**CHƯƠNG 1509: LẤY THẾ ĐÈ NGƯỜI – BẮT NẠT NGƯƠI THÌ ĐÃ SAO?**
Giữa bầu trời Mãng Hoang, phật quang rực rỡ nhuộm vàng cả một phương trời. Tôn Xích, lúc này đã là Như Lai Tôn Giả của Đại Lôi Âm Tự, ngồi xếp bằng trên tòa sen, quanh thân tỏa ra hơi thở từ bi hỉ xả nhưng cũng đầy uy nghiêm. Hắn nhìn Ngọc Độc Tú – lúc này đang ẩn mình dưới danh tính Giang Đông Lưu – khẽ mỉm cười: "A Di Đà Phật, thí chủ có lễ."
Ngọc Độc Tú chắp tay sau lưng, vẻ mặt bình thản như nước: "Bản tọa tự nhiên muốn đi nơi cần đi, đến nơi cần đến, không nhọc Phật Tổ phải bận tâm hỏi han."
Tôn Xích khẽ thở dài, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng: "Thí chủ hà tất phải mang địch ý lớn như vậy với bần tăng? Hòa thượng ta và thí chủ kiếp trước có duyên phận sâu nặng. Chi bằng thí chủ theo ta về Linh Sơn tu hành, bần tăng nguyện xin A Di Đà Phật tổ đích thân gia trì, thu nhận ngươi làm đồ đệ, chẳng phải là đại phúc duyên sao?"
Ngọc Độc Tú bĩu môi, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường: "Hừ, cái quy củ giới luật của Phật gia các ngươi quá mức kham khổ, cái này không cho, cái kia cũng cấm, sống mà như hành xác, chẳng có chút thú vị nào. Sống như vậy thì thà chết còn hơn."
"Làm càn!" Một tiếng quát lạnh lùng chấn động hư không. Thái Bình Giáo Tổ bước ra từ kẽ nứt không gian, Hoàng Đồ trong tay chậm rãi triển khai, tỏa ra uy áp ngập trời: "Tôn Xích, ngươi chớ có xảo ngôn lệnh sắc. Diệu Tú kiếp trước là đệ tử chân truyền của Thái Bình Đạo ta, lẽ ra phải theo ta về tông môn tu luyện lại từ đầu. Ngươi muốn dẫn hắn về Linh Sơn là đạo lý gì?"
Tôn Xích không hề sợ hãi, đối diện với uy thế của Giáo Tổ mà vẫn thong dong: "Giáo Tổ nói vậy là lầm rồi. Diệu Tú năm xưa đã hồn phi phách tán, các ngươi có từng ra tay cứu giúp hay báo thù cho hắn chưa? Nay hắn chuyển thế, nhân duyên với Thái Bình Đạo đã dứt. Người trước mắt là Giang Đông Lưu, là người mà Phật gia ta nhìn trúng trước, chẳng lẽ Giáo Tổ thấy Phật gia ta mới lập mà muốn ra tay bắt nạt sao?"
"Hừ, nực cười!" Thái Nguyên Giáo Tổ cũng hiện thân, giọng nói như sấm rền: "Mặc kệ ngươi nói gì, kẻ này chính là Diệu Tú chuyển thế, thuộc về chín đại tông môn chúng ta. Tôn Xích, ngươi mau lui lại, nếu không đừng trách bản tọa lấy lớn ép nhỏ!"
Sát khí giữa không trung ngưng tụ, chư thiên vạn giới đều nín thở quan sát cuộc đối đầu giữa các vị chí cao cường giả.
"A Di Đà Phật!" Một tiếng niệm phật vang lên, thanh âm không lớn nhưng lại át đi mọi tạp âm giữa thiên địa. Một cành cây khô héo từ hư không vươn ra, nhẹ nhàng quét một cái. Hoàng Đồ của Thái Bình Giáo Tổ vốn đang uy phong lẫm liệt bỗng chốc bị đánh bay ngược ra sau, đập nát cả một dãy núi xa xăm.
A Di Đà hiện thân, thần thái bình thản nhìn các vị Giáo Tổ: "Các vị đạo hữu nói bần tăng lấy thế đè người? Lời này quả thực không sai. Trong chư thiên này vốn dĩ là kẻ mạnh làm vua, ta chính là bắt nạt các ngươi thần thông không bằng người, các ngươi có ý kiến gì không?"
Chư thiên vạn giới ồ lên kinh hãi. Các vị đại năng đều chết lặng trước sự bá đạo đến mức trắng trợn của A Di Đà. Bắt nạt người khác mà lại nói một cách lẽ thẳng khí hùng như vậy, quả thực là xưa nay hiếm thấy.
"Ngươi... ngươi thật là quá quắt!" Thái Bình Giáo Tổ tức đến run người, Hoàng Đồ rung động dữ dội.
"Đạo hữu nếu muốn thử thủ đoạn của bần tăng, ta sẵn sàng tiếp chiêu." A Di Đà nhàn nhạt nói, Tiên Thiên Phù Tang mộc trong tay tỏa ra thất thải thần quang, áp chế hoàn toàn khí thế của chín đại Giáo Tổ.
Tôn Xích nhân cơ hội đó, phất tay một cái, Phục Ma Ca Sa bay ra như một tấm lưới khổng lồ, hướng về phía Ngọc Độc Tú bao phủ xuống: "Mặc kệ các ngươi nói gì, nhà ta chủ thượng tuyệt đối không thể rơi vào tay đám tiểu nhân hèn hạ các ngươi một lần nữa. Năm xưa các ngươi xa lánh hãm hại hắn, nay ta tuyệt đối không để chuyện đó tái diễn!"
Ngọc Độc Tú giả vờ chống cự, thi triển thần thông "Điên Đảo Âm Dương" để phá giải, nhưng dưới sức mạnh của Như Lai, hắn dần bị phật quang vây khốn.
Tại Thiên Đình, Diệu Ngọc nhìn cảnh tượng này qua gương báu, khóe môi khẽ nhếch lên: "Diệu Tú sư huynh, huynh lại đang diễn kịch cho ai xem đây? Vở kịch này quả thực càng lúc càng đặc sắc rồi."