STT 2803: CHƯƠNG 2798: CÔ NƯƠNG NÀY TAI KHÔNG THÍNH LẮM
"Tần công tử, cha ta bị bệnh..."
Vân Như Sương sửa lại.
"Bị bệnh cũng được, bị thương cũng thế, đến lúc gặp mặt sẽ rõ."
Tần Trần cười nói: "Còn một điều nữa, gần đây, Dương Thiên Các hẳn là cũng tung ra mấy loại đan dược mới rồi nhỉ?"
"Vâng!"
Ban đầu Dương Thiên Các tung ra bốn loại đan dược, khiến cho bên Vân Tiên Các, khách hàng hao hụt nghiêm trọng.
Mãi đến khi Tần Trần đưa ra mười loại đan phương, Vân Tiên Các chỉ với một buổi đấu giá đã thu hút được rất nhiều người.
Trong hơn một tháng qua, Vân Tiên Các đã tổ chức thêm vài buổi đấu giá, lần lượt công bố mười loại đan phương mà Tần Trần đưa ra sau đó.
Việc này khiến việc làm ăn của Dương Thiên Các sa sút không phanh.
Trong khoảng thời gian này, Dương Thiên Các đúng là có tổ chức đấu giá, tung ra bốn năm loại đan dược.
Chỉ có điều, những đan dược họ tung ra hoàn toàn không thể so sánh được với đan dược luyện chế từ đan phương của Tần Trần.
Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Mấy ngày nay, khách hàng của Vân Tiên Các không chỉ khôi phục lại như xưa, mà còn đông hơn gấp bội.
Những người đó, dĩ nhiên đều là khách hàng từ Dương Thiên Các chuyển sang.
Vân Tiên Các nhận được quá nhiều đơn đặt hàng, đến mức phải tăng giá để hạn chế số lượng, nhưng dù vậy, rất nhiều người vẫn lựa chọn chờ đợi.
Điều này khiến Vân Như Sương vui mừng ngoài sức tưởng tượng.
Nàng chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có được thu hoạch bất ngờ như vậy.
Những đan phương Tần Trần đưa ra trước và sau này thật quá thần kỳ, đến nỗi Đại sư Vân Khánh và Đại sư Mục Nguyên cũng phải kinh ngạc.
Hai vị đại sư lần nào cũng hỏi nàng khi nào thì đi tìm Tần Trần, hy vọng có thể cùng Tần công tử trao đổi, giao lưu nhiều hơn, việc đó cũng có lợi cho việc nâng cao đan thuật của họ.
Vân Như Sương lúc này cười nói: "Dược hiệu của những đan dược mà Dương Thiên Các tung ra đúng là chẳng ra sao cả, không thể nào so được với đan phương của Tần công tử."
"Đại sư Vân Khánh và Đại sư Mục Nguyên đã nhiều lần muốn đến bái kiến Tần công tử..."
Két... một tiếng vang lên.
Trong sân, cửa của một căn phòng được mở ra.
Một bóng người uyển chuyển bước ra, vươn vai một cái, để lộ thân hình thon dài yểu điệu.
Nàng có mái tóc dài buông xõa tùy ý, gương mặt lạnh lùng, làn da mịn màng. Nàng mặc một bộ váy đen bó sát người, bên ngoài khoác một lớp nhuyễn giáp, thắt lưng mềm mại càng làm nổi bật lên vóc dáng mảnh mai.
Vân Như Sương nhìn nữ tử kia, vẻ mặt có mấy phần bất ngờ, kinh ngạc.
Nữ tử này trông vô cùng sắc sảo, toát ra khí chất anh thư không thua kém đấng mày râu.
"Vị này là..."
Mấy ngày nay, Vân Như Sương đúng là có đến bái kiến Tần Trần vài lần, nhưng chưa bao giờ gặp Chiến Linh Vân.
Tần Trần thuận miệng đáp: "Là thê tử của đệ tử ta."
Thê tử của Lý Nhàn Ngư?
Vân Như Sương lập tức cúi người nói: "Chào cô nương."
Chiến Linh Vân liếc Tần Trần một cái, chẳng thèm để ý đến Vân Như Sương, quay người đi đến dưới lương đình, tự mình rót trà uống.
Tần Trần thản nhiên nói: "Cô nương này tai không thính lắm, không cần để ý đến nàng ta."
Vân Như Sương ngẩn ra.
Tần Trần lại nói: "Vân cô nương, ba ngày nữa, hãy đưa phụ thân cô cùng đến đây, ta sẽ chữa trị cho ông ấy."
"Vâng."
Vân Như Sương hàn huyên vài câu rồi cáo từ.
Lúc này, trong lương đình, giọng nói của Chiến Linh Vân vang lên: "Ngươi dám nói bậy về ta?"
"Thế ta phải nói thế nào?"
Tần Trần lại đi vào lương đình, cười nói: "Chẳng lẽ nói ngươi là thê tử của ta? Vậy chẳng phải là bôi nhọ danh tiếng của ta sao?"
"Hay là nói, ngươi là Chiến Linh Vân, con gái của Lâu chủ Chiến Thần Lâu - Chiến Thiên Vũ?"
"Theo ta thấy, sau khi Vũ gia phát hiện đám người chết trong dãy núi kia, chắc chắn sẽ tìm kiếm tung tích của ngươi ở gần đây. Ta nghĩ, hiện tại trong thành Vân Dương nhất định cũng có cao thủ của Vũ gia. Một khi thân phận của ngươi bị bại lộ, người của Vũ gia sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Đến lúc đó, bọn chúng sẽ giết ngươi. Ngươi chết thì cũng thôi đi, nhưng nếu liên lụy đến hai thầy trò ta thì không hay chút nào."
"Ngươi..."
Chiến Linh Vân đã ở trong phủ một thời gian, ngoại thương cũng đã hồi phục gần hết.
Mấy ngày nay, chuyện vui nhất mỗi ngày của nàng không gì khác ngoài việc trêu chọc tên Lý Nhàn Ngư kia.
Còn chuyện khó chịu nhất, chính là bị Tần Trần nói cho đến mức gần như cứng họng.
Tên này lúc nào cũng mang bộ dạng tự tin ngời ngời, trông vô cùng vô sỉ.
Nếu không phải vì mệnh hoàn bị thương, Chiến Linh Vân đã sớm ra tay đánh cho Tần Trần một trận rồi.
"Dược liệu có chưa? Luyện đan cho ta trước đi!" Chiến Linh Vân nói thẳng.
"Ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?"
Tần Trần nói thẳng: "Ta đã hứa với Vân Như Sương sẽ cứu cha nàng trước. Nói cho cùng, Vân gia có ơn với ta, xem như đã cứu ta một mạng. Ta không giống một vài người nào đó, đã không biết báo ơn thì chớ, lại còn suốt ngày ra vẻ tiểu thư quyền quý."
"Ngươi..."
Nghe những lời này, Chiến Linh Vân tức đến mức lồng ngực phập phồng, nàng chỉ vào Tần Trần, hừ lạnh một tiếng rồi quay người trở về phòng.
Đúng lúc này, trong phòng, Lý Nhàn Ngư đang tĩnh tu đột nhiên bước ra.
"Sư phụ, ả đàn bà điên đó lại cãi nhau với người à?"
"Cãi nhau với ta?" Tần Trần cười nói: "Không đâu, nàng ta không dám."
Lý Nhàn Ngư khẽ nói: "Tính tình tiểu thư như vậy, bị Vũ gia truy sát cũng đáng đời, coi như là để nàng ta thu bớt cái nết lại."
"Cũng có lý."
Tần Trần nhìn Lý Nhàn Ngư, nói: "Cha nàng là Lâu chủ Chiến Thần Lâu, tên nhóc Chiến Thiên Vũ đó, mấy năm nay có lẽ chưa đột phá đến Biến cảnh, nhưng chắc cũng ở cấp bậc đỉnh phong Vô Ngã cảnh. Tiểu cô nương này có chút kiêu ngạo cũng là phải thôi."
"Vậy theo lời người nói, con là Lý Nhàn Ngư, đệ tử của Nguyên Hoàng Thần Đế, chẳng phải có thể vênh mặt lên trời, cả ngày gặp ai cũng phải hét lên: 'Ta là Lý Nhàn Ngư, đồ đệ của Nguyên Hoàng Thần Đế, các ngươi đều phải gọi ta là cha' hay sao?"
Lời này vừa thốt ra, Tần Trần thoáng sững sờ, sau đó nhìn Lý Nhàn Ngư với vẻ mặt kỳ quái rồi cười mắng: "Thằng nhóc nhà ngươi, học được trò nịnh hót từ bao giờ thế?"
"Đâu có, con nói thật lòng mà."
Tần Trần bèn vẫy tay nói: "Để ta xem nào, Vãng Sinh Đồng của con hồi phục được mấy phần rồi. Nếu đan dược không phù hợp, ta có thể thử đổi loại khác..."
"Đã xuất hiện ba câu ngọc rồi ạ, chắc chỉ vài tháng nữa là có thể hồi phục như cũ."
Kẻ vui người buồn.
Bên phía Vân gia, nhờ có đan phương của Tần Trần mà không những chặn được đà suy thoái, ngược lại còn danh tiếng vang xa khắp thành Vân Dương, trở nên lớn mạnh hơn xưa.
Còn Dương Thiên Các, bây giờ mới thật sự là cảnh trước cửa có thể giăng lưới bắt chim.
Lúc này, bên trong Dương Thiên Các.
Dương Mộ, Cổ Vân Đằng, cùng với vị Đại sư Cổ Thiên Thành kia đều đang ở trong một căn phòng.
Dương Mộ lúc này sắc mặt khó coi, nói: "Vân Đằng huynh, Vân Tiên Các lại tung ra đan dược mới. Tình cảnh thê thảm của Dương Thiên Các chúng ta bây giờ, ngài cũng thấy rồi đấy..."
Cổ Vân Đằng lúc này cũng không biết phải nói gì.
Cổ Thiên Thành là nhị thúc của hắn, đan thuật của nhị thúc không tồi, có thể luyện chế được mệnh đan bậc trung phẩm.
Thế nhưng trong thành Vân Dương, võ giả từ nhất trọng đến tam trọng Chân Ngã cảnh vốn đã ít, mà mệnh đan trung phẩm lại chỉ có tác dụng với võ giả từ tứ trọng đến lục trọng, nên căn bản không chiếm được ưu thế.
Chỉ có cực đạo bảo đan bậc thiên phẩm và mệnh đan bậc sơ phẩm mới là những loại mà Dương Thiên Các và Vân Tiên Các cạnh tranh chủ yếu.
Thế nhưng Đại sư Cổ Thiên Thành đã tung ra thêm bốn năm loại đan dược nữa, mà vẫn không thể nào bì được với Vân Tiên Các.
Chuyện này thật quá mức phiền lòng