STT 1670: CHƯƠNG 1668: BẮT TA ĐỀN MẠNG À?
"Nếu không tin, ngươi có thể đi hỏi người của tửu lâu, hoặc hỏi vị nữ tử này."
Tần Trần chỉ vào Nhan Như Họa đang say khướt.
Tần Trần chậm rãi nói: "Chuyện là như vậy đấy. Bị người ta tập kích, ta không thể ngồi chờ chết được. Đáng tiếc thực lực của bọn chúng quá kém, một chết hai bị thương, đúng là một lũ phế vật!"
Khóe miệng Khâu Tử Kiêu giật giật.
Tên này... phải làm sao mới ổn đây?
Vốn chỉ định lẩn trốn xem náo nhiệt, ai ngờ xem một hồi lại có người chết.
Nếu người chết là một đệ tử bình thường thì đã đành.
Đằng này người chết lại là Hoàn Nhất Chu của Thánh địa Hiên Viên.
Một thiên kiêu xếp thứ mười trong hai mươi tư kiệt của Thanh Long Bảng đấy! Cứ thế chết ở đây, Thiên Hạc Lâu biết ăn nói làm sao với Thánh địa Hiên Viên?
"Tần Trần, ngươi phải theo ta một chuyến!"
Khâu Tử Kiêu khổ sở nói: "Nếu không ta không biết ăn nói làm sao."
Tần Trần nghe vậy, mày khẽ nhíu lại.
Ngay lúc này, từng tiếng xé gió vang lên.
Hơn mười bóng người xuất hiện trên không trung con phố.
"Hoàn Nhất Chu!"
Một giọng nói kinh ngạc xen lẫn tức giận vang lên.
Nhìn mấy bóng người kia, Khâu Tử Kiêu nhíu mày.
Toang rồi! Toang rồi! Mấy vị gia gia này sao lại tụ tập ở đây vào lúc này?
Lúc này, người dẫn đầu chính là Bảo Vân Kính đến từ Thánh địa Hiên Viên! Bảo Vân Kính, thiên kiêu xếp thứ sáu trên Thanh Long Bảng.
Quan trọng nhất là, người này và Hoàn Nhất Chu có quan hệ cực kỳ tốt.
"Xảy ra chuyện gì? Khâu Tử Kiêu, sao Hoàn Nhất Chu lại chết? Chết trên địa bàn Thiên Hạc Lâu của ngươi!"
Giọng Bảo Vân Kính mang theo mấy phần phẫn nộ, quát lên: "Người của Thiên Hạc Lâu các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?"
Bị Bảo Vân Kính mắng thẳng vào mặt trước bao người, Khâu Tử Kiêu cũng không giữ được thể diện nữa.
Hắn sa sầm mặt nhìn Bảo Vân Kính.
"Xảy ra chuyện thế này, Thiên Hạc Lâu chúng ta cũng không muốn, chỉ là sự việc xảy ra có nguyên do, ngươi nên hỏi đệ tử Thánh địa Hiên Viên của ngươi thì hơn!"
Bảo Vân Kính lập tức nhìn về phía Thời Kim Ca và Ly Hủ.
"Nói, có chuyện gì?"
Thời Kim Ca căm hận nhìn Tần Trần, gầm lên: "Là Tần Trần của Đại Nhật Sơn đã giết Hoàn Nhất Chu."
"Vì sao?" Bảo Vân Kính hỏi.
Thời Kim Ca cúi đầu, khẽ quát: "Tên này vu khống chúng ta nhòm ngó đệ tử Đại Nhật Sơn của hắn."
Vu khống!
Lúc này, Bảo Vân Kính trừng mắt nhìn Tần Trần.
"Khâu Tử Kiêu, tặc tử như vậy, còn không bắt lại sao?"
Bảo Vân Kính lạnh lùng nói: "Nếu Thiên Hạc Lâu các ngươi bỏ mặc, vậy Thánh địa Hiên Viên chúng ta sẽ tự mình ra tay!"
Khâu Tử Kiêu vội nói: "Bảo huynh, bớt giận, bớt giận, sự việc không đơn giản như vậy đâu..."
"Lúc trước trong tửu lâu, Hoàn Nhất Chu, Thời Kim Ca đã xảy ra tranh chấp với Tần Trần, đến rạng sáng lại chạm mặt nhau trong con hẻm này..."
"Chuyện này quá kỳ quặc..."
Bảo Vân Kính trừng mắt, quát: "Ý ngươi là Tần Trần đã mai phục sẵn ở đây để giết Hoàn Nhất Chu và những người khác?"
"Đúng là một kẻ lòng lang dạ thú!"
Giờ phút này.
Khâu Tử Kiêu ngẩn người.
Tần Trần ngẩn người.
Thời Kim Ca và Ly Hủ cũng đều ngẩn người.
Khâu Tử Kiêu mấp máy môi, ngậm lại, rồi lại hé ra, một câu cũng không nói nên lời.
Mẹ nó, đây là cái mạch não kỳ quái gì vậy!
Một Thánh Nhân, dắt theo một nữ tử, một nữ tử say rượu, lại đi vây giết bốn Địa Thánh?
Đây không phải nói nhảm sao?
Chỉ là nhìn cảnh tượng trước mắt, một Địa Thánh chết, hai Địa Thánh bị chặt tay, một Địa Thánh còn lại thì sợ mất mật, dường như... cũng có lý đấy chứ!
Không đúng, không đúng! Rõ ràng chính mắt mình đã thấy Hoàn Nhất Chu muốn vây giết Tần Trần, chỉ là không ngờ thực lực của Tần Trần mạnh đến thế, ngược lại bị giết! Thiếu chút nữa là chính mình cũng bị Bảo Vân Kính dắt mũi rồi!
Lúc này, Khâu Tử Kiêu nhìn Bảo Vân Kính, rồi lại nhìn Tần Trần, đầu óc trở nên đau như búa bổ.
"Bảo huynh, sự thật thế nào, ta đã sai người đến tửu lâu hỏi thăm, lát nữa sẽ có tin tức truyền về. Rốt cuộc là Tần Trần động thủ trước, hay là Hoàn Nhất Chu động thủ trước, lát nữa sẽ rõ!"
Lời này vừa dứt, Bảo Vân Kính hừ lạnh: "Ý của ngươi là, nếu Hoàn Nhất Chu ra tay trước, thì hắn chết vẫn chưa hết tội à?"
"Coi như Hoàn Nhất Chu ra tay trước, đại hội Thanh Long Bảng sắp tới, Tần Trần giết một vị kiêu tử của Thánh địa Hiên Viên chúng ta, chuyện này cũng không thể giải quyết trong êm đẹp được!"
Nghe vậy, Tần Trần cười nhạt: "Vậy ngươi muốn thế nào? Bắt ta đền mạng à?"
"Chưa chắc là không thể!" Bảo Vân Kính khẽ nói.
"Ngươi chưa ngủ hay là ngủ chưa tỉnh?"
Tần Trần nói thẳng: "Muốn khiêu khích mà thực lực không đủ thì chết là đáng đời. Muốn sống thì đừng đắc tội với người không nên đắc tội!"
"Ta ở lại đây chờ các ngươi không phải vì nể mặt ngươi, mà là nể mặt Thiên Hạc Lâu."
Lần này dù sao cũng là Thiên Hạc Lâu tổ chức đại hội võ đấu Thanh châu, hắn giết người rồi cứ thế bỏ đi thì Thiên Hạc Lâu sẽ khó xử.
Nhưng Bảo Vân Kính cứ om sòm ở đây khiến Tần Trần rất khó chịu.
Khó chịu thì phải làm sao?
Không thể nhịn! Nhẫn nhịn chỉ khiến bản thân ấm ức, khó chịu là chính mình.
Bảo Vân Kính nghe những lời này, lửa giận bốc cao ba trượng.
"Đệ tử Đại Nhật Sơn quả nhiên đủ ngông cuồng!"
Bảo Vân Kính hừ lạnh: "Đừng quên, hạng nhất Thanh Long Bảng là người của Thánh địa Hiên Viên ta, Đại Nhật Sơn các ngươi... đừng có tùy tiện vênh váo trước mặt Thánh địa Hiên Viên!"
"Hạng nhất Thanh Long Bảng là ngươi à?"
Tần Trần thản nhiên nói: "Ta nhớ là Hiên Viên Anh của Thánh địa Hiên Viên mà? Thì liên quan gì đến ngươi một xu?"
"Ngươi muốn chết!"
Giờ phút này, Bảo Vân Kính hoàn toàn tức điên.
Tần Trần câu nào câu nấy nghe thì không hề bá đạo, nhưng lại xoáy thẳng vào tim gan, khiến người nghe tức sôi máu.
Vừa dứt lời, Bảo Vân Kính tung một quyền lao tới.
Khâu Tử Kiêu biến sắc, nhưng thân hình không tiến lên ngăn cản mà lại lùi về phía sau.
Tần Trần thầm cười lạnh trong lòng.
Tên nhóc này tâm tư thật nhiều, vòng vo tam quốc, hắn cũng chẳng ưa.
Bảo Vân Kính xông lên, nếu Khâu Tử Kiêu ngăn cản, chắc chắn có thể ngăn lại.
Thế nhưng, Khâu Tử Kiêu lại không ngăn cản.
Gã này mấy lần thấy đệ tử các tông môn khác xích mích đều là đợi đến phút cuối mới ra mặt, cái tâm tư nhỏ nhen đó, Tần Trần hiểu rõ.
Chỉ là, Tần Trần cũng mừng vì Khâu Tử Kiêu không cản.
Không cản thì tốt! Giết một người là giết, giết hai người cũng là giết!
Lúc này, khí thế trong người Bảo Vân Kính bùng nổ, khí tràng của cảnh giới Địa Thánh tam phách so với Hoàn Nhất Chu lại mạnh hơn mấy phần.
Thế nhưng, cũng chỉ là mạnh hơn mấy phần mà thôi.
Đều là cảnh giới tam phách, có mạnh thì mạnh đến đâu?
Giờ phút này, Tần Trần tay cầm trọng kiếm, một kiếm chém xuống.
Bành...
Thân hình Bảo Vân Kính dừng lại, mặt đất xuất hiện từng vết nứt, bụi đất sôi trào.
Bảo Vân Kính nhìn Tần Trần, sắc mặt căng thẳng.
Tên này, thực lực thật mạnh.
Thánh Nhân Tam Hồn cảnh bộc phát chỉ có hồn lực và thánh lực ngưng tụ.
Mà Địa Thánh thì nắm giữ uy năng kết hợp của cả ba thứ: thánh lực, hồn lực và phách lực.
Thêm một đòn tấn công bằng phách lực, vậy mà cũng chỉ ngang ngửa với tam hồn chi lực của Tần Trần.
Cái này...
Bảo Vân Kính liếc nhìn thi thể Hoàn Nhất Chu trên mặt đất.
Hắn cảm thấy mình hình như đã quá lỗ mãng rồi.
Tần Trần có thể giết Hoàn Nhất Chu, liệu có thể giết hắn không?
Ít nhất thì hắn không thể giết được Hoàn Nhất Chu.
Nhưng bây giờ, đã đâm lao thì phải theo lao.
Bảo Vân Kính quát khẽ một tiếng, khí tức trong cơ thể tăng vọt, trong nháy mắt hóa thành một đạo tàn ảnh, lao đến trước mặt Tần Trần.
"Uống thuốc rồi à?"
Tần Trần cười khẩy, trọng kiếm trong tay trực tiếp chém ra.
Vạn Quân Trọng Kiếm!
Chỉ có một chữ: Nặng!
Chỉ riêng uy lực khi kiếm hạ xuống cũng đủ để đập nát thân thể của Thánh Nhân