Virtus's Reader
Thân Công Báo Truyền Thừa

Chương 1518: **Chương 1517: Đây Là Người Của Ai? – Sắc Chỉ Kinh Thiên, Long Vương Phạm Tội**

**CHƯƠNG 1517: ĐÂY LÀ NGƯỜI CỦA AI? – SẮC CHỈ KINH THIÊN, LONG VƯƠNG PHẠM TỘI**

Kính Hà Long Vương trở về Thủy phủ với tâm trạng đầy vẻ đắc ý, lão cười nhạo vị thầy bói Viên Thủ Thành kia chỉ là kẻ lừa bịp. Lão triệu tập quần thần thủy tộc, dõng dạc tuyên bố: "Ngày mai ta sẽ không làm mưa, để xem lão thầy bói kia lấy gì mà phán!"

Quần thần đồng thanh phụ họa: "Đại vương là vị thần ty mưa, mưa hay không đều do ngài quyết định, lão thầy bói kia thua chắc rồi!"

Tuy nhiên, vị quân sư rùa già nua lại hiến kế: "Đại vương, để chắc thắng, ngài cứ việc làm mưa, nhưng hãy thay đổi canh giờ và điểm số một chút. Chỉ cần sai lệch một li, lão ta cũng coi như bói sai. Như vậy vừa giữ được thể diện, vừa khiến lão ta tâm phục khẩu phục."

Kính Hà Long Vương nghe vậy, mắt sáng lên: "Ý hay! Cứ theo lời quân sư mà làm."

Đúng lúc đó, giữa không trung bỗng vang lên tiếng gọi uy nghiêm: "Kính Hà Long Vương tiếp chỉ!" Một vị Kim Y Lực Sĩ từ trên trời giáng xuống, tay cầm sắc chỉ của Thiên Đế. Long Vương hoảng hốt, vội vàng chỉnh đốn y phục, quỳ xuống nhận chỉ.

Mở sắc chỉ ra xem, Long Vương suýt chút nữa thì hồn phi phách tán. Trên đó viết rõ: "Sắc lệnh tám hà tổng quản, ngày mai giờ Thìn bố vân, giờ Tỵ phát lôi, giờ Ngọ mưa rơi, giờ Mùi mưa dừng. Mưa được ba thước ba tấc, lẻ bốn mươi tám giọt."

Từng chữ, từng con số đều trùng khớp hoàn toàn với lời tiên đoán của Viên Thủ Thành!

"Làm sao có thể như vậy?" Long Vương mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão không thể tin nổi một kẻ phàm trần lại có thể biết trước ý chỉ của Thiên Đế một cách chính xác đến từng giọt mưa như thế.

Quân sư rùa lại rỉ tai: "Đại vương đừng sợ. Càn Thiên chẳng qua chỉ là một vị hoàng đế bù nhìn, ngài là dòng dõi Long tộc chính thống, có Tứ Hải Long Quân chống lưng, sợ gì hắn? Cứ việc sửa đổi một chút, Thiên Đình chắc chắn không dám làm gì ngài đâu."

Dưới sự xúi giục của quân sư và sự tác động ngầm của các Thiên Ma đang len lỏi vào tâm trí, Kính Hà Long Vương đã đưa ra một quyết định sai lầm nhất đời mình. Ngày hôm sau, lão cố ý dời giờ mưa sang giờ Tỵ, và chỉ làm mưa ba thước lẻ bốn mươi giọt, bớt đi ba tấc tám giọt so với sắc chỉ.

Sau cơn mưa, Long Vương hóa thành tú sĩ, hùng hổ tìm đến sạp bói của Viên Thủ Thành, đập nát bảng hiệu, quát lớn: "Ngươi là kẻ lừa đảo! Canh giờ và điểm số mưa hôm nay đều sai bét. Mau cút khỏi Trường An, nếu không ta sẽ lấy mạng ngươi!"

Viên Thủ Thành không hề sợ hãi, trái lại còn nhìn lão với ánh mắt đầy vẻ thương hại: "Kính Hà Long Vương, ngươi phạm vào tội chết rồi mà còn không biết sao? Ngươi dám làm trái sắc chỉ của Thiên Đế, sửa đổi canh giờ, cắt xén điểm số. Quả Long Đài đang đợi ngươi, một đao kia khó mà tránh khỏi!"

Long Vương nghe vậy, tim đập loạn nhịp, nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng cỏi: "Ngươi... ngươi nói bậy! Càn Thiên dám chém ta sao?"

Trong khi đó, tại Đông Hải Long Cung, Tứ Hải Long Vương đang uống rượu chúc mừng. Đông Hải Long Vương cười lạnh: "Kính Hà đã mắc câu. Không cần chúng ta ra tay, hắn đã tự mình tìm đường chết. Càn Thiên chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để ra oai với Long tộc."

Tây Hải Long Vương thắc mắc: "Nhưng vị thầy bói kia là người của ai? Sao lại có thể tính toán chuẩn xác đến thế?"

Cả bốn vị Long Vương đều ngơ ngác, không ai nhận là người của mình. Bọn họ không biết rằng, kẻ đứng sau màn kịch này không phải là Càn Thiên, mà là một kẻ còn đáng sợ hơn vạn lần đang ngồi tại Linh Sơn, lặng lẽ điều khiển những quân cờ trên bàn cờ thiên hạ.

Kính Hà Long Vương lúc này mới cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy linh hồn. Lão không biết rằng, số phận của mình đã bị định đoạt ngay từ giây phút lão nảy sinh lòng tham và sự kiêu ngạo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!