STT 1944: CHƯƠNG 1942: ĐỨNG VÀO BÊN TRONG
Tại sao không thể đạt tới cảnh giới Thánh Hoàng?
Vẫn là vì tên khốn Tần Trần này đã đem truyền thừa của Động thiên Kính Nguyệt bọn họ cho người của mình.
Cảm giác này vô cùng uất ức.
Ngay lập tức, hai người ra tay hòng ngăn cản Tần Trần.
Y Linh Chỉ thấy vậy, định ngăn cản.
Tần Trần lại nói thẳng: "Ngươi và Hạo Thiên hãy chặn ba vị Thánh Hoàng phía sau lại."
Nghe vậy, Y Linh Chỉ hơi sững sờ, nhưng lập tức không do dự nữa, chớp mắt quay người lao về phía sau.
Lúc này, Tần Trần lại nhìn về phía Kính Trung Vũ và Nguyệt Hàn Ảnh.
"Ngươi định một mình phá vỡ phòng tuyến của hai chúng ta sao?"
Kính Trung Vũ hừ lạnh một tiếng.
"Không được à? Ta thấy là được đấy."
Dứt lời, Tần Trần sải một bước dài, khí thế trong cơ thể ngưng tụ trong nháy mắt.
Lực lượng Tam Hồn bùng phát.
"Cự Tượng Đạp!"
"Ác Trư Thôn!"
"..."
"Thủy Ngạc Bộ!"
"Thiên Hùng Phách!"
Gần như ngay tức khắc, chín đạo hư ảnh ngưng tụ trước người Tần Trần, sau đó lao thẳng về phía đám người của Động thiên Kính Nguyệt.
Ngay cả hai vị Cửu Hiền Thánh Vương là Kính Trung Vũ và Nguyệt Hàn Ảnh cũng bị ép lùi, những người còn lại cũng vội vàng né tránh.
Cửu Thánh Ngự Thiên Quyết!
Nghiền ép võ giả dưới cảnh giới Cửu Hiền Thánh Vương vẫn không thành vấn đề.
Mà chín bóng hình thánh thú đồng thời xuất hiện, cho dù là những cường giả như Kính Trung Vũ và Nguyệt Hàn Ảnh cũng không dám đón đỡ chính diện.
Ngay lúc này, hơn trăm người theo sau Tần Trần không hề dừng lại, tiến thẳng vào sâu trong núi.
Cùng lúc đó, Hạo Thiên và Y Linh Chỉ cũng đã chặn được ba vị Thánh Hoàng là Linh Vũ Lương, Mặc Vân Diễn và Đoạn Sơn Hà.
"Lũ khốn!"
Linh Vũ Lương gầm lên: "Kính Trung Vũ, Nguyệt Hàn Ảnh, các ngươi đang làm gì vậy? Đến giờ mà còn nương tay với Tần Trần sao?"
"Tên này đã biết rõ chuyện năm Thánh Vực chúng ta hợp tác với Ma tộc, hắn căm hận Ma tộc đến tận xương tủy, các ngươi nghĩ bây giờ tha cho hắn thì hắn sẽ cảm kích các ngươi chắc?"
Nghe những lời này, sắc mặt Kính Trung Vũ tái nhợt.
Hắn muốn phản bác, nhưng Linh Vũ Lương nào có để ý đến hắn, trực tiếp dẫn người đuổi theo.
Nguyệt Hàn Ảnh nhìn phu quân của mình, cũng không nói gì.
Kính Trung Vũ khẽ nói: "Sau khi đạt tới cảnh giới Thánh Hoàng, Linh Vũ Lương càng lúc càng không coi chúng ta ra gì."
"Nói cho cùng..." Nguyệt Hàn Ảnh thì thầm: "Vẫn là tại tên Tần Trần kia!"
Nếu không phải Tần Trần chiếm hết toàn bộ truyền thừa của Động thiên Kính Nguyệt, nàng và Kính Trung Vũ chắc chắn đã có thể bước vào cảnh giới Thánh Hoàng.
Bây giờ thì... hết hi vọng rồi.
Linh Vũ Lương, Mặc Vân Diễn, Đoạn Sơn Hà, ba người đã bước vào cảnh giới Thánh Hoàng, tự nhiên là không còn khách sáo với bọn họ như trước nữa.
Nhưng dù thế nào đi nữa, việc cấp bách nhất vẫn là giết chết Tần Trần.
Phía trước, Tần Trần dẫn đầu, mang theo hơn trăm người phi nhanh một mạch.
Mà phía sau, đám người Mặc Vân Diễn, Linh Vũ Lương, Đoạn Sơn Hà cũng không ngừng đuổi theo, thề phải bắt được Tần Trần.
"Sư tôn, khô máu với bọn chúng đi!"
Lúc này, Thạch Cảm Đương hậm hực nói: "Cứ chạy thế này uất ức quá, Sư tôn, ngài đã bao giờ phải chịu nỗi ấm ức này đâu!"
Tần Trần liếc Thạch Cảm Đương một cái, nói: "Vậy ngươi đi mà giết Linh Vũ Lương đi."
"Ờ..."
Thạch Cảm Đương cười gượng.
"Hơn trăm người đối đầu với hơn một nghìn người à? Coi như ta giết được ba tên kia thì các ngươi cũng chết gần hết rồi, là ngươi ngu ngốc hay ta ngu ngốc?"
Nghe vậy, Thạch Cảm Đương rụt cổ lại.
"Đừng vội, cho bọn chúng một trận sấm sét vang trời."
Nói rồi, Tần Trần không ngừng tăng tốc.
Chỉ là, dù vậy, tốc độ của đám võ giả truy đuổi phía sau lại càng nhanh hơn.
"Chạy được sao?"
Linh Vũ Lương quát vọng đến: "Tần Trần, bó tay chịu trói đi, ở nơi này, ngươi không thể nào thoát được đâu."
Nghe vậy, Tần Trần lại cười nhạo: "Vậy ngươi cứ đuổi kịp ta rồi hẵng nói, đuổi kịp rồi ta để cho ngươi giết!"
"Ngươi..."
Linh Vũ Lương giận dữ, sát khí quét ra từ khắp người.
Rầm rầm rầm...
Từng luồng quyền phong từ xa đánh tới, làm rung chuyển cả núi rừng.
Một bên, Đoạn Sơn Hà và Mặc Vân Diễn đều không nói gì.
Cơn giận trong lòng họ không hề thua kém Linh Vũ Lương.
Cuộc rượt đuổi kéo dài hơn trăm dặm.
Đột nhiên, dãy núi phía trước xuất hiện biến hóa.
Những ngọn núi bốn phía dần dần khép lại, tựa như biến thành một con đường lớn.
Hai bên là những ngọn núi trải dài vào sâu bên trong, mỗi ngọn cao đến vạn trượng, thẳng tắp lên tận trời, đỏ như máu tựa những cột trụ khổng lồ.
Giữa hai dãy núi đối diện nhau là một khoảng đất bằng phẳng rộng chừng trăm trượng, mặt đất được lát bằng đá cứng.
Nơi này dường như không phải tự nhiên hình thành mà do con người tạo ra.
Chỉ là, thần thông có thể tùy ý sắp đặt những ngọn núi cao vạn trượng quả thực là xưa nay chưa từng nghe thấy.
Tần Trần nhìn về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Đến rồi!"
Dứt lời, Tần Trần dẫn hơn trăm người xông thẳng vào sâu bên trong.
Càng đi vào sâu, họ càng phát hiện khoảng cách trăm trượng giữa hai dãy núi lại càng lúc càng rộng ra.
Cho đến cuối cùng, khoảng cách đã rộng đến gần nghìn trượng.
"Đến rồi!"
Lúc này, Tần Trần đã đến phía trước, chỉ thấy những ngọn núi cao lớn sừng sững ở hai bên.
Trên những ngọn núi ấy, người ta điêu khắc hình đầu của từng con thánh thú nhô ra, mỗi một cái đầu được tạc nên đều mang lại cảm giác khiến người ta kinh hãi.
Lúc này, Tần Trần không nói hai lời, dáng vẻ như thể không kịp giải thích, vội vàng hành động.
Trong nháy mắt, hàng vạn đạo thánh văn ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn.
Những thánh văn đó bám vào đầu của từng con thánh thú bốn phía, tựa như những lá bùa được dán lên.
Ngay lúc đó, Tần Trần đã đến trung tâm của thung lũng rộng lớn trống trải này.
Chỉ thấy ở trung tâm, mặt đất được lát bằng một phiến đá hình tròn.
Nhìn kỹ trên phiến đá, có điêu khắc hình dáng của chín chín tám mươi mốt con thánh thú.
Trong đó, không ít con là thánh thú cấp Cửu phẩm.
"Đứng vào bên trong!"
Tần Trần nghiêm nghị nói: "Tất cả mọi người, đứng vào đây, không được ra ngoài."
Vừa dứt lời, những tiếng xé gió đã vang lên từ phía sau.
"Chạy được sao?"
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Phía sau, hơn một nghìn bóng người của bốn Thánh Vực đã lần lượt kéo đến.
Linh Vũ Lương, Mặc Vân Diễn và Đoạn Sơn Hà dẫn đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tần Trần.
"Đến rồi à?"
Tần Trần nhìn hơn một nghìn người, chậm rãi nói: "Đuổi theo nửa ngày chắc cũng mệt rồi, có di ngôn gì thì nói luôn đi, ta nghe thử xem."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt đám người Mặc Vân Diễn lạnh đi.
"Sắp chết đến nơi còn nói năng ngông cuồng!"
Nghe vậy, Tần Trần lại nói: "Đã không muốn nói thì thôi vậy."
"Chạy lâu như vậy ta cũng mệt rồi, dứt khoát giải quyết các ngươi ở đây luôn. Còn về Ma tộc... ta nghĩ dù ta không đi tìm chúng thì chúng cũng sẽ đến tìm ta thôi."
Vào lúc này, khi lời của Tần Trần vừa dứt, Đoạn Sơn Hà lại hơi giật mình.
Vừa rồi mải mê truy đuổi, hắn không hề suy nghĩ nhiều.
Giờ phút này, nhìn xung quanh, Đoạn Sơn Hà cảm thấy có gì đó rất không ổn...