STT 2297: CHƯƠNG 2292: THIẾU GIA NHÀ HỌ THU
Linh Thiên Triết lập tức nói: "Đại ca, đây là định..."
"Không phải làm gì cả, chỉ là muốn trở về xem sao thôi."
Tần Trần cười nói: "Ngươi cũng đừng lo lắng, ta muốn về xem Linh gia ở Linh Nguyên châu bây giờ ra sao, và tại sao Thu gia lại đối phó với ngươi."
"Hiện tại, Hứa gia và Thạch gia đã xong, ta sẽ để Hồng Phù Dung lưu lại một ít Hồng Giáp vệ để giúp ngươi trấn an mọi chuyện trong thời gian tới, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu."
Nói đến đây, Tần Trần lại nói tiếp: "Có điều, ngươi phải đi với ta một chuyến!"
"Ta?"
Tần Trần vỗ vai Linh Thiên Triết, nói: "Tuy nhánh của chúng ta đã tách khỏi chủ mạch Linh gia nhiều năm, nhưng chắc là ngươi vẫn còn liên lạc với chủ mạch chứ?"
Linh Thiên Triết nghe vậy, gật đầu.
"Ngươi đi cùng ta, chắc hẳn những người ở chủ mạch cũng sẽ tin tưởng hơn."
"Được."
Linh Thiên Triết gật đầu.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Hồng Phù Dung và Nguyên Sơ Liễu đã chờ sẵn bên ngoài sân viện nơi Tần Trần ở.
Đợi Tần Trần và Thời Thanh Trúc bước ra, Hồng Phù Dung mở miệng nói: "Tiên sinh, mọi việc để đến Linh Nguyên châu đã được sắp xếp ổn thỏa."
"Còn về một trăm vị Hồng Giáp vệ này, tạm thời để họ ở lại Linh Tiên quận, giúp đỡ Linh gia và Linh Ngự môn ổn định cục diện, để tránh xảy ra chuyện gì."
"Rất tốt."
Vốn dĩ Tần Trần chỉ định để lại mười, hai mươi người là được, dù sao mỗi một Hồng Giáp vệ đều ở cảnh giới Tiểu Thiên Tôn, đủ để trấn nhiếp bốn phương.
Hồng Phù Dung sắp xếp như vậy càng thêm ổn thỏa, cũng rất tốt.
Đến tiền sảnh.
Một nhóm người của Linh gia đều đang chờ ở đó.
Linh Thiên Triết.
Linh Văn Long, Linh Văn Tuyên, Linh Văn Minh.
Linh Phi Dương, Linh Phỉ Phỉ, Linh Doãn Văn, Linh Tiểu Tiểu, Linh Nguyệt Minh.
Chín nhân vật cốt cán của Linh gia.
Ngoài ra, Lý Huyền Đạo, Diệp Nam Hiên, cùng với Dược Thập và Hách Kỷ Soái cũng đang chờ ở đây.
Tần Trần nhìn thấy Liễu Thông Thiên trong đám người, bèn vẫy tay.
"Người của Linh gia chỉ đi cùng ta đến Linh Nguyên châu, một thời gian sau sẽ trở về. Trong khoảng thời gian này, mọi chuyện lớn nhỏ ở Linh Tiên quận và Thạch Đài quận cứ giao cho ngươi xử lý."
"Đợi mấy người Linh gia trở về, ngươi hãy dẫn Linh Ngự môn đến Thạch Đài quận trấn giữ, sau này hai quận sẽ tương trợ lẫn nhau."
Liễu Thông Thiên nghe vậy, lập tức gật đầu.
Tần Trần hoàn toàn không có ý định mang theo Liễu Thông Thiên.
Mà Liễu Thông Thiên cũng chẳng hề muốn đi theo.
Ngược lại là đằng khác.
Tần Trần đi rồi.
Hắn thấy nhẹ cả người.
Vui lắm.
Kể từ khi tiến vào Trung Tam Thiên tới nay, mỗi ngày hắn đều sống trong sự đả kích.
Đả kích đến từ Tần Trần, đến từ Lý Huyền Đạo, đến từ Diệp Nam Hiên... Bây giờ, ba vị này, một người là Tiểu Thiên Tôn, hai người là Đại Chí Tôn, còn hắn mới chỉ là Tiểu Chí Tôn hậu kỳ.
Cả ngày đối mặt với ba người họ, hắn cảm thấy mình không phải thiên tài, mà là phế vật.
Nhưng mà sao?
Cả đám tiến vào Trung Tam Thiên chưa đầy một năm.
Trong vòng chưa đầy một năm, hắn từ Thánh Đế lên đến Tiểu Chí Tôn hậu kỳ, quả thực là yêu nghiệt của trời.
Thế nhưng so với mấy người Tần Trần thì lại là cặn bã.
Bây giờ bọn họ đã đi, trong lòng hắn ít nhiều cũng có thể cân bằng lại, nếu không, hắn lo mình sẽ dần uất ức mà chết.
Vì vậy, đối với việc mấy người Tần Trần rời đi, Liễu Thông Thiên chỉ hận không thể khua chiêng gõ trống ăn mừng.
Còn việc đến Thạch Đài quận phát triển, mở rộng Linh Ngự môn, Liễu Thông Thiên cũng khá là vui lòng.
Đối với Linh gia, Liễu Thông Thiên chỉ ghi nhớ một điều.
Bất cứ lúc nào, bất cứ tình huống nào, cũng không được phản bội Linh gia.
Trừ phi hắn muốn chết!
Lúc này, trên bầu trời Linh phủ, ba con phi cầm dáng vẻ oai phong lẫm liệt đang lượn vòng trên không.
Con phi cầm ấy thân dài trăm trượng, toàn thân phủ một màu xanh biếc, dưới ánh mặt trời trông vô cùng hiên ngang.
"Nguyên thú tam giai, Thương Vũ Ưng!"
Những gia tộc như Linh gia, Dương gia cũng có tọa kỵ phi cầm, nhưng phần lớn là nguyên thú nhất giai, cho dù có nguyên thú nhị giai cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Còn về tam giai... Nguyên thú tam giai không phải là loại tọa kỵ mà họ có thể khống chế được.
Thế nhưng với thế lực bá chủ Linh Nguyên châu như Phù Dung lâu, nơi mà Tiểu Thiên Tôn là lực lượng võ giả nòng cốt, thì nguyên thú tam giai tự nhiên không thiếu.
Lúc này, hơn trăm võ giả Hồng Giáp vệ từ Phù Dung lâu lại lần nữa chạy đến, vào vị trí sẵn sàng.
Nguyên Sơ Liễu thì đang dặn dò trăm vị Hồng Giáp vệ đã theo sư tôn đến từ trước, hãy an tâm ở lại đây phò trợ Linh gia và Linh Ngự môn.
Đoàn người chuẩn bị xuất phát.
Tần Trần và Thời Thanh Trúc leo lên con Thương Vũ Ưng đầu tiên.
Hồng Phù Dung, Nguyên Sơ Liễu và những người khác cũng lần lượt bay lên.
Một con Thương Vũ Ưng như thế này có thể chứa cả trăm người, đứng trên lưng nó vẫn cực kỳ rộng rãi.
Hai con Thương Vũ Ưng còn lại, một con bay trước, một con bay sau, rất nhiều Hồng Giáp vệ lần lượt đáp xuống.
Ba con Thương Vũ Ưng vút lên không trung...
Linh Nguyên châu nằm ở phía bắc, cách Linh Tiên quận ở phía nam tới mười vạn dặm xa xôi, cho dù tốc độ của Thương Vũ Ưng cực nhanh, cũng phải mất ít nhất ba ngày.
Trên lưng Thương Vũ Ưng, một tòa Chí Tôn Bảo khí hiện ra từ hư không.
Đó là một gian đại điện.
Phía trước đại điện là sảnh lớn, phía sau là từng gian phòng.
Lúc này mọi người đều đang ở trong đại điện.
Mà phía trước sảnh lớn, một bóng người bị dây thừng bảo khí trói chặt, phong bế toàn bộ tu vi, bất đắc dĩ đứng đó.
"Đây là... thiếu gia nhà họ Thu?"
Tần Trần nhìn nam tử có khuôn mặt như ngọc, dáng vẻ thư sinh trước mắt, không khỏi tò mò hỏi.
"Tam công tử của tộc trưởng Thu gia Thu Vân Thiên, Thu Tây Phong!"
Hồng Phù Dung đáp.
Tần Trần không nén được tò mò: "Sao cô bắt được hắn?"
Hồng Phù Dung cười nói: "Linh Nguyên châu dù sao cũng là địa bàn của chúng ta. Nếu người bình thường của Thu gia xuất hiện, chúng ta cũng không để ý, nhưng vị tam công tử này thì Phù Dung lâu vẫn sẽ quan tâm."
Sau trận chiến ở hội võ bảy quận ngày đó, Hồng Phù Dung đã chạy đến và sai người bắt lấy vị tam công tử này của Thu gia.
Tần Trần lập tức gật đầu: "Bắt được rồi thì tra hỏi tin tức, hỏi không ra gì thì giết."
Lời vừa dứt, Hồng Phù Dung gật đầu.
Tiên sinh bảo giết thì cứ giết.
Còn về việc Thu gia sẽ trả thù thế nào... nàng không quan tâm.
"Này này này..." Thu Tây Phong lúc này lại mặt mày tái mét, nói: "Đừng có mở miệng là đòi giết chứ, các người hỏi trước đi, ta biết gì nói nấy mà."
Tần Trần nghe vậy, hứng thú nhìn Thu Tây Phong, không nhịn được cười: "Sao lại không có chí khí thế?"
"Chính là không có chí khí đấy!"
Thu Tây Phong nói ngay: "Người sắp chết đến nơi rồi, nói chí khí thì có ích gì!"
Tần Trần không khỏi bật cười.
"Được, ta thích người thẳng thắn như ngươi."
Tần Trần nói tiếp: "Tại sao Thu gia lại muốn đối phó với Linh gia ở Linh Tiên quận? Còn xúi giục Hứa gia và Thạch gia, giúp đỡ bọn họ..."
Thu Tây Phong nghe vậy, lại thở phào một hơi, nói: "Chuyện này ta biết."
"Thu gia chúng ta... à không... người của Thu gia bọn họ, muốn diệt Linh gia ở Linh Tiên quận, nhưng Linh Tiên quận dù sao cũng ở trong Linh Nguyên châu, Thu gia không tiện trực tiếp ra tay, suy cho cùng sẽ đắc tội các thế lực trong Linh Nguyên châu!"
"Vốn dĩ chuyện này rất đơn giản, Linh gia đã suy tàn, Hứa gia và Thạch gia liên thủ thì ván đã đóng thuyền. Tộc trưởng không yên tâm, mới phái Thu Minh Anh đến, một Tiểu Thiên Tôn cửu trọng lén lút ra tay thì càng không có vấn đề gì, ai ngờ lại đụng phải các người..."
Trong lời nói, Thu Tây Phong đã phủi sạch quan hệ của mình với Thu gia.