STT 3280: CHƯƠNG 3275: MỘT TRĂM NĂM MƯƠI NĂM
Tử Dương Huyền Lôi!
Kẻ chưa đến Kim Tiên, nếu bị nó oanh kích, chắc chắn phải chết.
Loại sấm sét này mạnh mẽ đến đáng sợ.
Hắn chỉ có thể kiên trì được trong thời gian một chén trà.
Tần Trần vẫn không hài lòng lắm về kết quả này.
Thế nhưng Khương Thái Bạch lại chết lặng.
Thế này cũng quá bá đạo rồi!
Ba mươi ba năm trôi qua, Tần Trần giờ đã là Nhân Tiên tam phẩm.
Nhưng nói cho cùng, hắn vẫn chỉ là một Nhân Tiên!
Có thể tiến vào nơi đó đã là một kỳ tích.
Hồn Vô Ngân, quả đúng là Hồn Vô Ngân!
Bất kể là lúc nào, người này cũng đều tạo ra kỳ tích.
Tiếng nổ ầm ầm không ngừng vang lên.
Mỗi ngày, Tần Trần đều tiến vào trong Tử Dương Huyền Lôi để rèn luyện bản thân.
Ngày lại ngày trôi.
Năm lại năm qua.
Cứ như vậy, lại một trăm hai mươi năm nữa trôi đi.
Bên trên Rừng Bất Vãng, cuộc thí luyện vẫn đang tiếp diễn.
Bên dưới lăng mộ, Tần Trần vẫn đang tu hành.
Giờ phút này, Tần Trần đã có thể ở trong Tử Dương Huyền Lôi bao lâu tùy thích.
Tần Trần hiện tại, từ cảnh giới Nhân Tiên tam phẩm, cũng chỉ mới đột phá đến Nhân Tiên ngũ phẩm mà thôi.
Ừm, thăng cấp rất chậm!
Bởi vì Tần Trần vốn không hề nghĩ đến việc thăng cấp cảnh giới, mà chỉ không ngừng dùng Tử Dương Huyền Lôi để rèn luyện nhục thân, hồn phách, củng cố vững chắc tiên đạo căn cơ của mình.
Thế nhưng trong một trăm năm mươi năm này, chín người Bắc Minh Kiết, Tưởng Chính Thiên lại có được sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Trong suốt một trăm năm mươi năm, họ được tu luyện tại thánh địa trong lăng mộ, thậm chí thỉnh thoảng còn được Khương Thái Bạch chỉ điểm, tài nguyên tu luyện thì hưởng dụng vô tận.
Quan trọng nhất là, Tần Trần cũng sẽ chỉ điểm cho họ.
Hơn một trăm năm này, hiệu quả thật sự còn khoa trương hơn cả ngàn năm tu luyện ở tông môn của chính họ.
Thậm chí chính họ cũng cảm thấy, chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng.
Bốn người Tưởng Chính Thiên, Dịch Văn Vũ, Bắc Minh Kiết, Khổng Hưu đã đột phá đến Nhân Tiên thất phẩm.
Liễu Lãng, Bắc Minh Tuyết, Thương Thuyên, Lôi Tiêu đột phá đến Nhân Tiên lục phẩm.
Còn Đoạn Thanh thì đột phá đến Nhân Tiên ngũ phẩm.
Thành tựu mà chín người đạt được quả thực như một giấc mơ.
Ngược lại, tiến bộ của Tần Trần lại không được xem là lớn. Ba mươi ba năm đầu, Tần Trần từ nhất phẩm lên tam phẩm, nhưng trong một trăm hai mươi năm sau đó, hắn lại gần như không có tiến bộ nào.
Điều này khiến mấy người Bắc Minh Kiết vô cùng tò mò.
Theo cảm giác của họ, Tần Trần ít nhất cũng phải là bát phẩm, cửu phẩm, thậm chí có thể đạt tới cảnh giới Linh Tiên.
Hôm nay, Tần Trần tu hành trở về.
Toàn thân hắn vận một bộ bạch y không nhiễm bụi trần, gương mặt tuấn tú, đôi mắt ánh lên thần quang của tinh khí thần không sao tả xiết.
Khí chất vẫn là vẻ phong khinh vân đạm, dung mạo vẫn tuấn tú, mang theo nét thanh tú nho nhã. Thế nhưng, bề mặt da thịt hắn lại phảng phất có ánh sáng lưu chuyển, khiến người ta bất giác cảm thấy dường như có một luồng ma lực đang quấn quanh thân thể hắn.
Trong sơn cốc.
Mấy người Bắc Minh Kiết cũng ở đó.
Họ đang thỉnh giáo Khương Thái Bạch về đạo tu hành.
Những năm gần đây, Khương Thái Bạch đã giảng giải rõ ràng những điều căn bản trong tu hành của năm đại cảnh giới Nhân Tiên, Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên và Kim Tiên.
Được một đại nhân vật như vậy dạy bảo là điều mà họ hoàn toàn không thể có được khi còn ở trong tông môn.
Chỉ khi mở rộng tầm mắt mới có thể khai sáng tư duy, từ đó mới có thể thấu hiểu sâu sắc hơn trên con đường thăng cấp cảnh giới của bản thân.
Thấy Tần Trần trở về, chín người lần lượt đứng dậy, khom người thi lễ.
Tần Trần thật sự quá lợi hại!
Tử Dương Huyền Lôi!
Họ cũng đã thử, vừa tiến vào đã suýt chút nữa bị đánh chết tươi.
Thế nhưng Tần Trần trong những năm gần đây lại từng bước làm được việc tu luyện bình an vô sự ở bên trong đó.
Thực lực của Tần Trần hiện tại đã đạt đến tầng thứ nào, chín người họ hoàn toàn không biết. Họ chỉ có thể chắc chắn một điều, đó là dù cả chín người hợp sức lại đánh với Tần Trần, phần thua cũng cầm chắc!
"Đang nói chuyện gì thế?"
Tần Trần mỉm cười hỏi.
"Khương lão tiên sinh đang kể cho chúng tôi nghe về sự thần kỳ của Đại La Tiên Vực!"
Bắc Minh Kiết kích động nói: "Những vị Tiên Đế, Tiên Tôn trong Đại La Tiên Vực quá mạnh..."
Bắc Minh Tuyết nói với vẻ ngưỡng mộ: "Khương lão tiên sinh nói, nếu bàn về những Tiên Đế, Tiên Tôn mạnh nhất trong Tiên giới suốt trăm vạn năm qua, Hồn Vũ Thiên Tôn chắc chắn có một suất trong đó!"
Tần Trần bất giác nhìn về phía Khương Thái Bạch.
Lão già này cũng biết tâng bốc mình ghê nhỉ?
"Khương lão tiên sinh nói Hồn Vũ Thiên Tôn là một nhân vật cái thế đến từ Thái Thần Tiên Vực, mạnh mẽ vô cùng!"
"Nghe nói Hồn Vũ Thiên Tôn còn được xưng là Thái Tuế Tiên!"
Danh xưng Thái Tuế không phải có thể dùng một cách tùy tiện.
Nó đại diện cho thân phận, địa vị và cả sự công nhận của vô số cường giả trong Tiên giới bao la.
Dịch Văn Vũ kích động nói: "Hồn Vũ Thiên Tôn còn có một vị đệ tử tên là Cố Vân Kiếm, hiệu là Cửu Thiên Tuế Tiên, cũng lợi hại vô cùng!"
Từ xưa đến nay, trẻ con luôn thích nghe người lớn kể về những nhân vật và sự tích truyền kỳ.
Trong thế giới của võ giả cũng vậy.
Sự hiếu kỳ đối với những cường giả đó quả thực lớn đến cực điểm.
Đối với những người như Bắc Minh Kiết và Tưởng Chính Thiên mà nói, có lẽ cả đời này họ cũng không có cơ hội tiếp xúc với vị Thái Tuế Tiên và vị Cửu Thiên Tuế trong truyền thuyết, thậm chí cả đời cũng không thể đến được Đại La Tiên Vực.
Nhưng điều đó không ngăn được sự hiếu kỳ và mong đợi của họ đối với những nhân vật mạnh mẽ như vậy.
Tần Trần lúc này mới ngồi xuống.
Bắc Minh Tuyết vội vàng pha trà.
Loại trà này do Khương Thái Bạch lấy ra, nghe nói là lá của cây Ngân Thiết sinh trưởng mười vạn năm trên đỉnh ngọn Tuyết Sơn cao ba vạn trượng.
Bản thân cây Ngân Thiết đã rất trân quý, nhưng cũng không đến mức khoa trương.
Thế nhưng cây Ngân Thiết sinh trưởng trên đỉnh Tuyết Sơn cao ba vạn trượng thì lại là chuyện khác.
Một phiến lá có giá trị ngang với một món tiên khí nhất phẩm đỉnh cấp, không hề khoa trương chút nào.
Dùng lá này pha trà, người ở cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên uống một ngụm là mọi mệt mỏi lập tức tiêu tan, tinh thần sung mãn. Ngay cả những tồn tại ở cảnh giới Linh Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, uống một ngụm cũng có hiệu quả bồi bổ cực lớn cho những thiếu hụt của bản thân.
Mà những năm nay, họ thường xuyên được uống loại trà này.
Nếu không, sao có thể trong một trăm năm mươi năm mà cả chín người đều có được sự đột phá lớn đến vậy?
Tần Trần nhấp một ngụm trà, vị ngọt ấm lan tỏa trong miệng, mọi mệt mỏi trên người đều bị quét sạch.
"Tần đại ca, huynh kiến thức rộng rãi, có biết về những nhân vật Tiên Đế, Tiên Tôn đó không?"
"Biết một chút, nhưng đều là chuyện từ rất lâu rồi."
Tần Trần thuận miệng đáp: "Tiên Đế, Tiên Tôn cố nhiên đáng sợ, nhưng còn cách các ngươi rất xa. Đối với các ngươi mà nói, chỉ cần đột phá đến Kim Tiên là đã đủ để đặt chân tại Tử Vân Tiên Châu này rồi!"
Đây không phải Tần Trần xem thường chín người họ, mà là...
Từ xưa đến nay, những nhân vật trở thành Tiên Đế, Tiên Tôn, ai mà không phải kẻ vô địch thiên hạ?
Ai mà không phải người có tài hoa cái thế, đi kèm với khí vận nghịch thiên.
Toàn bộ Tiên giới, trong mười hai đại Tiên Vực, có không biết bao nhiêu vạn ức sinh linh, Tiên giới rộng lớn vô ngần, nhưng số Tiên Đế, Tiên Tôn chân chính chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay!
Mỗi một vị đều là đứa con cưng của thời đại!
Đây không phải là cảnh giới chỉ cần cố gắng là có thể đạt tới!
Chín người đương nhiên cũng hiểu rõ điều này.
Đời này họ có thể trở thành Kim Tiên, thật sự đã là chuyện nằm mơ cũng có thể cười đến tỉnh giấc.
Tần Trần cũng tham gia vào cuộc trò chuyện, kể lại những chuyện mình từng chứng kiến năm xưa. Đương nhiên, hắn chỉ dùng giọng điệu "nghe nói", "nghe kể lại" để thuật lại...
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Chín người đều lắng nghe vô cùng chăm chú.
Đột nhiên, Bắc Minh Kiết cất lời tán thưởng: "Ta cảm thấy Tần đại ca tương lai cũng có thể trở thành một nhân vật như Hồn Vũ Thiên Tôn!"
"Phải, phải!"
"Không sai!"
Thực ra, chín người không hề có ý nịnh nọt, mà thật sự là những gì Tần Trần thể hiện đã khiến họ khâm phục đến tận xương tủy, thậm chí là... ngưỡng mộ!
"Thế gian này, sẽ không có người thứ hai ưu tú được như Hồn Vũ Thiên Tôn!" Một giọng nói vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của mấy người...