Virtus's Reader
Thần Đạo Đế Tôn

Chương 1372: Mục 1375

STT 1374: CHƯƠNG 1372: CỐT LÕI CỔ THÀNH

Cùng lúc đó, Tần Trần, Vạn Tử Vận, Tuyết Kiêu Dung và hơn 30 người khác cũng đang tiến sâu vào bên trong.

"Tần công tử, hãy cẩn thận một chút."

Vạn Tử Vận đột nhiên lên tiếng.

Chẳng biết tại sao, càng tiến sâu vào trong, nàng càng cảm thấy bất an.

Vạn Tử Vận đắn đo nói: "Lần này, chỉ với một câu của Tôn Độn, cộng thêm phong cách trung hậu thật thà trước nay của hắn, e rằng rất nhiều người sẽ tin. Đến lúc đó, tình cảnh của Tần công tử sẽ trở nên nguy hiểm."

"Nếu mọi người tụ họp lại một chỗ, một khi Tôn Độn gặp được ngài, chắc chắn sẽ ra tay."

"Lần này, Tinh chủ Văn Hiên của Thái Cực Đạo Quán cũng ở đây. Một khi Thái Cực Đạo Quán ra tay với ngài, các thế lực khác e rằng cũng sẽ bị kích động, nhất là Thiên Bảo Lâu và thương hội Diệp gia, bọn họ vẫn còn người sống sót."

"Cộng thêm một số kẻ có ý đồ khác, e rằng sẽ khiến ngài vô cùng bị động. Đến lúc đó nếu có dị bảo xuất thế, ngài sẽ lại bị kìm kẹp."

Tuyết Kiêu Dung cũng gật đầu.

"Bên phía Thính Tuyết Sơn Trang, Nguyên Mậu thúc thúc và Giản Dung Tòng thúc thúc có lẽ sẽ tin ta và không nhúng tay vào."

Tuyết Kiêu Dung nói tiếp: "Chỉ là Ngự Hư Tông và Thái Cực Đạo Quán có quan hệ mật thiết, thái độ của Huyền Thiên Cung lần này không rõ ràng, còn Thiên Ngoại Tiên chắc sẽ không ra tay với công tử đâu nhỉ?"

"Vậy chỉ cần cẩn thận ba thế lực là Thái Cực Đạo Quán, Ngự Hư Tông và Huyền Thiên Cung."

Nghe vậy, Vạn Tử Vận cũng gật đầu đồng tình.

Tần Trần nhìn hai người với vẻ mặt kỳ lạ.

Nhìn về phía trước, Tần Trần thong thả nói: "Tại sao ta phải chờ bọn chúng đến gây sự?"

"Gặp Tôn Độn, ta tất sát. Kẻ hợp tác với Thiên Đế Các, chắc chắn phải chết. Trong mắt ta, người của Thiên Đế Các đều phải chết, kẻ hợp tác với chúng cũng phải chết!"

"Như vậy, ta xem ai còn dám cấu kết với Thiên Đế Các!"

Nghe những lời này, Vạn Tử Vận và Tuyết Kiêu Dung đều sững lại.

Biết đáp lại thế nào đây?

Họ còn đang lo lắng người khác sẽ ra tay với Tần Trần, vậy mà giờ đây, chính hắn lại đang nghĩ đến việc ra tay với người khác.

Tần Trần lại nhìn Tuyết Kiêu Dung, nói: "Người phải cẩn thận chính là cô đấy. Nguyên Mậu và Giản Dung Tòng là tốt hay xấu, cô có biết không?"

Tuyết Kiêu Dung há miệng, không nói nên lời.

Nàng thật sự không biết! Ai mà ngờ được Tôn Độn, Kế Hoán, Huyền Địa Quân lại là gián điệp do Thiên Đế Các cài cắm chứ?

Lúc này, đoàn người lao đi vun vút, càng lúc càng đến gần khu vực trung tâm.

Nhưng đột nhiên, Tần Trần lại dừng bước. Hắn đáp xuống đất, nhìn mặt đất dưới chân, mày khẽ nhíu lại.

"Sao thế?"

"Có chút kỳ lạ."

Tần Trần chậm rãi nói: "Chuyện e là không đơn giản như vậy, mọi người cẩn thận một chút."

"Nơi này cho ta một dự cảm chẳng lành."

Nhưng rốt cuộc là gì thì Tần Trần lại không nói rõ được.

Có gì đó nguy hiểm!

Nhìn về phía trước, Tần Trần thì thầm: "Ta lại muốn xem thử, Thiên Đế Các rốt cuộc định giở trò gì."

Cùng lúc đó, từ bốn phương tám hướng vang lên không ít tiếng xé gió. Từng bóng người lần lượt hội tụ về đây.

Phạm vi ngày càng thu hẹp, cơ hội mọi người gặp nhau cũng tự nhiên nhiều hơn.

"Sư phụ!"

Giữa không trung, một tiếng gọi mừng rỡ vang lên.

Hai bóng người bay tới, chính là Lý Nhàn Ngư và Giang Bạch.

"Không sao chứ?"

"Không sao ạ!" Lý Nhàn Ngư cười nói: "Nhưng đám khôi lỗi kia thực lực rất mạnh, có điều con cũng không phải dạng vừa đâu."

"Có gặp Tiểu Thạch Đầu bọn họ không?"

"Dạ không."

Tần Trần gật đầu.

"Đi thôi, ra phía trước xem sao."

Lúc này, mọi người tiếp tục đi sâu vào trong.

Phía trước xuất hiện một dãy núi, tựa như một bức bình phong.

Mọi người bay lên không, nhìn thấy cảnh tượng phía bên kia dãy núi, ai nấy đều đứng sững tại chỗ, tinh thần hoảng hốt.

Một tòa cổ thành sừng sững hiện ra!

Cổ thành, lầu cao, cửa tiệm, phố xá. Nhìn từ xa, không thiếu thứ gì. Trừ việc không có một bóng người!

Lúc này, mấy người đều sững sờ.

"Nơi này lại ẩn giấu cả một tòa cổ thành!" Vạn Tử Vận kinh ngạc thốt lên.

Theo lời Tần Trần, đây là cổ thành trong thế giới của Thánh Nhân, bên trong rốt cuộc có gì, ai mà nói chắc được?

Tần Trần nhìn về phía trước, ánh mắt ánh lên vẻ thận trọng.

Cảm giác bất an mãnh liệt đó ngày một dâng cao.

"Vào xem thử!"

Bốn phía cổ thành đều là núi non bao bọc, khiến nó trở thành một nơi bị phong tỏa tứ phía.

Lúc này, đã có không ít người xuất hiện bên trong cổ thành.

Tần Trần và mọi người lần lượt đáp xuống.

Bước vào trong cổ thành, ba chữ lớn trên cổng thành hiện ra vô cùng bắt mắt.

"Phong Lôi Thành!"

Tần Trần buột miệng thốt lên.

"Phong Lôi Thành của Phong Lôi Cung sao?" Lý Nhàn Ngư hỏi thẳng.

"Có lẽ vậy."

Vào trong thành, nhìn kỹ lại, dù là kiến trúc hay đường sá đều được xây dựng vô cùng tinh xảo. Con phố trống không, dù có thêm nhóm người của họ, vẫn mang lại cảm giác lạnh lẽo.

Một sự lạnh lẽo âm u và đầy tử khí.

"Nơi này có chút tà môn!" Vạn Tử Vận nhìn quanh.

"Cử người đi xem xét xung quanh đi!"

"Vâng!"

Từng bóng người tản ra, không lâu sau đã quay về.

"Chỉ là phố xá bình thường, không có gì cả..."

Tần Trần nhíu mày.

"Đi."

Hắn cất bước tiến vào sâu trong thành.

Ven đường, họ cũng gặp một vài người khác. Chỉ là ai làm việc nấy, không ai liên quan đến ai.

Đường phố rất rộng rãi, cổ thành này ít nhất có thể chứa cả triệu người sinh sống. Từng ấy người tiến vào đây mà trông vẫn vô cùng tiêu điều.

"Tần Trần!"

Ngay lúc đoàn người đang tiến về phía trước, một tiếng quát vang lên.

Một nhóm người xuất hiện ở góc đường. Hai kẻ dẫn đầu có khí thế hùng hậu, nhìn chằm chằm về phía nhóm của Tần Trần.

"Chu Dịch!"

"Hồng Nguyên Kiệt!"

Vạn Tử Vận cũng nhận ra hai người họ.

Đường chủ Chu Dịch! Đường chủ Hồng Nguyên Kiệt. Hai trong tứ đại đường chủ của Ngự Hư Tông, cường giả cảnh giới Bán Vương.

Giọng Hồng Nguyên Kiệt sang sảng như sấm, nhìn Tần Trần quát: "Cái chết của Đường chủ Kế Hoán và Đường chủ Lý Thanh Huyền có liên quan đến ngươi không?"

Tần Trần liếc nhìn hai người họ một cái, rồi lập tức quay đi, nhìn sang hai bên đường.

"Có liên quan." Tần Trần thản nhiên đáp: "Kế Hoán là do ta giết!"

Lời vừa thốt ra, sắc mặt Vạn Tử Vận và Tuyết Kiêu Dung đều biến đổi.

Thái độ này của Tần Trần... Ít ra cũng phải nói thêm vài câu giải thích chứ.

Ở phía đối diện, Đường chủ Chu Dịch và Đường chủ Hồng Nguyên Kiệt cũng sững sờ trong giây lát.

Chuyện này... Sao lại không theo kịch bản thế này!

Bọn họ vốn nghĩ, nếu chuyện này không liên quan đến Tần Trần, hắn chắc chắn sẽ tốn lời giải thích. Còn nếu thật sự là Tần Trần làm, với tính cách của gã này, khi thấy bọn họ sao có thể chỉ nói một câu hờ hững như vậy được.

Một câu "có liên quan".

Rồi hết? Rốt cuộc là có ý gì?

Nhưng Chu Dịch lại nhạy bén nắm bắt được lời nói của Tần Trần.

"Đường chủ Kế Hoán là ngươi giết, vậy còn Lý Thanh Huyền thì sao?"

"Lý Thanh Huyền... bị Kế Hoán giết!" Tần Trần nói tiếp.

Nghe vậy, Hồng Nguyên Kiệt giận dữ hét: "Nói bậy!"

"Đường chủ Kế Hoán từng vì Đường chủ Lý Thanh Huyền mà đỡ một đòn chí mạng, cũng vì vậy mà đời này ông ấy gần như không còn hy vọng tấn thăng lên Vương Giả."

"Đường chủ Kế Hoán sao có thể giết Đường chủ Lý Thanh Huyền được?"

Nghe vậy, Tần Trần liếc Hồng Nguyên Kiệt một cái.

"Hỏi chuyện thì phải có thái độ của người hỏi chuyện. Ta có thể vui vẻ trả lời câu hỏi của ngươi đã là tốt tính lắm rồi."

"Chẳng lẽ, ngươi muốn nếm thử lúc ta không tốt tính một lần sao?"

Dứt lời, một luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra bốn phía...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!