**CHƯƠNG 511: TÂM SINH NGHI HOẶC**
Mắt thấy Ngọc Độc Tú rời đi, Vong Trần ở bên cạnh vội vàng xông lên, hớt hải thi lễ với Đức Minh: "Đệ tử cũng xin cáo lui!"
Nghĩ đến đây, Ngọc Độc Tú bỗng nhíu mày: "Hôm nay gặp sư tôn, thấy quanh thân ngài tản ra hủ khí nhạt nhòa, xem ra Thiên Nhân Ngũ Suy đã cận kề. Nhưng trước đây ở Ly Sơn thuộc Trung Vực, sư tôn từng chính miệng nói với ta thọ mệnh của ngài còn mấy vạn năm, nay mới qua vài chục năm, sao Thiên Nhân Ngũ Suy lại đột ngột giáng xuống?"
"Làm sao lại không nhà để về?" Ngọc Độc Tú nghi hoặc hỏi.
Nói xong, nàng vội đuổi theo Ngọc Độc Tú đang đi xa: "Sư huynh! Chờ muội với, chờ muội với!"
Ngược lại là Trình Hạo, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ống tay áo của Ngọc Độc Tú, hiển nhiên vẫn còn nhớ nhung cuốn vô thượng chân kinh.
Từ xa, một tràng tiếng bước chân vụn vặt truyền đến, lại nghe thấy một người hùng hùng hổ hổ nói: "Cha, lão già Đức Minh kia từ Trung Vực trở về sao lại có vẻ khác lạ như vậy, lão gia hỏa này rốt cuộc đang bày trò gì không biết."
Ngọc Độc Tú búng tay một cái vào trán Vong Trần: "Cái con bé này. Bích Du động thiên của ta rộng lớn như vậy, nếu muội thích thì cứ đến đó mà ở."
"Sư huynh cứ tự nhiên." Vong Trần thản nhiên nói, pháp lực không ngừng thổ nạp.
Ngọc Độc Tú nghe vậy phất tay đẩy đầu Vong Trần sang một bên: "Muội đừng có mà hóng hớt. Thần vị tuy tốt nhưng cũng có nhiều tệ đoan, muội cứ thành thật đả tọa luyện khí với ta, sau này kiếm một vị trường sinh bất tử cũng không phải là vấn đề."
Ngọc Độc Tú bỗng nhớ tới Hồn Thiên Yêu Vương, đó là một quả bom hẹn giờ. Bản thân không có mặt ở Bích Du động thiên, nếu đưa Vong Trần về đó e rằng sẽ nảy sinh rắc rối.
"Làm sao vậy sư huynh?" Vong Trần bị hành động của Ngọc Độc Tú làm cho giật mình.
Ngọc Độc Tú gật đầu, xoay người đi ra khỏi động phủ, sau một khắc hóa thành linh quang phóng lên cao.
"Ta sẽ ở đây chờ, chỉ cần sư tôn rời khỏi Bích Tú Phong là không thoát khỏi sự quan sát của ta." Ngọc Độc Tú đứng lặng trên đỉnh núi như một pho tượng đá, không nói một lời, hòa mình vào vạn vật thiên địa.
"Dạ dạ dạ, sư huynh nói chí phải, sau này đệ nhất định sẽ nỗ lực làm rạng danh tông môn." Trình Hạo liên tục gật đầu.
"Sư huynh nói khoác lác quá, đến Giáo Tổ còn chẳng dám hứa cho môn hạ đệ tử trường sinh, huynh lại định lừa muội. Hôm trước Vi Trần sư tỷ đã khẩn cầu sư tôn cho xuống núi tìm kiếm thần vị, sư tôn đã gật đầu đồng ý rồi. Huynh nói xem muội có nên theo sư tỷ xuống Trung Vực kiếm một cái thần vị không?" Vong Trần nói.
"Sư huynh, trường sinh thần vị này thực sự khó kiếm, huynh xem muội có cơ hội đạt được không?" Vong Trần lại gần, đôi mắt to tròn nhìn Ngọc Độc Tú đầy mong chờ.
Ngọc Độc Tú đứng dậy. Mấy năm nay hắn bận rộn tu hành, bôn ba khắp nơi, lúc này ngẫm lại thấy loạt hành động của Đức Minh quá mức bất thường.
"Sư đệ sau này phải quản lý Bích Tú Phong cho tốt, cần phải thống nhất mọi sự vụ lớn nhỏ trên dưới ngọn núi. Tương lai của Bích Tú Phong đặt cả lên vai sư đệ, sư đệ phải cố gắng lên, đừng làm sư tôn mất mặt." Ngọc Độc Tú nói với giọng điệu không mặn không nhạt, ra dáng một bậc trưởng bối quan tâm hậu bối.
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Trình Hạo, Ngọc Độc Tú nhẹ nhàng cười: "Cũng được, nếu sư đệ đã cầu thị như vậy, ta sẽ nói vài câu, sư đệ thấy không đúng thì cứ coi như ta chưa nói gì."
Nghe lời Ngọc Độc Tú, Trình Hạo cảm thấy khó chịu như nuốt phải ruồi, nhưng vẫn phải làm ra vẻ cung kính thụ giáo.
Nói đến đây, Ngọc Độc Tú khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa.
Giọng điệu của Ngọc Độc Tú luôn giữ vẻ hờ hững, sâu trong đôi mắt linh quang lấp lánh không ngừng, càng thêm thanh minh.
Cuốn vô thượng chân kinh này đối với Ngọc Độc Tú không có nhiều tác dụng, hắn hiện nay đã đi trên con đường của riêng mình, cần gì đến nó nữa?
"Nga." Vong Trần gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
"Nga, vậy cũng không tệ." Vong Trần không biết rằng trong đầu Ngọc Độc Tú đang suy tính rất nhiều điều.
Đức Minh vẫn giữ vẻ lão thần tự tại: "Hôm nay gọi các ngươi tới đây là vì việc truyền ngôi, nay sự đã thành, các ngươi hãy lui ra đi."
Ngọc Độc Tú sau khi nói xong liền nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào.
Ngọc Độc Tú lắc đầu: "Chí hướng của sư tôn ta cũng hiểu rõ. Thần vị có tam lục cửu đẳng, thần vị chí cao đều do Giáo Tổ bổ nhiệm, những thần vị hạng trung và hạng hạ ta tuy có thể chu toàn được một hai, nhưng sư tôn chưa chắc đã thèm nhìn tới. Ngài tuy không nói ra nhưng thực chất là một nhân vật vô cùng ngạo khí."
Ngọc Độc Tú dừng bước, nhìn Vong Trần đang thở hổn hển, khóe miệng nở nụ cười: "Cái con bé này, gọi ta có chuyện gì?"
Lúc này đứng trên đỉnh núi, cảm nhận cơn gió thổi qua, lòng Ngọc Độc Tú trống trải, càng cảm thấy hành động của Đức Minh có nhiều điểm khả nghi.
Trình Hạo nghe vậy sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng vẫn gượng cười đi tới trước mặt Ngọc Độc Tú thi lễ: "Xin sư huynh chỉ giáo."
Ngọc Độc Tú vốn định để Vong Trần về Bích Du động thiên, nhưng lại đổi ý: "Muội vẫn nên theo ta về Chủ Phong của Chưởng Giáo mà ở. Đợi đến khi đại kiếp Phong Thần kết thúc rồi hãy theo ta về Bích Du động thiên."
"Trình Hạo mấy năm nay ngày càng kiêu ngạo, muội cũng ghét hắn lắm, xem ra Bích Tú Phong này muội cũng chẳng ở nổi nữa." Vong Trần bĩu môi, đôi mắt to tròn nhìn Ngọc Độc Tú đầy vẻ đáng thương: "Sư huynh, giờ muội chỉ có thể dựa vào huynh thôi, huynh đừng có bỏ rơi muội đấy."
"Sư tôn sắp xuống Trung Vực tìm kiếm con đường trường sinh, ta làm đệ tử sao có thể không tiễn ngài một đoạn." Nghĩ vậy, Ngọc Độc Tú nói với Vong Trần: "Muội cứ ngoan ngoãn ở trong động phủ, ta có chút việc cần giải quyết."
Ngọc Độc Tú nhắm mắt lại: "Ta tuy chấp chưởng thần vị, nhưng thần vị thượng đẳng không thể cầu cho muội được, còn thần vị hạng trung thì không thành vấn đề. Muội cứ lão lão thật thật ở tông môn đả tọa tu hành đi, Thần đạo tuy có thể trường sinh nhưng tệ đoan cũng không ít, đợi đến khi hệ thống Thần đạo ổn định rồi hãy tính sau."
Vong Trần đi quanh Ngọc Độc Tú một vòng, rồi mới tội nghiệp nói: "Sư huynh tuy không còn ở Bích Tú Phong nhưng dù sao vẫn còn Bích Du động thiên, muội thì thảm rồi, sư tôn đi rồi muội chẳng khác nào kẻ không nhà để về."
"Đệ tử cáo lui." Ngọc Độc Tú dẫn đầu đứng dậy thi lễ với Đức Minh rồi xoay người rời đi.
"Thật cảm ơn sư huynh! Thật cảm ơn sư huynh!" Vong Trần vui mừng thi lễ với Ngọc Độc Tú.