STT 2288: CHƯƠNG 2283: TA MỚI KHÔNG RA TAY
Tiếng gào thét vang lên ngay khoảnh khắc ấy.
Chỉ thấy phía sau Tần Trần, một bóng người vọt thẳng lên trời.
Thân thể lực lưỡng cao mấy trăm trượng được bao bọc bởi lớp vảy giáp màu đỏ như máu. Chín cái đầu, mỗi cái đều dữ tợn đáng sợ, một đôi cánh vũ lại càng giống như được dung nham đúc thành, đỏ rực vô cùng.
Một con phi cầm khổng lồ.
Phi cầm chín đầu.
Mỗi cái đầu đều đáng sợ như Giao Long, nóng rực như lửa cháy, lớp vảy trên toàn thân lại càng cứng rắn như đá tảng lởm chởm.
"Cửu Anh!"
Lý Huyền Đạo và Diệp Nam Hiên đều phản ứng lại.
Sau khi bốn người cùng tiến vào Trung Tam Thiên, Cửu Anh vẫn luôn ngủ say trong cơ thể sư tôn.
Theo lời sư tôn, Cửu Anh cần phải trải qua một cuộc lột xác.
Một khi lột xác thành công, nó sẽ có biến hóa cực lớn.
Mà Cửu Anh lúc này, trông quả thật phi phàm.
Vẻ ngoài trông càng thêm oai hùng, quan trọng nhất là khí chất tổng thể của nó đã lột xác.
Khí thế của nó tựa Giao Long, như thể có thể rung chuyển cả trời đất.
Tần Trần đứng thẳng trên thân Cửu Anh, nhìn về phía Hứa Mậu Vinh.
"Ngươi động vào ai không động, lại cứ nhằm vào Linh gia."
Tần Trần hờ hững nói: "Hôm nay, dù Thiên Vương lão tử có đến đây cũng không ai cứu được ngươi."
Dứt lời, Cửu Anh hú lên một tiếng quái dị rồi lao xuống.
Thời Thanh Trúc thấy cảnh này lại bĩu môi.
Lớp vảy toàn thân của Cửu Anh cứng như đá, nhìn cực kỳ khó chịu.
Vừa xấu xí thì thôi đi, ngồi lên chắc cũng chẳng thoải mái gì! Vẫn là Phệ Thiên Giảo tốt hơn.
Toàn thân lông xù, cưỡi Phệ Thiên Giảo mới gọi là hưởng thụ.
Tiếc là Tần Trần lại đưa Phệ Thiên Giảo cho tên ngốc Ôn Hiến Chi, hai tên ngốc tụ lại một chỗ, thật đáng tiếc...
Lúc này, Tần Trần điều khiển Cửu Anh, vút bay lên.
Trầm Uyên Kiếm chém ra một nhát.
Từng luồng kiếm khí chuyển động theo gió.
Cùng lúc đó, đôi vuốt sắc như móng chim ưng của Cửu Anh cũng trực tiếp vồ xuống.
Oành...
Trên bầu trời vang lên tiếng nổ lớn, thân hình Hứa Mậu Vinh vội lùi lại.
"Con súc sinh này..." Hứa Mậu Vinh kinh hãi trong lòng.
Con súc sinh này vậy mà cũng là cảnh giới Tiểu Thiên Tôn.
Chẳng lẽ Tần Trần còn là một Ngự Thú Sư?
Lúc này, bên trong lầu các của Linh Ngự Môn.
"Sư tôn, chúng ta..." Hách Kỷ Soái nhìn sư tôn của mình vẫn ngồi yên tại chỗ, không nhịn được nói: "Ngài chỉ cần ra tay, bọn chúng đều sẽ chết sạch..."
"Phì!"
Dược Thập mắng một tiếng, khẽ nói: "Ta chỉ đồng ý làm dược đồng cho Tần Trần mười năm, chứ không phải làm hộ vệ cho hắn mười năm, dựa vào đâu mà phải ra tay?"
"Hắn không chết là được, ta quan tâm chuyện khác làm gì?"
Hách Kỷ Soái cười gượng nói: "Sư tôn, đệ tử ở Linh Tiên quận một thời gian, cũng biết chuyện của Linh gia và Hứa gia. Hứa gia và Thạch gia này đúng là khinh người quá đáng..."
"Hay là... đệ tử giúp bọn họ một tay nhé?"
"Tùy ngươi, chết cũng đáng đời." Dược Thập thờ ơ nói.
Hách Kỷ Soái vội vàng gật đầu: "Sư tôn yên tâm, đệ tử tự biết chừng mực."
Nói rồi, Hách Kỷ Soái liền xông thẳng ra ngoài...
Dược Thập thấy cảnh này, bĩu môi mắng: "Tên nhóc thối, ăn cây táo rào cây sung, tức chết ta rồi."
Thực ra trong lòng nàng cũng muốn ra tay.
Bất kể thế nào, Hứa gia và Thạch gia rõ ràng là muốn tìm cớ diệt Linh gia, hành động này của Tần Trần cũng xem như hành hiệp trượng nghĩa.
Võ giả tu luyện đến cấp bậc này, còn mấy ai có được tâm tính như vậy?
Ai mà không bị lợi ích thúc đẩy chứ?
Tâm tính này của Tần Trần quả thật đáng quý.
Thế nhưng, vừa nghĩ đến việc tên khốn này đã thắng mình trong phần thi nhận biết dược liệu, bắt mình làm dược đồng mười năm, nàng lại tức không có chỗ xả.
"Ta mới không ra tay." Dược Thập hừ hừ nói: "Thời Thanh Trúc kia cũng là Tiểu Thiên Tôn tam trọng, nàng ra tay là đủ rồi..."
Nhìn bề ngoài, Thạch gia và Hứa gia chiếm ưu thế về số lượng.
Nhưng trên thực tế, Linh Thiên Triết là Tiểu Thiên Tôn tam trọng, Thời Thanh Trúc cũng vậy.
Trong khi đó, bên phía Hứa gia và Thạch gia chỉ có Thạch Hình là Tiểu Thiên Tôn tam trọng, đã bị Linh Thiên Triết chặn lại.
Tiểu Thiên Tôn nhị trọng Hứa Mậu Vinh cũng bị Tần Trần chặn lại.
Mấy vị Tiểu Thiên Tôn còn lại, sắp bị Thời Thanh Trúc giết sạch cả rồi...
Một khi vị Tiểu Thiên Tôn tam trọng Thời Thanh Trúc này rảnh tay, giết thêm vài Đại Thiên Tôn, thì các võ giả cảnh giới Đại Thiên Tôn của Linh gia và Linh Ngự Môn sẽ trực tiếp xông lên...
Cứ đánh thế này, tám phần là Thạch gia và Hứa gia sẽ dần rơi vào thế yếu.
"Mặc kệ, mặc kệ..." Dược Thập vơ lấy quả ngon trên bàn, bắt đầu ăn...
Trong ngoài sơn cốc, khí thế giao chiến bùng nổ.
Lúc này, Nguyên Sơ Liễu đứng giữa sân giao chiến, ánh mắt không ngừng đảo qua đám người.
Năm tiểu bối Linh gia là Linh Phi Dương, Linh Phỉ Phỉ, Linh Doãn Văn, Linh Tiểu Tiểu và Linh Nguyệt Minh, hễ có ai trong năm người họ gặp nguy hiểm, dù không thấy Nguyên Sơ Liễu ra tay, nhưng những võ giả của Hứa gia và Thạch gia dám gây nguy hiểm cho họ đều sẽ nổ tung thành bột mịn trong nháy mắt.
Đánh đến bây giờ, không còn võ giả nào của Thạch gia và Hứa gia dám đến gần năm người họ nữa.
Vị thiếu lâu chủ Phù Dung Lâu này nói bảo vệ năm người là chỉ bảo vệ năm người, bất kỳ ai khác gặp nguy hiểm, nàng đều tuyệt đối không nhúng tay.
Còn Lý Huyền Đạo và Diệp Nam Hiên lúc này lại không hề ra tay với các Đại Chí Tôn của hai nhà, mà trực tiếp giao đấu với hai võ giả cảnh giới Tiểu Thiên Tôn của Thạch gia.
Mặc dù hai người chỉ ở cảnh giới Đại Chí Tôn trung kỳ.
Trận chiến vừa bắt đầu đã vô cùng thảm liệt.
Trong sơn cốc, mùi máu tươi dần dần lan tỏa.
"Sư Hống!" Linh Thiên Triết hét lớn một tiếng, sát khí đằng đằng, tiếng rống sư tử kinh hoàng lao thẳng về phía Thạch Hình trước mặt.
Thế nhưng để đối phó với đòn tấn công bá đạo của Linh Thiên Triết, Thạch Hình lại siết chặt một tay trong nháy mắt, khí thế trong cơ thể bùng nổ.
"Thiên Sư Huyết Thuẫn!"
Tức thì, một tấm khiên xuất hiện trước người Thạch Hình.
Chí Tôn Bảo Khí tam phẩm của Thạch gia, Thiên Sư Huyết Thuẫn, có năng lực phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ.
Huyết thuẫn vừa xuất hiện, tiếng rống sư tử liền bị chặn lại, sắc mặt Linh Thiên Triết lúc này trắng bệch, thở hổn hển.
Thạch Hình lại hừ lạnh một tiếng: "Ngươi quả nhiên đã hồi phục thương thế, đáng tiếc... với bộ dạng tàn phế mấy vạn năm, bây giờ ngươi quá không quen với chính cơ thể của mình."
"Linh gia phải bị diệt, không ai thay đổi được, ngươi nghĩ dựa vào một tên nhóc Đại Chí Tôn để giúp mình ư, nằm mơ đi."
"Chẳng phải ngươi nói Thiên Sư Huyết Thuẫn bị Linh gia ta cướp đi, không trả lại cho Thạch gia các ngươi sao?" Linh Thiên Triết cười nhạo.
Thạch Hình lại chẳng buồn để tâm, sải một bước ra, khí thế trong cơ thể bùng nổ trong nháy mắt.
Oành...
Tiếng nổ trầm thấp vang lên ngay lúc đó.
Thân thể Thạch Hình lập tức lùi lại.
Chỉ thấy một thi thể rơi xuống ngay trước mặt hắn và Linh Thiên Triết.
"Hứa Mậu Vinh!"
Nhìn thấy thi thể, thân thể Thạch Hình run lên.
"Ta thấy đây không phải là mơ đâu." Tần Trần điều khiển Cửu Anh, xuất hiện sau lưng Thạch Hình, lạnh nhạt nói: "Linh gia tuy đã suy tàn, nhưng bây giờ không phải thời điểm tốt để ra tay với họ. Ngươi hoàn toàn có thể đợi Linh gia tiếp tục suy yếu, đợi Linh Thiên Triết chết rồi hẵng động thủ."
"Hứa Lâm Thiên là do ngươi lôi kéo vào, vậy còn ngươi, Thạch Hình, ai đứng sau giật dây ngươi?"
Thạch Hình lập tức quay người, nhìn thẳng vào Tần Trần, lạnh lùng nói: "Không ai chỉ thị ta cả, là ta muốn thôn tính Linh gia, giúp Hứa gia xưng bá Linh Tiên quận. Như vậy, Thạch Đài quận hợp tác với Linh Tiên quận, trên mảnh đất bảy quận này, quan hệ hai nhà chúng ta sẽ càng thêm khăng khít, tương lai sẽ càng thêm hùng mạnh."
Tần Trần nghe vậy lại lắc đầu.
"Kẻ nói dối... đáng chết..."