STT 1399: CHƯƠNG 1397: TẦN TRẦN CHÍNH LÀ ÁC QUỶ
"Tần Trần, trong Thiên Âm Cung, ngươi đắc ý lắm mà, có từng nghĩ tới hôm nay sẽ lưu lạc đến tử địa không?"
Huyền Hồn lão tổ cười nhạo: "Ngươi giết người của Huyền Vũ Bảo ta, Huyền Vũ Bảo ta không báo được thù vì e ngại sự cường đại của Thanh Trần Các, nhưng có người khác diệt được Thanh Trần Các!"
"Chuyến đi Thiên Âm Cung..."
Tần Trần dần nhớ lại.
Khi đó, có Thánh Quang Minh, Thái Sơ Cung, Bạch Hồng Hiên của Đông Lan đại lục.
Huyền Vũ Bảo của Nam Lan đại lục.
Hiên Viên sơn trang và Tinh Tú Giáo của Tây Lan đại lục.
Các thế lực khắp nơi đều xuất động.
Chỉ có điều, những tông chủ, tộc trưởng dẫn đầu các thế lực đó cũng chỉ ở Vạn Nguyên cảnh, Quy Nhất cảnh mà thôi.
Bây giờ lại lòi ra một Huyền Hồn lão tổ, cảnh giới Bán Vương.
Thương Lan dù sao cũng là đại lục lớn nhất, các thế lực khắp nơi quả nhiên không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Trước đây, các phe không dám tính sổ.
Bây giờ, Huyền Hồn lão tổ này lại xuất hiện cùng với người của Thiên Đế Các.
Uẩn khúc bên trong, không cần nói cũng biết.
"Lưu lạc đến nơi này? Nơi nào cơ?"
Tần Trần nhìn Huyền Hồn lão tổ, hờ hững nói.
"Nói nhảm với hắn làm gì?"
Vân Thanh Tuyền lúc này bước ra, ánh mắt mang theo một tia kiêng kỵ, khẽ nói: "Tên này có thực lực chém giết cả Vương Giả, nhưng may là đã bị Vẫn Nhật Quyết của ta vây khốn, chạy thoát là vô vọng!"
"Sài Ngôn Dục, Trình Trùng Sơn, Huyền Hồn, chúng ta cùng ra tay giết chết tên này."
"Dưới Vẫn Nhật Quyết của ta, dù tên này có thủ đoạn thông thiên cũng quyết không thoát ra được..."
"Giết ta?"
Vân Thanh Tuyền còn chưa dứt lời, Tần Trần đã bộc phát toàn bộ khí tức, một luồng khí thế bá đạo ngút trời.
Hắn vừa sải bước, cái lồng ánh sáng kia lập tức vỡ tan thành từng mảnh, không còn lại chút gì.
"Chỉ bằng bốn tên Bán Vương các ngươi sao?"
Ngay lập tức, thân ảnh Tần Trần xuất hiện.
Tốc độ nhanh đến cực hạn, nhanh đến mức bốn vị Bán Vương đều không thể nắm bắt được.
"Huyền Hồn lão tổ phải không? Ngươi nói xem bây giờ... ta đang ở trong tình cảnh gì?"
Giọng nói âm lãnh của Tần Trần vang lên bên tai Huyền Hồn lão tổ.
Huyền Hồn lão tổ giật nảy mình, vừa định quay người thì một luồng gió lạnh đã quét qua cổ.
Trong khoảnh khắc, Huyền Hồn lão tổ cảm nhận được sát khí lạnh lẽo đến cực hạn, linh thức và linh lực lập tức bao trùm toàn thân.
Nhưng...
Oành!!!
Một tiếng nổ vang lên, Huyền Hồn lão tổ xa xa nhìn thấy thân thể của mình vẫn đang đứng sừng sững giữa không trung.
Thế nhưng, thân thể đó lại không có đầu.
Mà tầm mắt của lão ngày càng xa rời cơ thể. Không chỉ vậy, ánh mắt cũng ngày càng mơ hồ, ý thức dần tan biến.
Một cái đầu bay vút lên.
Sài Ngôn Dục, Vân Thanh Tuyền và Trình Trùng Sơn, cả ba đều chết lặng.
Một vị Bán Vương, trong nháy mắt đã bị Tần Trần... chém đầu.
Tất cả mọi người lúc này đều sững sờ.
Máu tươi tí tách chảy xuống từ bàn tay Tần Trần.
"Thiên Đế Các à..."
"Lén lén lút lút, sơn môn ở đâu? Ba người các ngươi... có biết không?"
Lúc này, cả ba nhìn Tần Trần, toàn thân lông tóc dựng đứng.
Quá đáng sợ. Đáng sợ đến mức khiến người ta run rẩy!
Đây là thủ đoạn gì?
Tần Trần chỉ mới Thiên Nhân ngũ bộ.
Vậy mà chém giết Bán Vương lại dễ như giết gà mổ chó.
"Rút!"
Vân Thanh Tuyền hét lớn.
Hơn trăm bóng người lập tức lao đi tứ phía.
"Chạy được sao?"
Ánh mắt Tần Trần lạnh đi, nhìn về phía Vân Thanh Tuyền.
"Vẫn Nhật Quyết, là ngươi... đã giết đám người Tử Nghiệp phải không?"
Dứt lời, thân ảnh Tần Trần lập tức lao ra.
Vụt...
Sau một khắc, Vân Thanh Tuyền chỉ cảm thấy ngực mát lạnh.
Cúi đầu nhìn xuống, một trái tim đang nằm gọn trong tay Tần Trần.
"Ngươi..."
"Chưa đến Thánh Nhân, mất đi trái tim, ngươi sẽ không chết ngay lập tức, mà sẽ dần dần cạn kiệt khí huyết, đầu óc nặng trĩu, tâm thần chao đảo..."
"Người của Thanh Trần Các, dễ giết vậy sao?"
"Người của ta, dễ đụng đến vậy sao?"
Lúc này, Vân Thanh Tuyền ánh mắt ngốc trệ, thân thể run rẩy không ngừng.
Ác quỷ!
Tần Trần chính là ác quỷ.
Lúc này, Sài Ngôn Dục và Trình Trùng Sơn hoàn toàn chết sững.
"Không chạy thoát được, liều mạng thôi!"
Hai người nhanh chóng áp sát vào nhau.
"Thái Sơ Long Thiên Chưởng!"
"La Hán Thập Bát Vũ Ý!"
Hai người lúc này quay lại tấn công thẳng về phía Tần Trần.
"Cửu Linh Tinh Thần Bạo!"
Song quyền cùng lúc tung ra, tiếng nổ đùng đoàng vang lên.
Mặt đất rung chuyển.
Trên trời, chim bay ngang qua cũng bị chấn chết.
Sài Ngôn Dục và Trình Trùng Sơn lúc này trợn mắt há mồm.
Lần này, đám Thiên Nhân của Thiên Đế Các xung quanh hoàn toàn sợ hãi.
Ba vị phó các chủ, cấp bậc Bán Vương đỉnh phong, đã bị Tần Trần giết gọn.
Thế này còn đánh đấm gì nữa!
Lập tức, hơn trăm người toán ra bốn phía.
"Cửu Linh Tinh Thần Quyết!"
Xung quanh Tần Trần, chín cột linh khí lại xuất hiện.
Trong tay hắn, một cây Tinh Thần Cung lập tức ngưng tụ.
Vụt...
Giương cung lắp tên.
Bên trong chín cột linh khí, từng luồng linh khí và linh thức cường đại bộc phát, lập tức hóa thành mũi tên bắn ra bốn phía.
Ở ngoài xa vạn mét, một cường giả Thiên Nhân thất bộ còn chưa kịp thở phào, một mũi tên đã tức khắc bắn tới.
Phụt một tiếng, đầu nổ tung, máu tươi bắn ra.
Xung quanh, hơn trăm bóng người bị Tần Trần bắn hạ từng người một.
Giữa đất trời, mùi máu tanh nồng nặc.
Lúc này, Tần Trần nhìn về phía Trình Trùng Sơn.
"Các chủ của các ngươi, lần này có đến không?"
Sắc mặt Trình Trùng Sơn trắng bệch, biết mình sắp chết, nhìn Tần Trần nói một cách khinh miệt: "Có, cho nên, Tần Trần, ngươi chuẩn bị chịu chết đi!"
Bụp...
Dứt lời, một tiếng nổ vang lên.
Xung quanh, tất cả lại trở về yên tĩnh.
Lúc này, sắc mặt Cốc Tân Nguyệt và Diệp Tử Khanh đều biến đổi.
"Đây là lần thứ hai ta thấy công tử phẫn nộ như vậy..." Diệp Tử Khanh không kìm được mà nói.
"Lần đầu tiên là khi nào?" Cốc Tân Nguyệt không hiểu.
"Là lúc Tần Hâm Hâm, vị đường đệ kia của công tử chết, công tử cũng như thế này..."
Thật ra còn một lần nữa.
Đó là khi Tần Trần phát hiện một hồn mà chàng ngưng tụ cho Tần Kinh Mặc đã bị người khác phá hủy.
Chỉ là khi đó, Tần Trần không hề phẫn nộ, chỉ có vô tận... bi thương... và tự trách...
Tần Trần lúc đó khiến Diệp Tử Khanh cảm thấy đau lòng.
Tần Trần đang dốc hết toàn lực để bảo vệ những gì chàng muốn bảo vệ.
Khi sự bảo vệ đó bị người khác phá hoại, nỗi phẫn uất... áy náy đó...
Nàng dù chưa từng trải qua, nhưng dường như có thể cảm nhận được nỗi đau ấy.
Lần này, khi thấy Tần Trần dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, nhanh chóng chém giết bốn vị Bán Vương, có thể tưởng tượng được cơn phẫn nộ của chàng sâu đến mức nào.
Thạch Cảm Đương lúc này không nhịn được nói: "Năm xưa Tiên Nhân phu nhân bị Tiên Hàm đưa tới, gả cho Dương Thanh Vân, sinh được một con trai, chính là Dương Tử Hiên, cái tên đó vẫn là do sư phụ đặt..."
"Ban đầu sư phụ không muốn để họ có con, nhưng sau khi có rồi, sư phụ lại thương nó hơn bất kỳ ai. Nếu Dương Tử Hiên không bị thương, có lẽ đã sớm xưng Vương rồi."
Thạch Cảm Đương biết rõ chuyện khi đó.
Cả đời đó, Tần Trần chỉ nhận một đồ đệ là Dương Thanh Vân, người mà ngài che chở như báu vật.
Yêu ai yêu cả đường đi lối về, đồ đệ của Dương Thanh Vân, Tần Trần cũng thương, huống chi là con trai của hắn...
Nhưng bây giờ...
Dương Tử Hiên đã chết.
Không chỉ vậy, Dương Phong Hoa cũng thế.
Lúc đi Thiên Âm Cung, ngài ấy còn mang theo Dương Phong Hoa...
"Lúc này, sư phụ đang nổi giận... chỉ sợ khi đối mặt với Thanh Vân... sẽ càng thêm tự trách..."
Dương Thanh Vân, mất đi con trai trưởng, mất cả cháu trai... Nỗi đau này phải lớn đến mức nào chứ?..