STT 2922: CHƯƠNG 2917: ĐÂY MÀ LÀ TRỪNG PHẠT?
Cái này... Đây mà gọi là trừng phạt sao?
Giam giữ một tháng thì có đáng gì?
Giáng xuống làm đệ tử Phổ viện?
Ở cùng một chỗ với đám đệ tử Tứ Cực Cảnh giới kia ư?
Sau này chỉ cần tùy tiện tìm một lý do là lại có thể đề bạt Tần Trần lên làm đệ tử Ngoại viện rồi còn gì?
Đàm Tùng thế này rõ ràng là thiên vị.
Lúc này, bốn vị phó viện trưởng đều không nhìn nổi nữa.
Đàm Tùng này thiên vị cũng quá đáng rồi!
Thánh Vân Phong không lên tiếng, phó viện trưởng Khương Dực bên cạnh ông ta vừa định mở miệng thì Đàm Tùng đã nói: "Có một số chuyện không thể nói, nhưng Tần Trần có công với Thánh Hoàng học viện chúng ta, lần này ta còn cảm thấy không nên phạt hắn, bốn vị phó viện trưởng không quên công lao của Tần Trần đấy chứ?"
Có công?
Có công lao cái búa! Tần Trần là một đệ tử Ngoại viện, sau khi vào học viện đã để cho Lý Nhàn Ngư bên cạnh mình đi khắp nơi khiêu chiến, sinh tử chiến, giết không ít đệ tử, bản thân hắn ra tay còn giết cả Vũ Thượng Trạch, thế mà gọi là có công sao?
Công lao cái rắm!
Nghe Đàm Tùng nói vậy, Khương Dực vốn định mở miệng cũng đành phải im bặt.
Bắt được Sở Mậu, đây đúng là một công lớn.
Nếu không, với thực lực đỉnh cao Vô Ngã Cảnh của Sở Mậu, lại còn là một phách trận sư hàng đầu, ẩn náu trong Thánh Hoàng học viện, âm mưu phá hoại học viện, tương lai không biết sẽ gây ra chuyện kinh thiên động địa gì nữa.
Nhưng chuyện này lại không thể nói ra.
Phó viện trưởng Sư Thiên Vũ lúc này lên tiếng: "Nếu đã như vậy, việc xử phạt Tần Trần cứ theo lời thánh trưởng lão Đàm Tùng đi."
Lời vừa dứt, Vũ Khả, Tô Tử Thương, Linh Dục đều ngây cả người!
Chỉ phạt như vậy thôi sao?
Tần Trần đã giết Hoa Viên và Hoa Mệnh Lang mà chỉ bị phạt như vậy thôi ư?
Đây mà gọi là xử phạt cái gì!
"Sư phó viện trưởng..."
"Được rồi..." Sư Thiên Vũ nói tiếp: "Chuyện này cứ quyết định như vậy, nhưng việc Hoa Vạn Quân, Linh Tử Văn và những đệ tử bị truy sát trước đó đúng là kỳ lạ, vấn đề có thể nằm ở Vạn Trận các, cũng có thể ở phương diện khác. Thánh trưởng lão Đàm Tùng, tiếp theo cần đốc thúc các trưởng lão của Vạn Trận các ở Ngoại viện kiểm tra lại toàn bộ trận pháp, có vấn đề gì, chuyện này ông đều phải chịu trách nhiệm!"
Sư Thiên Vũ lại nhìn về phía Hứa Thất Nguyên và Liễu Mộ Bạch, nói: "Hai người các ngươi thân là viện trưởng Ngoại viện, nhưng gần đây liên tiếp xảy ra chuyện, chứng tỏ các ngươi đã lơ là. Từ hôm nay trở đi, cách chức viện trưởng Ngoại viện của hai người các ngươi, nhưng vẫn phụ trách toàn bộ công việc của Ngoại viện. Nếu còn xảy ra chuyện tương tự, hai người các ngươi cứ chờ viện trưởng trách phạt đi!"
"Vâng!"
"Vâng!"
Hứa Thất Nguyên và Liễu Mộ Bạch đầy bất đắc dĩ, vòng đi vòng lại một hồi, bọn họ lại là người ra mặt gánh tội!
Sư Thiên Vũ nói tiếp: "Tiếp theo, lập tức điều tra kỹ lưỡng, các vị viện trưởng Thiên viện cũng có thể nhúng tay vào điều tra, phàm là tra được dấu vết của hung thủ, có thể lập tức giết không tha, không cần bắt sống. Giết đệ tử Thánh Hoàng học viện của ta, lại còn ngay trong học viện của ta, quả thực là vô pháp vô thiên!"
"Được rồi, mọi người giải tán đi..."
Tô Tử Thương, Vũ Khả, Linh Dục, mấy vị trưởng lão Thiên viện nghe vậy liền ngẩn ra.
Thế là xong rồi?
Kết thúc rồi sao?
Bọn họ đến đây là để đòi lại công bằng, nhưng mà... kết quả là công cốc à?
Chỉ là thấy bốn vị phó viện trưởng không muốn nói thêm gì nữa, mấy người đâu còn dám hó hé, đành hậm hực rời đi.
Trong nháy mắt, trong đại sảnh chỉ còn lại bốn vị phó viện trưởng, cùng với Đàm Tùng, Lý Đạo Nhiên và Vương Xử.
Sư Thiên Vũ lúc này mới nhìn về phía Đàm Tùng, hỏi: "Có phải Hoa Vạn Quân và Linh Tử Văn bị Tần Trần giết không?"
Đàm Tùng sững sờ, lập tức nói: "Sư phó viện trưởng, ngài không hồ đồ đấy chứ? Tần Trần hôm qua bị nhốt trong Chấp Pháp đường, làm sao ra ngoài được?"
"Có ra được hay không, tự ông rõ nhất. Hắn am hiểu trận pháp như vậy, có thể tóm được đuôi của Sở Mậu, bắt được Sở Mậu, phong trận ở Chấp Pháp đường có thể nhốt được hắn sao?"
Đàm Tùng ngẩng đầu nhìn trời, không nói một lời.
Mặc kệ các người nói thế nào, lão phu không biết!
"Nếu không phải vì hắn có công bắt được Sở Mậu, lần này quyết không tha cho hắn. Ông nói với hắn, bảo hắn chú ý một chút, nếu còn dám làm như vậy, quyết không khoan dung."
Lý Đạo Nhiên lúc này cười ha hả: “Nói cho cùng, người chết là người của Hoa gia, Vũ gia và Linh Tiêu sơn, mấy vị phó viện trưởng cũng chẳng mấy để tâm.”
Không sai! Câu nói này của Lý Đạo Nhiên mới là nói trúng điểm mấu chốt!
Nếu người chết đều là đệ tử do Thánh Hoàng học viện chính gốc bồi dưỡng, tứ đại phó viện trưởng đã sớm ra tay tiêu diệt hung thủ rồi.
Ô Tử Linh lập tức nói: "Những năm gần đây, đám người Hoa gia, Vũ gia này quá ngang ngược, cũng nên cho chúng một bài học."
"Tần Trần ngược lại rất dám làm, chỉ là lần này bị giáng xuống làm đệ tử Phổ viện, e rằng bên phía Hoa gia, Vũ gia sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giết hắn. Đàm Tùng, ta thấy ông rất coi trọng hắn, phải trông chừng cho kỹ đấy!"
Đàm Tùng nghe vậy, sắc mặt lập tức căng thẳng.
Đúng đúng đúng! Phổ viện không như Ngoại viện, sự an toàn của đệ tử giảm đi rất nhiều.
Tần Trần không thể chết được.
Mấy người ở đây biết cái rắm gì chứ, kiến giải về trận pháp nhất đạo của Tần Trần đủ để làm sư phụ của sư phụ lão. Lão che chở Tần Trần như vậy, người khác tưởng rằng lão yêu tài, nhưng thực tế là chính bản thân lão cần đến Tần Trần.
Thiên tài thần nhân như vậy, quyết không thể để bị người ta giết.
Đàm Tùng gạt những suy nghĩ này sang một bên, nghiêm mặt nói: "Sở Mậu điều tra thế nào rồi?"
Ô Tử Linh nghe vậy, không nói gì.
Thánh Vân Phong mở miệng: "Vẫn không chịu nói gì, bốn người chúng ta không tiện ép hỏi, e rằng cần viện trưởng đích thân thẩm vấn!"
Đàm Tùng liền nói ngay: "Có liên quan đến Ma tộc không?"
Ma tộc!
Nhắc đến hai chữ này, sắc mặt mấy người có mặt đều trở nên nghiêm nghị.
"Năm đó Ma tộc hiện thế, đại chiến nổ ra, Cửu Thiên hợp sức tiêu diệt Ma tộc, mọi người đều cho rằng Ma tộc không còn uy hiếp được Trung Tam Thiên chúng ta nữa. Từ đó về sau, Ma tộc biến mất một thời gian dài, nhưng sau đó lại xuất hiện, lén lút giao dịch với rất nhiều thế lực, trong đó e rằng có rất nhiều bí mật không thể cho ai biết..." Thánh Vân Phong thở dài: "Ta luôn cảm thấy Ma tộc không phải là không địch lại, mà là đang làm chuyện gì đó."
Đàm Tùng lúc này hừ lạnh: "Ma tộc tội đáng chết vạn lần!"
Nhìn bộ dạng tức giận của Đàm Tùng, những người còn lại đều không nói gì.
Năm đó Ma tộc hiện thế, đại chiến nổ ra, lúc đó Đàm Tùng còn chưa thành phách trận sư, đang đảm nhiệm chức trưởng lão trong Thánh Hoàng học viện này. Trong trận chiến ở Tây Hoa Thiên, phu nhân của Đàm Tùng, cùng với hai người con trai và một người con gái, tất cả đều chết trong trận chiến đó.
Chỉ có con trai út Đàm Minh Thanh sống sót.
Từ đó về sau, Đàm Tùng đối với Ma tộc có thể nói là căm hận đến cực điểm, hận không thể uống máu ăn tươi nuốt sống bọn chúng!
"Chuyện này để sau hãy nói, nhưng tin tức Nguyên Hạo bên kia truyền về, gần đây ở Tây Hoa Thiên, Ma tộc quả thực là... có không ít thủ đoạn."
Nghe vậy, Đàm Tùng lập tức nói: "Nói cho ta biết Ma tộc đang ở đâu, ta đi!"
Bốn vị phó viện trưởng nhìn Đàm Tùng, lại trầm mặc không nói.
"Các người sợ cái gì? Lão phu tuy chưa đến Biến Cảnh, nhưng với năng lực trận pháp, gặp phải Biến Cảnh lão phu cũng không chịu thiệt. Ma tộc đều đáng chết, phải chết!"
"Đàm Tùng, đừng xúc động!" Ô Tử Linh lúc này khuyên giải: "Quan hệ giữa Ma tộc và các thế lực rất phức tạp, liên lụy quá rộng, cho dù là viện trưởng cũng phải nhìn thái độ của đám người Hoa gia, Tây Hoa Thiên Cung, huống chi đây chỉ là tình hình bên trong Tây Hoa Thiên, ở các thiên khác... còn phức tạp hơn nhiều!"