STT 2970: CHƯƠNG 2965: CƠ HỘI CUỐI CÙNG
Hoa Huyên nói không sai. Hoa gia vốn không thể ngờ được rằng, Tần Trần, một người chuyển thế, lại có thể dồn Hoa gia bọn họ đến bước đường cùng thế này.
Hoa Huyên lập tức nói: "Ngươi nói không sai, ta quả thật có tư tâm, muốn Tần Trần nương tay. Nhưng ta và hắn vốn là bạn cũ, chuyện này chẳng qua là ta không biết mà thôi, nếu như ta biết... thì đã đến nói cho hắn rồi!"
Nhìn về phía Ngọc Long cốc, Hoa Huyên lại nói tiếp: "Ngươi cho rằng ta có tư tâm cũng không có gì đáng trách, chỉ là lần này, cho dù Tần Trần có tha cho Hoa gia, một vài kẻ ta cũng phải xử lý."
Nói rồi, Hoa Huyên rời khỏi nơi này.
Thánh Linh Lung thì đứng ở cửa hang, lặng lẽ chờ đợi.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, bên trong phủ đệ của Hoa gia.
Hoa Thiên Tuyệt đứng trước bảo tọa tộc trưởng, nhìn xuống các vị tộc lão cốt cán và trưởng lão của Hoa gia đang tề tựu đông đủ.
"Lần này, Hoa gia chúng ta đã mất hết mặt mũi, nhưng mất mặt còn hơn mất mạng, cơn thịnh nộ của lão tổ tông Hoa Huyên, chắc các vị cũng đã thấy rồi."
Chỉ vì Hoa Thiên Dạ lỡ lời, lão tổ tông Hoa Huyên đã bóp chết hắn ngay tại chỗ.
Cảnh tượng đó đã khắc sâu vào tâm trí của mỗi một cường giả Hoa gia.
Hoa Thiên Tuyệt lại nói: "Kẻ nào đã cấu kết với Ma tộc, cho dù là hợp tác thông qua trung gian, cũng phải khai ra. Kẻ trung gian là ai, hợp tác với phe nào của Ma tộc, Ma tộc ẩn náu ở đâu, khai ra toàn bộ. Bây giờ tự mình khai ra, tội nhẹ một bậc!"
"Nếu đợi đến khi bị tra ra mới chịu nói, vậy thì đừng trách ta không khách khí."
Giọng Hoa Thiên Tuyệt lạnh lùng.
Bên dưới, đám người thì thầm bàn tán, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
"Đừng tưởng ta không biết, trong số các ngươi, đa số đều có tiếp xúc với Ma tộc, trao đổi vật phẩm, thậm chí là trao đổi tin tức. Lần này, lão tổ tông đã nổi giận, ta cũng không giữ được các ngươi đâu."
"Lúc trước vì bảo vệ các ngươi, ta đã nhượng bộ một bước, bằng lòng xin lỗi Tần Trần, nhưng các ngươi không chịu tự kiểm điểm, đã chết bao nhiêu người rồi? Bây giờ, các ngươi vẫn không muốn tự mình nhận tội sao?"
Đến lúc này, vẫn không có ai bước ra.
"Đã như vậy, vậy thì cứ tra, tra ra một kẻ, giết cả nhà!"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Bên ngoài đại sảnh, chỉ thấy lão tổ tông Hoa Huyên dẫn theo Hoa Đăng Vân, Hoa Nguyệt Ngâm và mấy vị lão tổ cốt cán lần lượt đi tới.
Hoa Thiên Tuyệt lập tức bước xuống bậc thang, tiến lên đón.
Nhưng Hoa Huyên chẳng thèm để ý, trực tiếp đi lướt qua Hoa Thiên Tuyệt, vào trong đại sảnh, đến trước bảo tọa tộc trưởng rồi ngồi thẳng xuống.
"Lão phu cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, kẻ nào không chịu tự mình thú nhận, một khi bị tra ra, cả nhà đều đáng chết. Kẻ nào bằng lòng thú nhận, lập công chuộc tội, đây là cơ hội cuối cùng."
"Các ngươi tưởng rằng, lão phu không làm, thì Tần Trần sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Sự thù hận của hắn đối với Ma tộc, các ngươi cũng đã thấy rồi, hắn không chỉ muốn tru sát Ma tộc, mà còn muốn tru sát tất cả những kẻ cấu kết với Ma tộc!"
Lão tổ tông Hoa Huyên đã nhiều năm không ở Hoa gia, nhưng địa vị của ông tại Hoa gia lại không ai sánh bằng.
"Hoa Dận nhận tội, những năm gần đây, Hoa Dận đã hợp tác với người của tộc Quỷ Nhãn Ma, đổi lấy một nghìn cân Đá Ma Tộc..."
"Hoa Sướng nhận tội..."
Lúc này, từng vị cao tầng của Hoa gia bước ra.
Lão tổ tông Hoa Huyên thấy cảnh này, sầm mặt lại.
"Hoa Thiên Tuyệt!"
"Đệ tử có mặt."
Thân là tộc trưởng, Hoa Thiên Tuyệt vội vàng quỳ xuống đất dập đầu.
"Đây là Hoa gia mà ngươi cai quản đấy."
Lão tổ tông Hoa Huyên nói thẳng: "Từ hôm nay trở đi, Hoa Thiên Tuyệt không còn đảm nhiệm chức tộc trưởng Hoa gia, vị trí tộc trưởng sẽ do Hoa Vân Y đảm nhiệm."
Nhất thời, trong đại sảnh tĩnh lặng như tờ.
Việc bầu chọn tộc trưởng của Hoa gia cần có sự đồng ý của 72 vị trưởng lão, 18 vị tộc lão cốt cán, và càng cần sự cho phép của các lão tổ.
Việc phế truất một vị tộc trưởng cũng tương tự.
Thế nhưng, lão tổ tông Hoa Huyên cao cao tại thượng, một câu nói của ông đã phế truất một vị tộc trưởng, sắc phong một vị tộc trưởng mới, ai dám không nghe?
"Hoa Vân Y."
"Đệ tử có mặt."
"Bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là tộc trưởng Hoa gia. Tô Tử Thương, ngươi là con rể của Hoa gia ta, cũng thật lòng suy nghĩ cho Hoa gia, từ nay về sau, hai vợ chồng các ngươi sẽ cùng nhau nắm quyền Hoa gia."
Lão tổ tông Hoa Huyên lại nói: "Nếu hai người các ngươi đủ tận tâm tận lực, tương lai, Tô Nguyên Thanh cũng có thể kế thừa bảo tọa tộc trưởng."
Lời này như sét đánh ngang tai, khiến đám người trong đại sảnh hoàn toàn choáng váng.
Lão tổ tông Hoa Huyên đứng dậy, nói tiếp: "Tại sao lại hồ đồ như vậy? Thân phận của Tần Trần đã bày ra rõ ràng, tại sao vẫn còn u mê không tỉnh mà đấu với hắn?"
Than một tiếng, Hoa Huyên thở dài: "Là do nhiều năm qua, địa vị bá chủ của Hoa gia ở Tây Hoa thiên đã khiến các ngươi đánh mất chính mình, đánh mất lòng kính sợ. Thông Thiên Đại Đế năm đó uy danh lừng lẫy khắp chín đại thiên, cho dù là người chuyển thế, cũng tuyệt không phải là kẻ mà Hoa gia ta có thể trêu vào. Ngay cả ta, một Tứ Biến Vạn Nguyên Biến, đối mặt với hắn bây giờ cũng không có một chút tự tin nào dám đối đầu. Các ngươi... đúng là hồ đồ..."
Lúc này, trong đại sảnh, đám người đều im lặng.
"Từ hôm nay trở đi, nhiệm vụ chính của Hoa gia là thanh trừng những kẻ trong tộc cấu kết với Ma tộc. Sau khi dọn dẹp xong, lập tức tìm kiếm tung tích Ma tộc trong Tây Hoa thiên, tru sát Ma tộc. Nếu có kẻ không tuân theo, giết không tha, không chỉ bản thân phải chết, mà còn liên lụy cả gia quyến phải chết cùng."
"Hoa Đăng Vân, Hoa Nguyệt Ngâm, hai người các ngươi phò tá Hoa Vân Y, kẻ nào dám không nghe hiệu lệnh của nàng, trực tiếp tru sát, không cần nhiều lời."
"Thời kỳ đặc thù, phải dùng thủ đoạn đặc thù. Hoa gia cần ngã một lần cho bớt dại."
Hoa Huyên tuyên bố xong những việc này, đứng dậy rời đi, rất nhiều tộc lão Hoa gia lần lượt cúi đầu bái lạy.
Lúc này, tâm trạng của Hoa Thiên Tuyệt vô cùng phức tạp.
Hận ư?
Giận ư?
Không có.
Chỉ có hối hận, nếu không phải vì mặt mũi của Hoa gia, sao đến nông nỗi này!
Nếu không phải lão tổ tông đến kịp lúc, e rằng Hoa gia hôm nay... đã bị diệt rồi.
Mà lúc này, bên trong Hoa gia, tại Ngọc Long cốc.
Thần Tinh Kỳ thuần thục đặt Tần Trần vào một hồ nước trong Ngọc Long cốc, rồi nhìn về phía Lý Nhàn Ngư và Vân Sương Nhi, giải thích: "Đừng lo lắng, đừng lo lắng, sư phụ bị đau lòng quá độ, không chết đâu, chỉ là chịu đả kích quá lớn. Ngọc Long cốc này là nơi tốt, sư phụ nghỉ ngơi một chút là khỏe, nghỉ ngơi một chút là khỏe..."
Lời này như đang an ủi Lý Nhàn Ngư và Vân Sương Nhi, nhưng lại càng giống như đang tự an ủi mình.
Lý Nhàn Ngư lúc này hỏi: "Vậy Lâm Uyên và Sở Vân Nhân, là cha mẹ... của sư phụ ở kiếp thứ tám?"
Thần Tinh Kỳ gật đầu, rồi đâm đầu vào trong hồ nước. Một lát sau, hắn rút đầu ra, cái đầu sưng vù như đầu heo đã trở lại gương mặt tuấn tú tuyệt trần.
Thần Tinh Kỳ lúc này mới nói: "Sư phụ xuất thân từ Lâm tộc ở Vô Tướng thiên, một thế lực cực kỳ hùng mạnh, ngang hàng với chùa Kim Quang và chùa Vô Tướng Phật..."
"Năm đó, Lâm Uyên và Sở Vân Nhân là người của nhánh cốt lõi nhất trong Lâm tộc. Vốn dĩ sư phụ là con trai của hai người họ, có tư cách tranh đoạt vị trí thiếu tộc trưởng, nhưng sau đó, đã xảy ra một vài chuyện, sư phụ suýt nữa bị giết. Sau đó, vợ chồng Lâm Uyên và Sở Vân Nhân đã mang sư phụ rời khỏi Lâm tộc, đến Thương Vân thiên định cư."
"Sau đó nữa..."
Giọng điệu của Thần Tinh Kỳ lúc này man mác buồn, hắn nhìn Tần Trần trong hồ nước, tiếp tục kể...