**CHƯƠNG 301: NẮM GIỮ NGŨ LÔI**
Ngọc Độc Tú gật đầu hài lòng, nhìn chiếc bát đá đã chứa đầy ba ngàn viên Hỗn Độn Châu, hắn chậm rãi khoanh chân ngồi xuống. Tôn Xích đứng bên cạnh, lén lút quan sát sắc mặt của chủ nhân, thấy Ngọc Độc Tú trở về với vẻ mặt rạng rỡ, hắn mới dám thở phào nhẹ nhõm.
“Hiện giờ thừa dịp còn có thời gian, ta nên tìm hiểu thêm một môn thần thông nữa.” Ngọc Độc Tú tự nhủ. Hắn nội thị nguyên thần, trong đầu hiện lên ba môn đại thần thông của Đạo gia.
Lôi pháp chính là đầu mối then chốt của thiên địa, là hiệu lệnh của âm dương, uy lực vô cùng tận. Ngay cả thiên phạt mênh mông cũng là do lôi pháp biến hóa mà thành. Nếu luyện thành Ngũ Lôi Chính Pháp, ngày sau khắc địch chế thắng sẽ có thêm một thủ đoạn nghịch thiên.
Ngọc Độc Tú đứng dậy, hóa thành Tổ Long Chân Thân. Một con cự long uy nghiêm dài hàng trăm trượng lao vút lên chín tầng mây. Mây đen lập tức kéo đến bao phủ phương viên trăm dặm, những tia chớp bạc xé toạc bầu trời, nổ vang rền rĩ.
Long tộc vốn là con cưng của trời đất, sinh ra đã có khả năng nắm giữ phong vũ lôi điện. Ngọc Độc Tú trong hình dạng Tổ Long, cảm thấy mình như hòa làm một với những tia sét giữa hư không. Hắn xuyên qua những đám mây, mặc cho lôi điện vờn quanh thân thể mà không hề hấn gì.
“Lôi điện chính là sự giao cảm của thiên địa, là kết quả của âm dương ngũ hành giao dung.” Ngọc Độc Tú nhắm mắt rồng lại, dùng tâm linh để cảm nhận áo nghĩa của sấm sét.
Hắn vươn móng rồng khổng lồ, chộp lấy một luồng lôi điện đang cuồng bạo, sau đó tùy ý vung ra. Luồng lôi điện kia bắn trúng một ngọn núi xa xa, trong nháy mắt ngọn núi kia đã hóa thành bột mịn, khói bụi mịt mù.
“Đây mới chỉ là lôi điện bình thường. Nếu ta luyện thành Ngũ Lôi Chính Pháp, hiệu lệnh âm dương ngũ hành, uy lực sẽ còn kinh khủng đến mức nào?” Ánh mắt Ngọc Độc Tú lóe lên thần quang đầy khao khát.
Ngũ Lôi Chính Pháp yêu cầu người tu luyện phải khởi phát từ ngũ tạng, hô ứng với ngũ hành của thiên địa. Ngũ tạng chi khí càng mạnh, uy lực của lôi pháp càng cao. Ngọc Độc Tú vận chuyển pháp lực, bắt đầu dẫn dắt lôi đình chi lực vào trong cơ thể, tôi luyện ngũ tạng.
Dưới sự tác động của Tổ Long chân huyết, quá trình này diễn ra vô cùng thuận lợi. Từng đạo lôi đình bị hắn câu thúc lại, sau đó phân giải thành ngũ hành tinh hoa, thấm sâu vào tim, gan, tỳ, phổi, thận.
Trong lúc Ngọc Độc Tú đang say mê tu luyện, tại Chưởng Giáo đại điện, Chưởng giáo đứng nhìn con cự long đang vờn mây giữa trời, thở dài một tiếng: “Diệu Tú này, rốt cuộc còn giấu bao nhiêu thủ đoạn mà ta không biết?”
Sau một thời gian dài cảm ngộ, Ngọc Độc Tú đột nhiên mở mắt rồng, trong đồng tử hiện lên vô số phù văn lôi điện. Hắn đáp xuống Bích Tú Phong, thu hồi chân thân, trở lại hình dáng con người.
“Chủ nhân!” Tôn Xích vội vàng chạy tới.
Ngọc Độc Tú mỉm cười: “Không có việc gì, chỉ là có chút đột phá ngoài dự kiến.”
Hắn nhìn về phía Vong Trần đang ngồi tĩnh tọa cách đó không xa, thấy nàng đã bắt đầu cảm nhận được khí cơ của thiên địa, không khỏi gật đầu khen ngợi: “Cô nàng này quả thực có thiên phú, rõ ràng đã nhập đạo.”
Hắn dặn dò Tôn Xích: “Tuyệt đối đừng quấy rầy nàng, ngươi hãy ở bên cạnh hộ pháp cho nàng thật tốt.”
“Vâng, tiểu nhân tuân mệnh.” Tôn Xích cung kính đáp. Hắn nhìn Vong Trần với ánh mắt đầy bội phục. Con đường tu hành gian nan nhường nào hắn là người hiểu rõ nhất, vậy mà cô bé này lại có thể nhập đạo nhanh như vậy, quả thực là tạo hóa.
Ngọc Độc Tú ngồi xuống cạnh đan lò, cảm nhận năm luồng khí cơ thần bí đang lưu chuyển trong ngũ tạng của mình. Ngũ Lôi Chính Pháp của hắn đã bước đầu thành công, chỉ cần tiếp tục rèn luyện, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành một sát chiêu khiến kẻ thù phải khiếp sợ.