STT 2186: CHƯƠNG 2181: TÌNH PHỤ TỬ
Mục Vân lại nói tiếp: "Trước đó ta đã suy đoán, có thể chuyện này liên quan đến Phong Thần Châu, vốn định giao nó cho sư phụ hoặc nghĩa phụ của con."
Tần Trần nghe vậy, trầm ngâm nói: "Sư phụ trước nay vẫn luôn yêu thương phụ thân như em trai ruột, chắc chắn sẽ gánh vác trách nhiệm này, dù bản thân có chết cũng sẽ bảo vệ trọn vẹn Thương Mang Vân Giới."
"Còn về nghĩa phụ... Nghĩa phụ không đáng tin cậy!"
Nghe đến đây, Mục Vân gật đầu: "Lục Thanh Phong người này, chính là quá nghĩ cho người khác. Còn Tạ Thanh, ta hiểu mà, quả thật... không đáng tin cậy!"
Hai cha con hết sức đồng tình mà gật đầu.
"Cho nên, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là giao cho con thì tốt hơn."
"Về chuyện vực ngoại, con không cần nghĩ quá nhiều, phụ thân chỉ muốn nói cho con biết, ta hiện tại vẫn ổn, nói không chừng ngày con đến vực ngoại, phụ thân đã gây dựng cho con cả một vùng giang sơn rồi."
Ha ha! Nghe những lời này, Tần Trần lại thầm nghĩ trong lòng.
Chờ phụ thân gây dựng giang sơn, chi bằng tự mình đi làm còn hơn!
"Nhưng mà, Thương Mang Vân Giới, ta giao cho con, con phải bảo vệ cho cẩn thận. Lũ Ma tộc trà trộn vào đây không thể để chúng tồn tại lâu dài, nếu không lâu ngày, chúng sẽ phá hoại Thương Mang Vân Giới từ bên trong. Đến lúc đó, có lẽ những cường tộc ở vực ngoại kia không cần phụ thân ra tay cũng có thể mở được cánh cổng vào Thương Mang Vân Giới, khi đó thì thật sự tiêu đời."
Tần Trần nghe xong, nghiêm mặt nói: "Nhi tử hiểu rồi!"
"Hiểu cái con khỉ!"
Mục Vân vỗ một cái vào đầu con trai, mắng: "Con hiểu, mà con còn làm càn như vậy à?"
Tần Trần gãi đầu, cười ngượng ngùng.
"Lại gây thêm phiền phức cho cha rồi."
"Thằng nhóc thối."
Mục Vân xoa đầu Tần Trần, nói: "Mẹ con cũng thật là, Mục Trần là cái tên hay biết bao, chỉ là lịch kiếp thôi mà, có đến mức phải đổi cả họ không!"
Tần Trần xấu hổ.
Xem ra chuyện cái tên này của mình, phụ thân sẽ canh cánh trong lòng cả đời mất.
"Nhưng thôi cũng tốt, sau này con đến vực ngoại, biết đâu cha con ta đã là kẻ bị vạn tộc truy nã, con tên Tần Trần cũng có thể an toàn hơn một chút..."
"Cha nghĩ xa quá rồi, nói không chừng tương lai ở vực ngoại, sẽ là nhi tử bảo vệ cha. Sư phụ và nghĩa phụ đều nói con lợi hại hơn cha đấy." Tần Trần mỉm cười nói.
"Ừm, đúng, con lợi hại hơn ta, vậy ta đi trước đây..." Mục Vân gật đầu.
Tần Trần vội nói: "Đương nhiên, lời này của họ con không tán thành, phụ thân là Vô Thượng Thần Đế, nhi tử cả đời này cũng không thể nào vượt qua được phụ thân."
"Lời này mới nghe lọt tai chứ."
Tần Trần nghĩ đến Cốc Tân Nguyệt, bèn nói tiếp: "Cha, nhi tử có một chuyện muốn thỉnh giáo."
"Nói đi."
Tần Trần thành khẩn nói: "Cha cũng biết, trước kia con tu hành đến Thần Đế cảnh giới, hồn hải có thể nói là sánh ngang trời đất, rộng lớn vô ngần. Thế nhưng, ở ngàn vạn đại lục, nhi tử đã gặp một nữ tử có hồn hải còn rộng lớn hơn của con rất nhiều, liệu có phải là người của vực ngoại chi tộc không?"
Nghe vậy, ánh mắt Mục Vân sững lại, rồi nói: "Là người phụ nữ của con à?"
"Vâng!"
Mục Vân nhìn con trai mình, cười nói: "Thằng nhóc thối không tệ nha, cẩn thận sau này nghĩa phụ của con đánh gãy chân chó của con đấy. Tạ Y Tuyền đứa bé đó, ngoài mềm trong cứng, lần này nếu con trở về mà dắt theo cho nó một đống chị em, tin không, nó bỏ con luôn đấy?"
Tần Trần cười gượng, không nhịn được nói: "Trước kia cha cũng có bị các mẹ bỏ đâu..."
"Con hiểu cái gì, cha là người ưu tú, con có thể so với ta sao?"
"..."
Mục Vân nói tiếp: "Ta từng tiếp xúc với các cường tộc ở vực ngoại, đủ loại kỳ lạ, hồn hải của họ đúng là rất mạnh mẽ. Nhưng nếu như lời con nói, còn rộng lớn hơn con gấp nhiều lần, vậy thì không đơn giản chỉ là vực ngoại chi tộc nữa rồi, e rằng... dù là người của vực ngoại chi tộc, thân phận địa vị cũng không hề thấp."
Nghe vậy, Tần Trần nghiêm nghị gật đầu.
"Xem ra, ngoại vực đã nhòm ngó Vân Giới từ lâu rồi..." Mục Vân lộ vẻ trầm tư.
Đúng lúc này, Thời Thanh Trúc lại có động tĩnh.
Chỉ thấy Phong Thần Châu đột nhiên bay ra từ lồng ngực của Thời Thanh Trúc.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một cảnh tượng kinh ngạc đã xảy ra.
Bên trong Phong Thần Châu, một bóng hình xinh đẹp tái hiện, chỉ có điều, trông nàng chỉ như một cô bé ba bốn tuổi.
Đó là một thể hồn phách, lúc này trông vô cùng yếu ớt.
Khi Phong Thần Châu phóng thích thể hồn phách đó ra, nó liền bao trùm lên nhục thân của Thời Thanh Trúc.
Dần dần, cơ thể của Thời Thanh Trúc bắt đầu thu nhỏ lại, phảng phất như phản lão hoàn đồng, một cảnh tượng thần kỳ diễn ra ngay trước mắt hai cha con.
"Cái này..."
"Bình thường thôi."
Mục Vân lại nói: "Hồn phách giả tồn tại trong nhục thân vốn dĩ đã yếu ớt, không chống đỡ nổi cơ thể của nàng ta, cho nên mới dẫn đến dị tượng phản lão hoàn đồng, hơn nữa, ký ức cũng có thể sẽ thiếu hụt."
"Nhưng may là người vẫn còn đó, không chết, chỉ là sống lại từ đầu, phải từ từ lớn lên. Nhóc con, con dắt theo cô vợ nhỏ này, từ từ nuôi nấng bên người đi!"
Tần Trần nhất thời á khẩu không nói nên lời.
Lúc này, Mục Vân vung tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một viên châu màu xanh.
Viên châu màu xanh ngưng tụ, phóng ra từng luồng ánh sáng, bao phủ lấy cơ thể Thời Thanh Trúc.
Chỉ thấy trên bề mặt da nàng, một vầng thanh quang nhàn nhạt chợt lóe lên rồi biến mất không còn tăm tích.
"Cha..."
"Lo lắng cái gì?"
Mục Vân cau mày nói: "Đây là đồ tốt ta vất vả lắm mới có được, cho con dâu tương lai của ta thôi, diệu dụng vô biên, sau này cô gái này tự sẽ biết."
Tần Trần nghe vậy, vội nói: "Thế còn Nguyệt nhi, Sương Nhi và Tử Khanh..."
"Cút đi!"
Mục Vân mắng một tiếng, rồi nhìn về phía Tần Trần, chân thành nói: "Chăm sóc con bé cho tốt!"
Nói rồi, Mục Vân nắm tay lại, giữa không gian và thời gian đang tĩnh lặng, từng luồng ánh sáng ngưng tụ lại, luồng sinh mệnh lực nồng đậm đó lúc này toàn bộ quay trở về cơ thể Tần Trần.
"Chỉ còn lại mười vạn năm thọ nguyên mà còn đốt, đốt nữa, đốt mãi. Cha giúp con vãn hồi lại mấy vạn năm thọ nguyên."
Tần Trần nghe vậy, kinh ngạc nói: "Đại Tác Mệnh Thuật chẳng phải là cấm thuật không thể đảo ngược sao? Sao lại có thể..."
"Cha của con là ai?"
Mục Vân hừ một tiếng nói: "Con thi triển Đại Tác Mệnh Thuật để đổi lấy sức mạnh của trời đất, hoàn toàn không thể tiêu tan, ta cũng chỉ có thể giúp con thu hồi lại một phần, ít nhất cũng được hai ba vạn năm thọ nguyên, đủ để con không chết, sau này đến Trung Tam Thiên, thọ nguyên sẽ từ từ hồi phục."
"Cảm tạ phụ thân."
Tần Trần lúc này hai đầu gối quỳ xuống đất, cung kính hành đại lễ.
Hồi lâu sau, một bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu Tần Trần, giọng nói ấm áp vang lên: "Sau này không được phép làm như vậy nữa, con là con trai cả của ta, con không chỉ phải bảo vệ các mẹ của con, mà còn có các em trai em gái của con nữa, hiểu chưa?"
Tần Trần nghe vậy, trong lòng dâng lên một trận chua xót.
Trước kia, có thể nói phụ thân đã phải trải qua cả một chặng đường bị cường địch truy sát, dù ông nội đã âm thầm tính toán không ít, nhưng phần lớn tình huống vẫn là do một tay phụ thân chống đỡ.
Mà người đời thường cho rằng, Vô Thượng Thần Đế thành danh là nhờ vào rất nhiều huynh đệ và người thân bên cạnh.
Nhưng Tần Trần lại hiểu rõ, vị phụ thân này của mình trên thực tế mới là người gánh vác nhiều nhất.
Hắn tuy là Nguyên Hoàng Thần Đế, người chưởng quản Cửu Thiên Vân Minh, nhưng hắn cũng là một người con.
Nghĩ đến những năm tháng phụ thân có nhà mà không thể về, phiêu bạt bên ngoài, Tần Trần nhất thời không biết nên nói gì, nghẹn ngào không nói nên lời, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
"Phụ thân vất vả rồi!"
Thật lâu sau, Tần Trần mới nặn ra được một câu như vậy...