**CHƯƠNG 2067: CÀN THIÊN ĐỘNG TÁC**
Tin tức Hồng Nương chứng đạo như một cơn địa chấn quét qua chư thiên vạn giới. Tại Thiên Cung, Càn Thiên đứng trên đỉnh cao, đôi mắt tím lấp lánh Chân Long khí, nhìn về phía Âm Ty với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
"Hồng Nương chứng đạo... Yêu tộc lại thêm một vị vô thượng cường giả. Trẫm nếu không sớm hành động, cái ghế Thiên Đế này e là ngồi không yên nữa rồi." Càn Thiên trầm giọng nói, nắm đấm siết chặt.
Hi Hòa đứng bên cạnh, sắc mặt cũng không kém phần nghiêm trọng: "Bệ hạ, Hồng Nương chứng đạo sẽ khiến khí vận Yêu tộc tăng vọt. Chúng ta phải nhanh chóng tìm cách để bệ hạ thức tỉnh ký ức kiếp trước, có như vậy mới có thể chân chính nắm giữ Đế Vương Đại Đạo, đối kháng với các vị Giáo Tổ."
Càn Thiên hừ lạnh một tiếng: "Trẫm không thể chờ đợi thêm được nữa! Các vị Giáo Tổ chưa bao giờ coi trẫm ra gì. Lần này bọn chúng đang bận rộn tại Âm Ty, chính là cơ hội tốt nhất để trẫm ra tay, diệt trừ một vị Giáo Tổ để lập uy!"
Hi Hòa kinh hãi: "Bệ hạ chớ nên làm bừa! Nếu mưu tính thất bại, hậu quả sẽ là vạn kiếp bất phục."
"Trẫm tự có tính toán." Càn Thiên phất tay, ánh mắt đầy vẻ kiên định: "Nàng hãy đi tìm Hồ Thần, nhờ nàng ta giúp đỡ một tay. Trẫm phải tìm lại chính mình!"
Hi Hòa nhìn bóng lưng của Càn Thiên, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khôn tả. Nàng biết, Càn Thiên đã bị Đế Vương Đại Đạo làm mờ mắt, sự kiêu ngạo và tham vọng đang đẩy hắn vào con đường đầy nguy hiểm.
Tại Ngọc Kinh Sơn, Ngọc Độc Tú cùng Ngọc Thạch Lão Tổ đang ngồi uống rượu. Ngọc Thạch Lão Tổ cười hắc hắc: "Hồng Quân, tiểu tình nhân của ngươi chứng đạo rồi, cảm giác thế nào? Có phải là thấy áp lực lớn lắm không?"
Ngọc Độc Tú liếc mắt nhìn lão già không đứng đắn này, thản nhiên đáp: "Chứng đạo thì đã sao? Trước mặt bản tọa, nàng vẫn chỉ là Hồng Nương mà thôi."
"Ngươi đúng là cứng miệng." Ngọc Thạch Lão Tổ bĩu môi: "Nhưng mà Âm Ty lần này thật sự loạn rồi. Yêu tộc và Ma Thần tộc đang thừa thắng xông lên, các vị Giáo Tổ thì đang khổ sở chống đỡ. Ngươi nói xem, kết cục sẽ ra sao?"
Ngọc Độc Tú nhìn về phía chân trời, nơi ánh sao và hắc khí đang giao tranh dữ dội: "Đại thế thiên địa, vốn là một ván cờ. Kẻ thắng người thua, đôi khi chỉ cách nhau một ý niệm. Bản tọa chỉ quan tâm đến việc thu thập kiếp lực, những chuyện khác, cứ để bọn họ tự mình giải quyết."
Đúng lúc này, Hi Hòa đột ngột giáng lâm Ngọc Kinh Sơn. Nàng nhìn Ngọc Độc Tú với ánh mắt đầy khẩn cầu: "Hồng Quân Miện Hạ, Hi Hòa có chuyện muốn nhờ."
Ngọc Độc Tú nhướng mày: "Chuyện gì?"
"Kính xin Miện Hạ giúp đỡ Càn Thiên thức tỉnh ký ức kiếp trước." Hi Hòa quỳ xuống, thanh âm kiên định.
Ngọc Độc Tú im lặng một lát, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: "Muốn thức tỉnh ký ức sao? Được, bản tọa sẽ giúp các ngươi một tay."