STT 1559: CHƯƠNG 1557: VẠN MA THÀNH
"Người tới!"
Nhất Kiếm tiên sinh đứng dậy, ngoài cửa có mấy bóng người tiến vào.
"Kể từ hôm nay, dặn dò đệ tử Nhất Phẩm Đường, bất cứ kẻ nào dám gây tranh chấp với Xuy Tuyết Trai ở khu Đông và khu Tây, giết không tha!"
"Nếu Xuy Tuyết Trai gặp phải phiền phức, có thể cân nhắc giúp đỡ."
Lời này vừa thốt ra, mấy hộ vệ thân tín đều sững sờ.
Đây là ý gì?
Lẽ nào Nhất Phẩm Đường muốn liên thủ với Xuy Tuyết Trai?
"Thất thần làm gì? Đi đi!"
Nhất Kiếm tiên sinh quát.
Mấy bóng người vội vàng rời đi.
Nhất Kiếm tiên sinh nhìn tờ giấy trong tay, ánh mắt vẫn có chút khó hiểu.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Lôi Động Thiên cũng nhận được một bức thư.
"Mẹ kiếp, lão tử biết ngay mà, tìm cừu nhân cái gì chứ, tuyệt đối không phải."
Lôi Động Thiên chửi một tiếng, nhìn mấy người bên cạnh rồi quát: "Nhớ kỹ, bắt đầu từ hôm nay, tránh xa khu Đông và khu Tây ra, con đường ở khu Tây kia phải quản lý cho tốt, đừng gây mâu thuẫn với người của Xuy Tuyết Trai!"
"Lâu chủ, nếu xảy ra tranh chấp thì sao?"
"Vậy thì nhượng bộ một chút!"
Lôi Động Thiên giơ tờ giấy trong tay lên, nói tiếp: "Người ta có thể đưa thư cho ngươi vào lúc ngươi đang ngủ say nhất, đây chẳng phải là nói rõ cho ngươi biết, lão tử muốn đi nhưng không yên tâm về địa bàn của mình, các ngươi đừng gây chuyện, nếu gây chuyện thì ta có thể tiện tay xử lý các ngươi bất cứ lúc nào!"
"Ta đoán không sai, Nhất Kiếm tiên sinh chắc cũng nhận được bức thư này. Dù sao chúng ta cũng không bị ảnh hưởng, Tần Trần kia cũng sẽ không ở lại Thanh Ma Thành lâu, tạm thời cứ mặc kệ Xuy Tuyết Trai là được!"
"Vâng!"
Lôi Động Thiên và Nhất Kiếm tiên sinh sau khi nhận được thư đều khó lòng bình tĩnh lại.
Ý đồ của Tần Trần đã quá rõ ràng.
Cớ gì bọn họ phải đi chọc vào hắn chứ! Cứ an an ổn ổn, thoải mái dễ chịu làm chúa tể một phương ở Thanh Ma Thành này cũng rất sung sướng.
Nếu có thể đột phá đến Hư Thánh thập trọng, thành tựu Thánh Nhân thì càng tốt.
Chỉ là, Thánh Nhân... quá khó!
Toàn bộ Vạn Ma Chi Địa có hàng trăm thành trì, cường giả Hư Thánh cửu trọng, thập trọng cũng không ít.
Nhưng Thánh Nhân! Lại ít đến đáng thương!
Một khi đạt đến cấp bậc Thánh Nhân thì có thể chiếm cứ một thành, không ai dám động vào.
Mà trong toàn bộ Vạn Ma Chi Địa, nơi có khả năng tồn tại Thánh Nhân nhất chính là... Vạn Ma Thành!
Giờ phút này, trên con đường từ Thanh Ma Thành đến Vạn Ma Thành.
Tần Trần, Huyền Chấn, Tiên Vô Tẫn.
Bách Hương cô cô và Quý Huyên.
Năm bóng người đang không nhanh không chậm tiến về phía Vạn Ma Thành.
Cũng không phải Tần Trần không muốn nhanh lên, mà là... không biết bắt đầu từ đâu.
Dù có chạy hết tốc lực đến Vạn Ma Thành thì biết tìm nữ tử kia ở đâu.
Đến cả họ tên là gì cũng không biết.
Tần Trần nhất thời cảm thấy bất lực.
Mình đến Cửu Thiên Thế Giới này còn chưa làm được gì đã phải bước lên con đường tìm người.
Trong Thanh Ma Thành không có thì phải đến Vạn Ma Thành.
Lỡ như nữ tử kia không phải người của Vạn Ma Thành, mà chỉ đi ngang qua đó... thì phải làm sao?
Chẳng lẽ lại từ Vạn Ma Thành chạy đi nơi khác tìm?
Tần Trần bất giác cười khổ một tiếng.
"Tần Trần, chúng ta đi đâu tìm Dương Thanh Vân đây?"
Thấy Tần Trần đột nhiên cười, Huyền Chấn không nhịn được hỏi: "Thanh Ma Thành đã có cả triệu dân, nghe nói Vạn Ma Thành còn lớn hơn, lại có cả cường giả Thánh Nhân, càng khó tìm hơn!"
"Không biết!"
Tần Trần thẳng thắn đáp.
"Ngươi không có kế hoạch gì à?"
"Không có."
"..."
Chẳng lẽ cứ như thầy bói xem voi, mò được đến đâu hay đến đó sao?
Như vậy cũng không được!
Tần Trần từ tốn nói: "Nữ tử kia đã mang Thanh Vân đi thì chắc không phải để giết hắn, chúng ta không cần quá vội."
Không cần quá vội?
Thế mà còn đi suốt đêm?
Có quỷ mới tin!
Tần Trần nhìn về phía Bách Hương cô cô, nói: "Bách Hương cô cô biết một số thông tin về Vạn Ma Thành, không ngại nói cho chúng ta nghe một chút chứ?"
Bách Hương cô cô gật đầu.
"Vạn Ma Thành thực ra không hẳn là một tòa thành trì."
Bách Hương cô cô vừa nói, ngón tay vừa tụ tập thánh lực, vẽ lên mặt đất.
Tổng cộng có năm khu vực.
Thế nhưng, nhìn kỹ lại, năm khu vực đó không nối liền với nhau mà trông có vẻ tách rời.
Bách Hương cô cô chỉ vào năm khu vực, lần lượt giải thích.
"Đầu tiên là khu vực ở phía bắc này, có một thế lực tên là Huyết Linh Cung!"
"Phía nam có một thế lực tên là Bách Lý Quán."
"Phía tây là Kim Ô Cư!"
"Phía đông là Chấn Thiên Các."
"Còn khu vực lớn nhất ở giữa là của Nguyên gia!"
Bách Hương cô cô nói tiếp: "Khoảng cách giữa các khu vực này, nơi gần nhất cũng cách nhau mấy chục dặm. Bản đồ này không phải ta cố ý vẽ tách ra, mà khoảng cách thực tế của chúng nó xa như vậy."
Mấy người nghe vậy lại ngẩn ra.
Đây mà gọi là thành ư?
Một tòa thành chia làm năm khu vực, mỗi khu vực cách nhau gần nhất cũng mấy chục dặm.
Tiên Vô Tẫn không nhịn được nói: "Đây gọi là thành cái nỗi gì!"
Mấy người đều gật đầu.
Đúng vậy, đây mà gọi là Vạn Ma Thành sao!
Bách Hương cô cô lúc này lại nói: "Vốn dĩ, Vạn Ma Thành đúng là nối liền một khối, nhưng nghe nói ba vạn năm trước, có một vị chí cường giả đã trực tiếp xé rách đại địa, chia tòa thành thành năm khu vực."
"Cụ thể vì sao thì không ai biết."
"Kể từ đó, Vạn Ma Thành cứ như vậy, trải qua một thời gian phát triển thì hình thành nên cục diện hiện tại."
Tần Trần nhìn bản đồ Bách Hương cô cô vẽ, không nói thêm gì.
"Tuy nhiên, vì Vạn Ma Thành nằm ở trung tâm Vạn Ma Chi Địa, là một đầu mối giao thông cực kỳ quan trọng, cho nên dù bị chia thành năm khu vực, nó vẫn là thành trì lớn nhất Vạn Ma Chi Địa."
"Năm khu vực này cộng lại có hơn chục triệu người sinh sống, cộng thêm thương nhân, võ giả qua lại mỗi ngày thì còn nhiều hơn nữa."
"Mà Vạn Ma Chi Địa vốn là nơi hội tụ đủ loại nhân vật, nên cũng khá hỗn loạn."
"Dù sao thì toàn bộ Vạn Ma Chi Địa chính là loạn, kẻ giết người cướp của nhiều vô số kể."
"Trong Thất Đại Địa, sáu vùng đất kia tương đối ổn, nhưng Vạn Ma Chi Địa này lại khác, bao nhiêu năm nay vẫn vậy, những người đến đây cũng vì đã quen với điều đó nên cứ thế mà truyền lại."
Huyền Chấn và Tiên Vô Tẫn cũng gật đầu.
Điều này, trong khoảng thời gian ở Thanh Ma Thành, họ đã lĩnh ngộ được.
Tuyết Ưng cũng vì thế mà mất mạng, hai người càng nhìn thấu triệt hơn.
Chỉ có thể nói Tuyết Ưng không may mắn, vừa đến Cửu Thiên Thế Giới, đi theo Tần Trần chắc chắn có thể làm nên một phen sự nghiệp, kết quả lại chết một cách không minh bạch.
"Dù phiền phức nhưng vẫn phải đi."
Tần Trần lúc này phủi tay, nói: "Đi đường thế này chậm quá, Cửu Anh, chuẩn bị lên đường!"
"Được!"
Cửu Anh cả ngày ở bên cạnh Tần Trần, rảnh rỗi không có việc gì thì đi ngủ, Tần Trần bảo gì làm nấy.
Bây giờ nó cũng đã học khôn ra.
Lúc không nên nghịch thì tuyệt đối không nghịch!
Tần Trần mà cao hứng, ném cho hai viên thánh đan ăn vào, thực lực cứ thế tăng vù vù.
Chuyện chở người này cũng không khó.
Cửu Anh hóa thành thân thể khổng lồ cao mấy chục mét, giương cánh bay cao.
Thanh Ma Thành cách Vạn Ma Thành mấy vạn dặm, giữa đường còn phải đi qua địa phận của vài tòa thành trì, với tu vi Hư Thánh cảnh hiện tại của Cửu Anh, cũng phải mất một hai ngày.
Sau hai ngày hết tốc lực phi hành, năm bóng người đã xa xa nhìn thấy một tòa thành trì sừng sững dưới bầu trời, với tường thành nguy nga đứng vững, những tòa lầu cao san sát và đủ loại người đi đường khác nhau.
Vạn Ma Thành!
Đến rồi