**CHƯƠNG 2162: LÔI THÚ HỢP ĐẠO, HÌNH PHẠT CHI NHÃN**
Ngọc Độc Tú chắp tay sau lưng, ngước nhìn thiên địa đang dần khôi phục sự tĩnh lặng, khẽ thở dài: "Những biến số nằm ngoài bàn cờ này thật khiến người ta đau đầu. Việc ta cần làm lúc này là phục sinh các Tiên Thiên Thần Linh."
Trong đôi mắt hắn, mâm tròn xanh ngọc không ngừng xoay tròn, thôi diễn bí mật mà Lôi Thú để lại sau khi đạo hóa: "Chỉ có phục sinh Tiên Thiên Thần Linh mới có thể chữa trị pháp tắc của đại thế giới, thức tỉnh thiên uy để chống lại lũ Hỗn Độn Ma Thần kia."
Hắn bước tới bên cạnh Lôi Thú đang máu thịt be bét, lòng đầy lo lắng: "Lôi Thú, ngươi sao vậy? Tại sao lại đột ngột hợp đạo như thế?"
Lôi Thú rống lên một tiếng thê lương trong Lôi Trì, một đạo ý niệm đứt quãng truyền vào tâm trí Ngọc Độc Tú: "Thiên phạt... hoàn thiện... sứ mệnh... trì hoãn..."
Ngọc Độc Tú chấn động: "Hợp đạo sao? Ngươi có biết tự mình tìm cái chết là thế nào không! Ngươi vẫn chưa đại thành mà!"
Lôi Thú dùng cái đầu to lớn cọ cọ vào người Ngọc Độc Tú, ánh mắt lộ vẻ quyến luyến và oan ức. Đột nhiên, vạn đạo cộng hưởng, sấm sét cuồn cuộn từ hư không trút xuống như muốn hủy diệt tất cả. Ngọc Độc Tú bị sức mạnh to lớn ấy hất văng ra xa.
"Rống!" Tiếng gầm cuối cùng của Lôi Thú vang vọng. Toàn bộ phù văn trên người nó bong tróc ra, máu tươi đầm đìa, rồi hóa thành một đạo cực quang óng ánh, hòa nhập hoàn toàn vào thiên địa.
Ngọc Độc Tú nhặt lấy một giọt tinh huyết còn sót lại, nghiến răng nói: "Ngươi và ta có giao tình bất phàm, ta nhất định sẽ phục sinh ngươi lần nữa."
Lúc này, trên bầu trời đại thế giới, một con mắt khổng lồ chứa đựng lôi đình vạn quân từ từ mở ra, mắt nhìn xuống chúng sinh. Đó chính là Hình Phạt Chi Nhãn, đại diện cho thiên uy tối cao.
"Đó là cái gì?" Hàn Ly kinh hãi dừng tay. Nàng cảm thấy một áp lực ngàn cân đè nặng lên vai, khiến nàng không thở nổi.
Ngao Nhạc cũng biến sắc: "Thiên địa pháp tắc đang khôi phục với tốc độ kinh người. Tại sao lại sớm như vậy?"
Cẩm Lân gầm lên đầy giận dữ: "Biến số! Lại là biến số! Lôi Thú đáng lẽ phải chết từ mười vạn năm trước, tại sao nó vẫn còn sống đến tận bây giờ!"
Ngọc Độc Tú thu hồi Lôi Trì đã được đạo hóa, bên trong chứa đựng thần uy sấm sét của chư thiên. Hắn cảm nhận được khí tức của Cẩm Lân và Ngao Nhạc đang lao tới, liền lặng lẽ ẩn nặc thân hình rời đi.
"Thiên uy đã thức tỉnh." Ngọc Độc Tú đứng trong tinh không xa xôi, nhìn con mắt hình phạt đang dần ẩn hiện: "Lôi Thú không chết, nó chỉ biến thành vật dẫn cho ý chí của thiên địa. Đây chính là món quà cuối cùng nó để lại cho ta."
Hắn đưa giọt tinh huyết của Lôi Thú vào trong Lôi Trì, đặt lên trên Trấn Yêu Bia trong Tỏa Yêu Tháp: "Hãy dùng ý niệm của vô tận chúng sinh để tẩm bổ nguyên thần cho ngươi. Chỉ cần ta còn sống, ngươi nhất định sẽ có ngày tái thế."
Trên bầu trời, con mắt lôi đình dần biến mất, nhưng khói mù trong lòng các vị cường giả thì càng lúc càng đậm. Thiên địa đang thay đổi, và một trật tự mới đang dần hình thành dưới sự dẫn dắt âm thầm của Ngọc Độc Tú.