STT 1435: CHƯƠNG 1433: LONG PHƯỢNG SONG HỒN, HIỆN THẾ!
Gàoooo...
Keng... keng...
Tiếng rồng gầm vang!
Tiếng phượng hót lảnh lót.
Thần Long giáng thế, gầm thét vang trời.
Phượng Hoàng bay lượn, hòa cùng tiếng gầm vang vọng!
Long Phượng trình tường!
Trong chớp mắt, trên bầu trời nơi Tần Trần đứng, đất trời vì thế mà biến sắc, vạn vật vì thế mà run rẩy.
Hư Vô Sinh thấy cảnh này, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Đây là cái gì?
Hình dáng của Long Phượng?
Từ đâu mà đến?
Giờ phút này, Cực Sinh Bi cũng mang sắc mặt kinh hoảng.
"Gã này làm thế nào được vậy?"
Trong nhất thời, Cực Sinh Bi cũng không nhìn thấu được hành động của Tần Trần.
Giờ phút này, tâm thần Tần Trần hội tụ.
Phượng hồn khôi phục.
Long hồn thức tỉnh.
Hắn từng là Nguyên Hoàng Thần Đế, một tồn tại được mệnh danh là đệ nhất nhân dưới Vô Thượng Thần Đế.
Long Phượng Song Hồn đã xuất hiện cùng hắn từ ngày hắn sinh ra.
Chỉ có điều, trong kiếp thứ nhất, hắn tuyệt nhiên không thức tỉnh được chúng.
Đến kiếp này, phượng hồn thức tỉnh trước, nhưng lại bị Cốc Tân Nguyệt thôn phệ nên đã suy yếu đi.
Thế nhưng trong trận chiến ở Các Thanh Trần, long hồn của hắn cũng đã thức tỉnh.
Long Phượng Song Hồn, ngày đó hắn đã không thi triển.
Khi chém giết Lý Nhất Phong, hắn đã nắm giữ mệnh mạch của y, không cần phải dùng đến.
Mà đối mặt với Hư Vô Sinh, hắn cũng không có ý định thi triển.
Thủ đoạn này, vốn là hắn để dành cho người của Các Thiên Đế.
Thế nhưng, khi Lăng Tiểu Phỉ xuất hiện, cảm xúc kìm nén mấy chục năm không gặp bỗng cuồn cuộn dâng trào.
Giờ phút này, Tần Trần không còn suy nghĩ đến Các Thiên Đế nữa.
Hư Vô Sinh trước mắt, phải chết!
Giờ phút này, Tần Trần không có bất kỳ kế hoạch nào.
"Nàng mà ngươi cũng dám cầm tù sao?"
Ánh mắt chuyển sang Hư Vô Sinh, Tần Trần lạnh lùng cất giọng.
Hư Vô Sinh lúc này, ánh mắt lạnh lẽo.
"Ngươi không cản được ta!"
Hư Vô Sinh dứt lời, sải bước lao thẳng về phía Lăng Tiểu Phỉ.
Thế nhưng tốc độ của Tần Trần lại càng nhanh hơn.
Một tay vung ra, hai tay múa may, sau lưng hắn, một bóng rồng và một bóng phượng đồng thời xuất hiện.
Tiếng gầm thét, tiếng phượng hót lảnh lót không dứt bên tai.
"Chỉ là trò lừa bịp mà thôi!"
Hư Vô Sinh sắc mặt lạnh lùng.
Long và Phượng là thần thú chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nhưng sau khi đã nhìn thấy Cửu U Chu Tước, hắn tin rằng thế gian này có tồn tại Thần Long và Thần Phượng.
Thế nhưng, Tần Trần thức tỉnh Long Phượng Song Hồn?
Đùa cái gì vậy!
Người là người.
Thú là thú.
Nếu Tần Trần sở hữu Long Phượng Song Hồn, vậy hắn còn là người nữa không?
Giờ phút này, ánh mắt Tần Trần khẽ động, sát khí ngưng tụ.
"Thả người!"
Dứt lời, âm thanh chấn động vang ra.
"Ngươi đang nằm mơ!"
Hư Vô Sinh gầm lên một tiếng.
"Hư Không Tỏa!"
Vút vút vút...
Trong nháy mắt, giữa đất trời, từng đạo xiềng xích hư vô từ trong cơ thể Hư Vô Sinh bộc phát ra.
Toàn bộ đất trời phảng phất biến thành một tấm lưới.
Một tấm lưới khổng lồ được dệt thành từ xiềng xích.
Ngợp trời dậy đất, khí thế kinh người.
Giờ khắc này, Cực Sinh Bi thở dài: "Đúng là hắn rồi!"
Hư Không Tỏa vừa xuất hiện, Hư Vô Sinh có muốn chối cũng không chối được!
Toàn bộ Ngàn Vạn Đại Lục, người có Hư Vô Chi Thể đạt đến trình độ của Hư Vô Sinh, có thể nói là không có người thứ hai.
Hư Không Tỏa!
Đúng là sát chiêu của Hư Vô Chi Thể.
Tiên Vũ Sinh bị giết, Tiên Hàm bị phế hai tay.
Quả thật là do Hư Vô Sinh gây ra.
Giờ khắc này, Hư Vô Sinh cũng lười che giấu.
Tông Ngự Hư đã thành một vùng phế tích, tử thương thảm trọng.
Hắn, vị tông chủ này, còn làm để làm gì?
Cứ quang minh chính đại dùng thân phận này mà gia nhập Các Thiên Đế là được.
Nhưng hôm nay, Lăng Tiểu Phỉ này, hắn nuốt chắc rồi!
Giờ này khắc này, Hư Vô Sinh vung hai tay lên.
Sợi xiềng xích đang cầm tù Lăng Tiểu Phỉ lập tức kết nối với Hư Không Tỏa của hắn.
"A..."
Trong nháy mắt, Lăng Tiểu Phỉ kêu lên một tiếng thảm thiết, cơ thể ngã quỵ trên đất, hóa thành bản thể Cửu U Chu Tước, đôi cánh màu đỏ sậm toàn thân tỏa ra khí tức uể oải.
Giờ khắc này, dường như toàn bộ sức mạnh trong người Lăng Tiểu Phỉ đều bị nghiền ép đến cực hạn.
Ánh mắt Tần Trần lạnh băng, phi thân tới.
Hư Không Minh và Hư Thiên Diệp lập tức lao về phía Tần Trần, chặn đường hắn.
"Cút!"
Lời nói đạm mạc vang lên.
Tần Trần vung tay, một trảo trực tiếp chụp xuống.
Hai vuốt rồng khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Phanh! Phanh!
Hai tiếng nổ vang lên ngay tức khắc.
Cơ thể của Hư Không Minh và Hư Thiên Diệp tức khắc hóa thành sương máu, nổ tung.
Trong khoảnh khắc này, đám người xung quanh đều trợn mắt há mồm.
Ngay cả Tiên Hàm, giờ này khắc này, cũng ngây người ra.
Long Phượng Song Hồn?
Mạnh đến thế sao?
Tuy là huynh đệ kiếp trước của Tần Trần, nhưng giờ phút này, Tiên Hàm cũng thật sự bị dọa cho kinh ngạc.
Hai vị Vương Giả tam phẩm, bị một trảo bóp nát!
Đây là sức mạnh gì?
Đây đâu phải là sức mạnh thuộc về Ngàn Vạn Đại Lục?
Ánh mắt Hư Vô Sinh lúc này cũng khẽ biến đổi.
Nhưng càng như vậy, hắn lại càng cần thần huyết của Lăng Tiểu Phỉ.
Những năm gần đây, hắn như một lão nông, ngày ngày vun trồng bồi dưỡng Lăng Tiểu Phỉ, chính là vì đợi sau khi nàng đột phá Vương Giả sẽ thôn phệ tinh huyết của nàng, giúp mình một bước lên trời, thành tựu Thiên Vương.
Hôm nay, bị Tần Trần ép đến mức không thể không thôn phệ ngay bây giờ.
Nhưng hiện tại, Tần Trần không chỉ ép hắn phải hái "trái ngọt" mà mình đã dày công vun trồng, mà còn muốn cướp đi "trái ngọt" này!
Điều này, hắn tuyệt đối không cho phép!
Giờ này khắc này, Hư Vô Sinh bước ra một bước, khí tức toàn thân hội tụ.
"Hư Vô Tạo Hóa Quyết!"
Vừa dứt tiếng quát, những sợi xích của Hư Không Tỏa liền phóng ra vạn đạo hắc quang, che phủ đất trời, khiến cho bầu trời vốn đã đen kịt lại càng thêm u ám.
"Kết thúc rồi!"
Giờ phút này, Tần Trần sải bước tiến ra, hai bên trái phải có rồng phượng đi theo.
Hắn điểm ngón tay.
Thân hình rồng phượng lập tức hóa thành hai mũi tên, tức khắc chém về phía Hư Vô Sinh.
Ầm...
Tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Hư Không Tỏa tức thời đứt gãy.
Sắc mặt Hư Vô Sinh trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi.
Giờ khắc này, sắc mặt Hư Vô Sinh vô cùng khó coi.
Tần Trần... không phải là người!
Chỉ là Vương Giả nhị phẩm, vậy mà có vô số thủ đoạn chống đỡ được công kích của hắn.
Mà bây giờ, lại còn ngưng tụ Long Phượng Song Hồn, sức bộc phát càng thêm khủng bố.
Uy năng của kẻ này quá mức cường đại.
Hư Vô Sinh lau vết máu nơi khóe miệng.
"Chết đi!"
Hư Không Tỏa ngợp trời dậy đất, giống như từng con mãng xà khổng lồ, lao thẳng về phía Tần Trần.
Tiếng xé gió vang rền khắp nơi, tựa như gió lốc bão táp, cuốn lên bụi đất mịt mù.
Ầm...
Trong nhất thời, thân ảnh hai người đứng sừng sững giữa không trung, tiếng nổ vang không dứt bên tai.
Thế nhưng giờ khắc này, khí tức trong cơ thể Lăng Tiểu Phỉ lại càng lúc càng yếu đi.
Dường như bị hàn thiết kia áp chế, thân thể nàng lúc này không chỉ ảm đạm vô quang, mà ngay cả ánh mắt cũng bắt đầu tan rã.
Ánh mắt Tần Trần ánh lên vẻ băng giá.
"Long chi hồn!"
"Phượng chi hồn!"
"Tụ!"
Vừa dứt tiếng quát.
Hồn phách của rồng và phượng lập tức ngưng tụ, dung nhập vào cơ thể Tần Trần.
Một sự yên tĩnh ngắn ngủi.
Ông...
Trong chốc lát, giữa đất trời, quang mang tỏa ra bốn phía.
Giờ khắc này, linh thức hải của Tần Trần từ 20.000 mét, nháy mắt khuếch tán đến cực hạn 90.000 mét.
"Mẹ nó!"
Cực Sinh Bi thấy cảnh này, không nhịn được mà chửi một câu.
Là thật sự không nhịn được!
Linh thức hải của Tần Trần giống như một dòng suối ngầm dưới đầm nước vậy.
Ban đầu, mạch nước phun lên chỉ có đường kính hai mét. Vậy mà khi bộc phát, nó đã vọt rộng đến mười mét.
Linh thức cũng có thể tăng trưởng như vậy sao?
Giờ khắc này, khí tức của Tần Trần đã ngang bằng với Hư Vô Sinh.
"Đập nát ngươi!"
Trong chốc lát, Tần Trần dứt lời, sải bước ra, sát khí toàn thân ngưng tụ.
Một quyền, đấm thẳng về phía Hư Vô Sinh.
Hư Vô Sinh mặt không đổi sắc, xiềng xích như những cánh tay, trong khoảnh khắc quét đến trước người Tần Trần, tiếng loảng xoảng vang lên.
Từng đạo xiềng xích trói chặt hai tay Tần Trần, ngăn cản bước chân của hắn...