STT 1752: CHƯƠNG 1750: NGƯƠI THẬT SỰ LÀ CHỦ NHÂN CỦA TA SAO?
"Nửa đêm nửa hôm mà ngươi đòi ăn thịt à? Ăn ma ấy!"
Tần Trần bực bội nói.
Cái tên ngốc này đúng là làm hắn giật cả mình.
"Ta không quan tâm, ngươi là đầu bếp thì phải nấu cơm cho ta. Ta cho ngươi vào ở là vì thế, không nấu cơm cho ta thì cút ra ngoài."
"Tuyệt tình vậy sao?"
Phệ Thiên Giảo lại giậm giậm móng vuốt, nói: "Đây gọi là thành tâm. Ngươi thấy có chủ nhân nào phải nhìn sắc mặt đầu bếp để ăn cơm chưa?"
Tần Trần lúc này chỉ biết cười khổ.
"Được rồi, ta làm cho ngươi."
Phệ Thiên Giảo lập tức toe toét miệng, lè lưỡi, vẫy đuôi, vẻ mặt hưng phấn nói: "Ta muốn ăn thịt dê hầm, dê phải là thịt của thánh thú tứ giai Hoa Văn Linh Dương, còn heo sữa quay thì heo phải có..." Phệ Thiên Giảo liền líu lo nói một tràng.
Nghe đến cuối, sắc mặt Tần Trần hoàn toàn sa sầm.
"Nửa đêm rồi, ngươi bắt ta đi đâu bắt cho ngươi?"
"Ta không cần biết, ta muốn ăn thì ngươi phải đi làm."
Phệ Thiên Giảo lại lăn ra đất, bốn chân chổng lên trời, hưng phấn nói: "Năm xưa ta theo chủ nhân, thịt bò của thánh thú bát giai Thanh Lân Ngưu còn được nếm qua, xương đầu bò ta cũng đã gặm rồi, bây giờ chỉ đòi ngươi linh thú tứ giai thôi mà..."
Nghe vậy, ánh mắt Tần Trần thoáng hiện lên một tia dịu dàng.
"Được, ta đi bắt cho ngươi, ngươi cứ chờ."
Dứt lời, Tần Trần liền bay đi...
Lúc này, Phệ Thiên Giảo mới đứng dậy, nhìn theo bóng Tần Trần đã đi xa, lẩm bẩm: "Rốt cuộc ám hiệu mà chủ nhân từng nói cho ta là gì nhỉ, ta nhớ là đã ghi trên thẻ chó rồi mà, sao lại không tìm thấy?"
"Hắn chắc không phải chủ nhân đâu nhỉ, là đồ giả mạo chăng? Chủ nhân sao có thể yếu như vậy được..."
"Lỡ như là thật thì..." Lúc này, Phệ Thiên Giảo ngẩn ra. Nếu là thật, nó tiêu đời rồi!
Đến lúc đó, e rằng không phải nó đòi ăn thịt uống canh, mà là chủ nhân muốn uống canh thịt chó! Nghĩ đến cảnh mình bị ném vào nồi, dưới lưỡi đao của chủ nhân biến thành thịt chó, rồi bị cho vào hầm... Phệ Thiên Giảo không rét mà run, toàn thân lông tóc dựng đứng.
"Phải mau tìm lại thẻ chó mới được!" Phệ Thiên Giảo tự nhủ: "Tìm được thẻ chó là biết gã này thật hay giả ngay, hy vọng là đồ giả mạo..."
Nói rồi, Phệ Thiên Giảo bất giác chui vào cái ổ chó do chính mình đào.
Nhớ năm xưa, nó cứ ngỡ mình là một con chó, chỉ là bị biến dị, trên đầu mọc thêm cái sừng thôi. Chủ nhân thì cứ nói nó là Giảo! Nhưng bao năm qua, nó vẫn cảm thấy mình là chó.
Làm chó vẫn sướng hơn, làm Giảo làm gì chứ! Làm chó có chủ nhân cho cưỡi, có chủ nhân nấu cơm cho ăn, còn có thể vừa ngủ vừa giữ nhà, quá là đắc ý!
Lúc này, ánh sáng xanh trong mắt Phệ Thiên Giảo dần tắt, tiếng ngáy bắt đầu vang lên...
Trăng treo giữa trời, sao giăng đầy lối.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.
Lúc này, bạch y của Tần Trần đã thấm đẫm sương đêm, thần thái có vài phần mệt mỏi.
Cái con chó chết tiệt kia một hơi kể ra mười mấy loại thịt thánh thú, đúng là bận chết hắn rồi...
Nhìn vết máu dính trên người, Tần Trần giận không có chỗ trút, chỉ muốn về đến nơi là cho tên Nhị Cẩu Tử kia một trận.
Thế nhưng, nghĩ đến Nhị Cẩu Tử đã khổ sở chờ đợi mình tám vạn năm, Tần Trần lại mềm lòng.
"Thôi bỏ đi!" Tần Trần bất đắc dĩ nói: "Coi như ta đền bù cho ngươi, Nhị Cẩu Tử..."
Khi Tần Trần trở lại Ám Thiên Cốc, chân trời đã hửng lên một chút ánh sáng.
"Sao giờ ngươi mới về..." Lúc này, Phệ Thiên Giảo đang nằm bò trên ổ chó của mình, cái đầu to tướng, hai tai cụp xuống, ánh mắt có vẻ uể oải: "Ta ngủ ba giấc rồi đấy..."
"Mẹ nó..." Tần Trần vừa định chửi, nhưng khi thấy ánh mắt mệt mỏi và thân thể rũ rượi của Nhị Cẩu Tử, hắn lại từ từ nói: "Ta bắt đầu làm ngay đây."
Lúc này, xoong nồi bát đĩa đã được bày ra ngay ngắn. Trong sơn cốc, Tần Trần xắn tay áo, vạt áo trước buộc quanh hông, trông hệt như một đầu bếp thực thụ.
Thịt thánh thú cực kỳ cứng dai, đổi lại là người thường thì đến da cũng không rạch nổi.
Sau một hồi bận rộn, Tần Trần cuối cùng cũng làm xong món đầu tiên.
"Canh thịt dê, hầm nguyên con cho ngươi đấy!"
Trước mặt Tần Trần lúc này xuất hiện một cái nồi khổng lồ.
Cái nồi có đường kính mấy chục mét, lúc này, khói trong nồi bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi thơm nức mũi.
Phệ Thiên Giảo liền đứng dậy, há miệng hít nhẹ một hơi...
Cả một nồi thịt dê và nước canh biến mất không còn tăm hơi.
"Phì phì phì..." Phệ Thiên Giảo phun ra, từng khúc xương bị nó nhả ra ngoài.
Thấy vậy, Tần Trần quay người, tiếp tục làm món thứ hai.
Một người một thú cứ thế ở trong sơn cốc. Cứ một món ăn được dọn lên là Phệ Thiên Giảo lại nuốt chửng ngay lập tức.
Dần dần, mặt trời đã lên cao, Tần Trần lúc này đang ngồi trên một tảng đá trong sơn cốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
Bận rộn cả đêm, chỉ để cho con súc sinh này thỏa mãn cơn thèm.
Lúc này, Phệ Thiên Giảo bụng căng tròn, bốn chân chổng lên trời, nằm trong hố của mình, ợ một cái rõ to.
"Ngươi tên là... Tần Trần đúng không?" Phệ Thiên Giảo lên tiếng: "Ngươi thật sự là chủ nhân của ta sao?"
"Đúng!" Tần Trần đáp: "Năm xưa ta đã nói với ngươi, ta phải rời đi một thời gian, ngươi có thể ở lại Thánh Thú Tông chờ ta cùng với Ôn Hiến Chi, hoặc cũng có thể tự do rong chơi ở Hạ Tam Thiên, đợi ta trở về, chúng ta sẽ gặp lại!"
"Ta còn nói cho ngươi ba dấu hiệu, chỉ hai chúng ta biết, tiếc là ngươi đã quên mất chúng là gì..." Tần Trần bất đắc dĩ nói: "Chuyện này cũng tại ta, ngươi ngốc như vậy, sao có thể nhớ được ước định là gì chứ..."
Phệ Thiên Giảo lập tức bật dậy, quát lên: "Ngươi mới ngốc! Chủ nhân của ta thường khen ta thông minh như chó, ngươi chắc chắn không phải chủ nhân của ta!"
"..."
"Nhưng mà..." Phệ Thiên Giảo ngẩn ra, rồi lại nói: "Nhưng tay nghề nấu nướng của ngươi có mùi vị giống hệt chủ nhân của ta... Cũng không đúng, còn ngon hơn của chủ nhân ta rất nhiều."
Tần Trần im lặng đáp: "Đó là vì sau khi rời xa ngươi, ta đã trải qua thêm bảy vạn năm, bảy thân phận khác nhau, mỗi lần lịch kiếp lại đổi một thân phận, nên tài nấu nướng cũng không ngừng tiến bộ."
"Lịch kiếp? Lịch kiếp gì cơ?"
"Ngươi xem ngươi kìa, lại quên rồi..." Tần Trần nói tiếp: "Kiếp trước ta đã nói với ngươi, năm đó ta là Nguyên Hoàng Thần Đế của chư thiên vạn giới, là con trai của người chưởng khống thế giới này, cũng là người chưởng khống đời tiếp theo, là Nguyên Hoàng Thần Đế đó!"
"Số mệnh của ta phải trải qua chín đời chín kiếp, nên ta mới gặp được ngươi ở Hạ Tam Thiên..."
Đôi mắt chó của Phệ Thiên Giảo đảo tới đảo lui.
"Không đúng!" Phệ Thiên Giảo lúc này giật mình nói: "Chủ nhân của ta đúng là đang lịch kiếp, nhưng ngài ấy nói, một khi chín đời chín kiếp viên mãn, ngài ấy sẽ trở thành người thống trị vạn giới, siêu việt hết thảy, sau đó sẽ đưa ta phi thăng cửu thiên, thoát khỏi thế tục, trở thành thần nhân!"
"Còn nói, sẽ phong ta làm Vạn Giới Đệ Nhất Khuyển!"
"Ta nhớ ra rồi... Ngươi không phải chủ nhân của ta, ngươi quá yếu, chủ nhân của ta không yếu như ngươi!"
Tần Trần mặt đầy vẻ xấu hổ.
Năm đó... mình đã nổ hơi quá rồi.
"Ta nói không sai, nhưng ta nói là sau khi lịch kiếp viên mãn. Đây không phải là chưa viên mãn, mà là bị kẻ khác ngấm ngầm phá hoại, nên mới phải bắt đầu lại từ đầu, đây đã là kiếp thứ mười của ta rồi!"
Nghe vậy, đôi mắt chó của Phệ Thiên Giảo trợn còn to hơn.
"Thế thì ngươi càng nói bậy, chủ nhân của ta là người toàn năng, bị kẻ khác ngấm ngầm phá hoại ư? Ai có bản lĩnh lớn như vậy? Trên đời này không ai làm được điều đó."
Nghe những lời này, Tần Trần hơi sững người...