Virtus's Reader
Thần Đạo Đế Tôn

Chương 3196: Mục 3202

STT 3201: CHƯƠNG 3196: TIỂU NHAN

Cửa sơn cốc xuất hiện một bé gái, trông chừng bảy tám tuổi, khuôn mặt khả ái, tết tóc sừng dê, quần áo trên người có chất liệu phi phàm, hẳn là một kiện Thiên Nguyên Khí.

Chỉ là bộ quần áo ấy giờ đây lại tả tơi rách nát, khiến người ta không khỏi đau lòng.

"Ngươi là ai?"

Cửu Anh cất tiếng người, hung hăng hỏi.

Bé gái nghe vậy thì sợ đến không nói nên lời, miệng nhỏ mếu máo, nước mắt lưng tròng.

Thấy cảnh này, Cửu Anh ngẩn ra.

Khóc cái gì mà khóc?

Lão tử chỉ hỏi một câu thôi mà!

Tần Trần vẫn ngồi tại chỗ, nhìn bé gái, cười nói: "Khóc gì chứ? Đói bụng à?"

Bé gái bụm mặt, gật gật đầu.

"Vậy thì lại đây ăn chút đi."

Bé gái nhìn Tần Trần, rồi lại nhìn Cửu Anh, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được mùi thơm của thức ăn, bèn bước tới bên cạnh Tần Trần, nhận lấy một miếng thịt nướng rồi ngấu nghiến từng ngụm lớn.

Cửu Anh thấy vậy thì khá là bất mãn.

Hắn còn chưa ăn được bao nhiêu đâu!

"Ngươi tên là gì?" Tần Trần nhìn bé gái, hỏi.

Bé gái ngẩn ra, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, không biết nên trả lời thế nào.

"Này này, đến tên mình mà ngươi cũng không biết à?" Cửu Anh hừ hừ.

Con bé này tham ăn quá, thịt nướng của Tần gia sắp bị nó ăn sạch rồi.

"Ta không biết..." Bé gái nuốt miếng thịt nướng, rụt rè nói trong khi mắt vẫn nhìn miếng thịt Tần Trần đang nướng trên tay.

"Hứ..." Cửu Anh nhìn Tần Trần, nói: "Gia, trong núi này, biết đâu chừng là tiên thú nào đó hóa hình, định quyến rũ ngài thì sao!"

Nghe vậy, bé gái sợ sệt nhìn Cửu Anh rồi lại nhìn Tần Trần.

Tần Trần cười nói: "Tiểu cô nương, đừng sợ, đói thì cứ ăn nhiều một chút!"

Nói rồi, Tần Trần đưa miếng thịt vừa nướng xong cho bé gái.

"Ngươi quên mất tên mình rồi à?" Tần Trần hỏi.

"Vâng..." Bé gái đáp: "Ta chỉ nhớ tên của ta có một chữ Nhan."

"Vậy ta gọi ngươi là Tiểu Nhan nhé." Tần Trần nói, xoa đầu bé gái.

Khi bàn tay Tần Trần đặt lên đầu bé gái, sắc mặt hắn thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

Cửu Anh lập tức hiểu ra, Tần gia chắc chắn đã phát hiện ra điểm không đơn giản ở bé gái này.

"Vậy ngươi có biết đây là nơi nào không?"

Tiểu Nhan lắc đầu.

"Vậy sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"

Tiểu Nhan lại lắc đầu.

Hỏi liên tiếp mấy câu, Tiểu Nhan đều chỉ lắc đầu, rõ ràng là không nhớ được gì cả.

Cửu Anh lại gần Tần Trần, hóa thành hình dạng cao hơn nửa mét, nói: "Gia, hay là làm thịt nó đi?"

"Thịt, thịt, thịt, suốt ngày chỉ biết có thế, lúc trước cũng có thấy ngươi lợi hại gì đâu!"

Nghe vậy, Cửu Anh rụt cả chín cái đầu lại, không dám hó hé thêm lời nào.

Một đêm trôi qua yên bình. Sáng sớm hôm sau, Tần Trần lại lên đường.

Tiểu Nhan không biết phải đi đâu, chỉ lẳng lặng lẽo đẽo theo sau Tần Trần với vẻ mặt đáng thương.

Tần Trần cũng không để tâm đến chuyện này.

Nửa ngày sau, Tiểu Nhan vẫn thất thểu lê bước theo sau Tần Trần.

"Ngươi, lại đây."

Thấy Tần Trần gọi mình, Tiểu Nhan vội vàng chạy tới.

"Ngươi không biết mình từ đâu tới, cũng không biết mình tên gì, vậy theo ta làm gì?"

Nghe vậy, Tiểu Nhan nói: "Nơi này nguy hiểm quá, ta không theo ngươi thì sẽ chết mất."

"Vậy ngươi cũng không thể để ta bảo vệ ngươi vô duyên vô cớ được, đúng không?"

Nghe vậy, Tiểu Nhan gãi gãi đầu.

"Thế này đi," Tần Trần cười nói: "Bên cạnh ta vừa hay đang thiếu một nha đầu, ngươi làm nha đầu cho ta, hằng ngày phụ trách chăm sóc ta, thế nào?"

"Nha đầu?" Tiểu Nhan ngơ ngác nhìn Tần Trần.

"Là người phụ trách chăm lo sinh hoạt hằng ngày cho ta."

"Được!" Tiểu Nhan đáp ngay: "Vậy ngươi phải làm thịt nướng cho ta ăn."

"Thành!"

Hai người nhanh chóng đạt thành thỏa thuận.

Chỉ có Cửu Anh là hiểu rõ, nếu Tiểu Nhan chỉ là một người bình thường, Tần gia tuyệt đối sẽ không nói như vậy.

Chắc chắn là Tần gia đã phát hiện ra điểm kỳ lạ nào đó ở bé gái này rồi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mấy tháng nữa lại trôi qua. Tiểu Nhan cũng đã hiểu được một nha đầu cần phải làm những gì, hằng ngày chăm lo cho sinh hoạt của Tần Trần.

Mỗi ngày, Tần Trần đều đổi món, nào là canh thịt băm, thịt nướng, rồi canh thịt đủ loại mỹ vị, khiến cho cả Cửu Anh và Tiểu Nhan đều thỏa mãn vô cùng.

Đặc biệt là Cửu Anh.

Thú vật ở Thượng Tam Thiên không phải con nào cũng là cấp Tiên Thú, nhưng cho dù là những con Thiên Nguyên Thú cũng được tiên khí tẩm bổ, thịt vừa tươi ngon lại còn rất có ích cho một hung thú như nó.

Hôm ấy, Tần Trần và Tiểu Nhan dừng chân bên một bờ suối.

"Tiểu Nhan, đi lấy chút nước về đây."

"Vâng ạ." Tiểu Nhan bây giờ đã biết cách phục vụ Tần Trần, làm việc cũng thuận buồm xuôi gió.

Đi đến bên bờ suối, Tiểu Nhan bỗng tái mặt, xách thùng gỗ quay trở lại.

"Sao thế?"

"Bên suối... có người chết!" Sắc mặt Tiểu Nhan trông rất khó coi.

Người chết?

Tần Trần khẽ giật mình.

Hắn vào dãy núi này đã hơn nửa năm, ngoài Tiểu Nhan ra thì chưa từng gặp thêm một người sống nào, toàn gặp phải Nguyên Thú và Tiên Thú.

Đi tới bờ suối, quả nhiên hắn thấy trên một tảng đá cuội có một thi thể với hơn chục vết thương khủng khiếp, đã sớm không còn hơi thở.

"Đi xem sao."

Tần Trần dẫn theo Tiểu Nhan đi ngược dòng suối lên trên.

Đi chưa đầy trăm trượng, họ lại thấy vài thi thể nữa bên bờ suối, cái chết vô cùng thảm khốc.

Trang phục trên mấy thi thể này không giống nhau, nhưng trên vai áo bên trái đều có thêu một đóa hoa Mạn Đà La làm dấu.

Hiển nhiên, những người này đến từ cùng một thế lực.

Đi tiếp vài chục trượng nữa, Tiểu Nhan đột nhiên nói: "Tần công tử, bên kia có người!"

Nhìn theo hướng Tiểu Nhan chỉ, ở bờ bên kia của con suối, có một bóng người đang nằm sấp trên mặt đất, hơi thở yếu ớt.

Nhìn từ đây, không khó để nhận ra đó là một nữ tử, vóc dáng uyển chuyển thướt tha. Tấm áo sau lưng dường như đã bị kiếm sắc chém rách, để lộ một vết thương trông rất đáng sợ.

Tần Trần vượt qua con suối, đến trước mặt nữ tử, đưa tay dò hơi thở.

"Vẫn còn sống!" Tần Trần lập tức nói: "Cửu Anh, cõng lên, chúng ta đi xem tiếp."

"Lại là lưng ta à?" Cửu Anh bất đắc dĩ nói.

"Chẳng lẽ để ta cõng?"

". . ."

Cửu Anh hóa thành hình dạng cao nửa mét, vác nữ tử kia lên. Tần Trần dẫn theo Tiểu Nhan tiếp tục đi lên phía trước.

Dọc đường, họ lại gặp thêm mười mấy thi thể nữa, ai nấy đều chết rất thảm.

Hơn nữa, những võ giả này đa phần đều ở cảnh giới từ Thập Biến đến Thập Nhị Biến, cũng có vài người đạt đến thực lực cấp Hư Tiên.

Thượng Tam Thiên tuy là Tiên Giới, nhưng không phải ai hay thú nào sinh ra cũng đều ở cảnh giới tiên nhân.

Nơi đây cũng có những võ giả chưa đạt đến cấp bậc tiên nhân sinh sống.

Cuối cùng, sau khi xác định không còn ai sống sót, Tần Trần tìm một sơn cốc có hồ nước bên trong, bảo Cửu Anh đặt nữ tử đang hôn mê xuống.

Sau khi cẩn thận kiểm tra vết thương cho nữ tử, Tần Trần liền lấy ra từng cây dược thảo.

Đây đều là những dược thảo mà Tần Trần đã hái được trong dãy núi này suốt thời gian qua, trong đó có một vài loại thực sự rất có giá trị.

"Tiểu Nhan, ngươi làm phụ tá cho ta!" Tần Trần nói thẳng.

"Phụ tá là gì ạ?" Tiểu Nhan ngây thơ hỏi.

"Chính là phụ giúp ta!"

Tần Trần có chút cạn lời, hắn lập tức rửa sạch hai tay, một luồng tiên khí nhàn nhạt lượn lờ trên đầu ngón tay, sau đó đưa về phía quần áo trên người nữ tử...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!