**CHƯƠNG 1519: DIỆU TÚ CHỨNG ĐẠO – CHUẨN TIÊN TÁI XUẤT, CHƯ THIÊN KINH HOÀNG**
Giữa bầu trời Linh Sơn, một luồng linh quang rực rỡ đột ngột phóng thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây, soi sáng cả đại thế giới. Khí tức Chuẩn Tiên hùng hậu, tinh khiết bùng nổ, thu hút sự chú ý của vô số cường giả từ khắp nơi trong chư thiên vạn giới.
"Làm sao có thể! Lại là Giang Đông Lưu? Mới có mấy chục năm, tại sao Diệu Tú lại chứng đạo nhanh đến mức này?" Thái Bình Giáo Tổ đứng bật dậy, sắc mặt kinh hãi tột độ. Lão không thể tin nổi phương pháp tu luyện của Phật gia lại đáng sợ đến thế, chỉ cần một lần đốn ngộ là có thể một bước lên trời.
Tại Đại Lôi Âm Tự, Ngọc Độc Tú – lúc này đang trong hình hài Giang Đông Lưu – chậm rãi mở mắt. Sau lưng hắn, một vòng hào quang óng ánh tỏa sáng, một viên Xá Lợi tử long lanh lưu chuyển huyền diệu chi quang, tỏa ra hơi thở bất hủ.
Tuy nhiên, Ngọc Độc Tú không hề có vẻ vui mừng. Hắn nhìn quanh đám Bồ Tát, La Hán đang cung kính quỳ lạy, rồi nhìn lên Tôn Xích đang ngồi trên tòa sen cao ngất, khẽ lắc đầu: "Thật không ngờ, ta Ngọc Độc Tú lại trở về theo cách này. Phật gia chi đạo tuy mạnh, nhưng không phải là đạo của ta. Ta cầu là vô thượng đại đạo, là sự siêu thoát tuyệt đối, chứ không phải đi theo dấu chân của kẻ khác."
Hắn đứng dậy, khí thế Chuẩn Tiên bộc phát, chấn động cả Linh Sơn: "A Di Đà đã chiếm cứ đỉnh cao Phật đạo, ta bái vào Phật môn chẳng khác nào tự trói buộc mình. Đạo này, ta không cần!"
Dứt lời, Ngọc Độc Tú thong dong bước ra khỏi Đại Lôi Âm Tự, mỗi bước đi đều khiến hư không rung chuyển. Hắn bay thẳng lên 33 Tầng Trời, nơi hỗn độn khí đang cuồn cuộn, che lấp mọi tầm mắt của các vị Giáo Tổ.
Thái Dịch Giáo Tổ nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rụt lại, trong lòng đầy vẻ kiêng dè: "Diệu Tú quả thực là quái vật! Tám mươi năm đã chứng thành Chuẩn Tiên, thiên tư này quả thực là thiên cổ đệ nhất nhân, ngay cả 'con ma đen đủi' năm xưa cũng không sánh bằng."
Lão lập tức sai đồng tử mang bái thiếp tới 33 Tầng Trời: "Đi mời Diệu Tú, nói bản tọa muốn mời hắn luận đạo về sự sinh diệt của thế giới tại đỉnh Thái Dịch Đạo vào ngày mùng ba tháng ba tới."
Đồng tử lĩnh mệnh, vội vã bay lên trời. Nhưng khi tới gần cung điện của Ngọc Độc Tú, hắn bị một luồng khí thế lạnh lẽo chặn lại. Giọng nói ngạo nghễ của Ngọc Độc Tú vang vọng ra ngoài: "Trở về đi! Bản tọa hiện giờ tâm trạng không tốt, không rảnh luận đạo. Bảo Thái Dịch lão nhi kia tự mình mà tìm tòi đi, đợi khi nào tu vi của ta vượt qua lão, ta sẽ cân nhắc chỉ điểm cho lão một chút!"
Lời nói này chấn động cả chư thiên. Các vị Giáo Tổ đều tức đến tím mặt trước sự ngông cuồng của Ngọc Độc Tú. Nhưng bọn họ cũng hiểu rõ, Diệu Tú hiện giờ đại thế đã thành, lại nắm giữ bí mật về thế giới chi đạo, bọn họ không thể tùy tiện trấn áp như trước.
Tại Mãng Hoang, các vị Yêu Thần cũng hai mặt nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ khó hiểu và lo lắng. Phật môn trỗi dậy quá nhanh, nay lại có thêm một Diệu Tú thiên tài tuyệt thế, cán cân quyền lực đang nghiêng hẳn về phía Linh Sơn.
Càn Thiên ngồi trong Lăng Tiêu Bảo Điện, thở dài đầy bất lực: "Năm xưa trẫm không bằng hắn, nay hắn chuyển thế trở về, tốc độ tu luyện vẫn khiến trẫm phải ngước nhìn. Người và người, quả thực không thể so sánh."
Ngọc Độc Tú đứng trên đỉnh 33 Tầng Trời, nhìn xuống chúng sinh, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn biết, con đường Phật đạo này chỉ là một bước đệm, một quân cờ trong ván cờ lớn hơn. Hắn sẽ dùng chính cái danh Chuẩn Tiên Phật môn này để khuấy đảo thiên hạ, khiến các vị Giáo Tổ phải ăn ngủ không yên.