bốn mươi tám điều đại nguyện bao la này, thật lâu không thể tự kiềm chế.
“Điều nguyện thứ bốn mươi hai: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát ở thế giới phương khác nghe danh hiệu ta đều đắc được Chính Định giải thoát thanh tịnh, rồi trụ vào Chính Định đó trong khoảng một ý niệm cúng dường vô lượng chư Phật Thế Tôn chẳng thể nghĩ bàn mà vẫn không mất Chính Định, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
Mà cũng trong lúc đó, Tiên Thiên Phù Tang Mộc hóa thành một cành cây, được Thái Thượng Pháp Thân cầm trong tay.
“Điều nguyện thứ sáu: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta không đắc được phép Thiên Nhãn Thông, cho đến không thấy rõ trăm ngàn ức na-do-tha các cõi Phật, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười bảy: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, vô lượng chư Phật ở mười phương thế giới không ngợi khen danh hiệu ta, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười bốn: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Thanh Văn trong cõi nước của ta còn có thể tính đếm được, và chúng sinh trong ba ngàn Đại Thiên thế giới ở trong trăm ngàn kiếp đều thành bậc Duyên Giác hết, rồi tính đếm mà biết được số đó là bao nhiêu, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ ba mươi tư: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, chúng sinh trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương nghe danh hiệu ta mà không đắc được pháp Vô Sinh Pháp Nhẫn và các môn thâm tổng trì của bậc Bồ Tát, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ hai mươi chín: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát trong cõi nước của ta thụ trì, đọc tụng, giảng thuyết kinh pháp mà không đắc được trí tuệ biện tài, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi mốt: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các chúng Bồ Tát ở thế giới khác nghe danh hiệu ta, từ đó đến khi thành Phật mà các sắc căn còn thiếu kém, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ bốn mươi lăm: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, các bậc Bồ Tát ở thế giới phương khác nghe danh hiệu ta đều đắc được Phổ Đẳng Tam Muội, rồi trụ vào Tam Muội đó cho đến khi thành Phật, thường được thấy chư Phật chẳng thể nghĩ bàn, nếu không được như thế, ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta còn có ý niệm tham chấp thân hình, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”
“Điều nguyện thứ mười một: Nếu khi ta đắc đạo thành Phật, hàng Trời, Người trong cõi nước của ta không trụ vào Chính Định và chứng quả Niết Bàn, thì ta thề chẳng trụ ở ngôi Vô Thượng Chính Giác.”