**CHƯƠNG 987: BÀI TRỪ MA KIẾP**
Hồ tộc trưởng lão vô cùng đau đầu khi nhìn hai đoàn rước dâu giống hệt nhau đang tranh chấp. Bà yêu cầu họ phải đưa ra một cách thức để phân định thật giả trước khi giờ lành trôi qua.
Tại Thiên Đình, Thái Dịch Giáo Tổ nhận xét về khí phách của Càn Thiên khi thực hiện "Thiên Hôn" - một sự kiện giúp hoàn thiện pháp tắc thiên địa và mang lại công đức vô lượng. Càn Thiên khiêm tốn đáp rằng mình chỉ thuận theo thiên thời.
Ngọc Độc Tú lấy ra Tố Bản Hoàn Nguyên Kính, tỏa ra luồng thần quang xanh mướt bao trùm lấy khu vực rước dâu. Tuy nhiên, chiếc gương soi vào nhưng không hề có phản ứng gì, những bản sao vẫn giữ nguyên hình dáng, không hề lộ ra nguyên hình.
Các vị đại năng đều kinh ngạc, không hiểu tại sao ngay cả gương báu của Long tộc cũng không soi ra được chân tướng. Ngọc Độc Tú khẽ thở dài, nhận ra đây không phải là phép biến hóa thông thường mà là "Tâm Ma" - thứ ma quỷ sinh ra từ chính tâm niệm u ám của mỗi người.
Hắn thi triển thần thông, một đóa hắc liên từ đỉnh đầu bay ra, tỏa ra lực hút vô cực hấp thu toàn bộ những bản sao kia vào trong. Những kẻ giả mạo tan biến như mây khói, chỉ để lại một đoàn rước dâu duy nhất với vẻ mặt ngơ ngác.
Ngọc Độc Tú giải thích rằng đây là "Ma Kiếp" - một loại kiếp nạn sinh ra từ tâm ma khi thiên địa pháp tắc đang dần hoàn thiện. Lời giải thích này khiến các vị đại năng phải trầm tư suy nghĩ, vì ngay cả họ cũng không dễ dàng phát hiện ra sự hiện diện của tâm ma.
Diệu Ngọc và Triêu Thiên tò mò hỏi Ngọc Độc Tú về bí mật đằng sau chuyện này, nhưng hắn chỉ cười bí hiểm, nói rằng "tâm ma vĩnh viễn trú ngụ trong lòng mỗi người".
Càn Thiên thở phào nhẹ nhõm khi kiếp nạn đã qua và giờ lành vẫn chưa mất. Hắn thầm cảm ơn sự can thiệp kịp thời của Ngọc Độc Tú, dù cái giá phải trả là một đoạn nhân quả chưa biết lớn nhỏ thế nào.
Sự kiện này đánh dấu sự xuất hiện lần đầu tiên của Tâm Ma trong chư thiên, báo hiệu một thời đại tu hành đầy rẫy những nguy hiểm và thử thách mới đang đến gần.