STT 374: CHƯƠNG 374: LAI LỊCH CỦA SÔNG ĐẠI HOANG
Đó là công tử của cương quốc, cương quốc là gì?
Cương quốc chính là kẻ thống trị Cửu U Đại Lục, ở vùng ngoại vi của Cửu U Đại Lục, cương quốc chính là bá chủ, là sự tồn tại nói một không hai.
"Tần... Tần... Tần Trần!"
Lúc này, hai tay Vũ Thiên Hành không tự chủ mà run rẩy, lắp bắp nói: "Ngươi... ngươi... ngươi giết Dương Dũ, Tam Dương Cương Quốc sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!"
"Không tha cho ta thì cứ đến mà tìm."
Tần Trần vỗ vỗ tay, nhìn về phía Vũ Thiên Hành, ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo, âm trầm nói: "Ngươi cố ý dẫn hắn tới đây để lấy lại thể diện cho mình, đúng không?"
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, đằng đằng sát khí của Tần Trần, Vũ Thiên Hành không nói hai lời, nhấc chân bỏ chạy.
Diệp Tử Khanh và Vân Sương Nhi lúc này mới tiến lại gần.
"Công tử oai phong thật, lại dám lấy ta và Tử Khanh ra làm vật đặt cược!" Vân Sương Nhi buồn bực nói.
"Ta sao nỡ lấy các ngươi ra làm vật đặt cược được, chỉ là tên này cứ lằng nhằng mãi, đành phải nói là do mị lực của hai người quá lớn thôi!"
Tần Trần cười cười, nhìn hai người rồi nói: "Thấy các ngươi ngày càng trưởng thành, trổ mã càng thêm quyến rũ lòng người, công tử đang nghĩ, không biết lúc nào thì nên để các ngươi bắt đầu hầu hạ bản công tử nghỉ ngơi đây!"
Diệp Tử Khanh và Vân Sương Nhi đều khẽ mắng một tiếng, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.
Tần Trần gần đây càng ngày càng càn rỡ...
Thánh Minh Hoàng lúc này cũng không cười nổi nữa.
Tam Dương Cương Quốc chết một vị hoàng tử, chuyện này không thể cứ thế cho qua được.
Giết kẻ nhỏ, chắc chắn sẽ tới kẻ lớn, đánh kẻ lớn, nhất định sẽ lôi ra kẻ già.
Thân là cương quốc, trước nay chỉ có đi bắt nạt người khác, làm gì có chuyện bị người khác bắt nạt.
Thế nhưng, lần này, kẻ mà Tam Dương Cương Quốc bắt nạt lại chính là Tần Trần.
Đúng là đá phải tấm sắt rồi!
Cùng lúc đó, ở bên kia, Vũ Thiên Hành hoàn toàn ngây người.
Dương Dũ cứ thế mà chết.
Chuyện này thực sự không thể tin nổi.
Vũ Thiên Hành vội vã đi tới bên ngoài một tòa doanh trướng rồi xông vào.
"Ba vị công tử, đại sự không hay rồi!"
Vũ Thiên Hành vừa vào trong doanh trướng đã quỳ rạp xuống.
"Vũ Thiên Hành? Ngươi không phải đưa Dương Dũ đi dạo cho khuây khỏa sao? Sao thế?" Một nam tử tóc ngắn khó hiểu hỏi.
"Dương Tuyệt công tử, đại sự không hay rồi, Dương Dũ công tử bị giết rồi."
Cái gì!
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt ba người trong phòng đều trở nên lạnh lẽo.
Dương Tuyệt lạnh lùng nói: "Xem ra, thí luyện Đại Hoang Cổ sắp bắt đầu, mọi người đều rất nóng tính nhỉ, ngay cả người của Tam Dương Cương Quốc chúng ta cũng dám động vào!"
"Dương Tuyệt, bình tĩnh lại."
Nam tử mặc áo xanh ở giữa nhìn về phía Vũ Thiên Hành, nói: "Ngươi kể tỉ mỉ cho ta nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Vũ Thiên Hành vội vàng nói: "Ta và Dương Dũ công tử đang dạo chơi bên bờ sông, nhìn thấy hai nữ tử có dung mạo khá xinh đẹp, Dương Dũ công tử liền tới gần, mời họ cùng tiến vào Đại Hoang Cổ. Ai ngờ công tử của hai nàng đó đã ra tay tàn nhẫn, giết chết Dương Dũ công tử."
"Thậm chí khi Dương Dũ công tử nói cho hắn biết mình là người của Tam Dương Cương Quốc, thiếu niên kia vẫn quyết đoán sát phạt, trực tiếp chém giết Dương Dũ công tử."
"Khinh người quá đáng!"
Dương Tuyệt lúc này lớn tiếng quát: "Tam Dương Cương Quốc ta truyền thừa mấy vạn năm, đã bao giờ chịu sự khinh miệt thế này?"
"Thiên Thương đại ca, người này không giết, thể diện của Tam Dương Cương Quốc chúng ta biết để vào đâu."
Nam tử áo xanh lúc này cũng nhíu mày.
"Dương Vấn Phong, chuyện này ngươi thấy thế nào?" Dương Thiên Thương nhìn người còn lại bên cạnh, mở miệng hỏi.
"Thiên Thương đại ca!"
Thanh niên kia đứng dậy, chắp tay nói: "Chuyện này bất kể thế nào, kẻ đó dám giết hoàng tử của Tam Dương Cương Quốc chúng ta, vốn đã là tội chết, không thể bỏ qua!"
Dương Thiên Thương lúc này cũng gật đầu.
"Chẳng qua lần này, 36 cương quốc đều có mặt đông đủ, chúng ta tốt nhất là nên khiêm tốn một chút."
Dương Thiên Thương mở miệng, nhìn về phía Vũ Thiên Hành.
"Là cương quốc nào ra tay?"
"Không phải cương quốc!"
Hử?
Lời này vừa nói ra, ba người đều hơi sững sờ.
Không phải cương quốc?
Vậy là ai?
Vũ Thiên Hành vội vàng nói: "Là một thiếu niên đến từ Thánh Nguyệt Thượng Quốc, khoảng 17 tuổi, tu vi Linh Phách Cảnh nhất trọng."
Thánh Nguyệt Thượng Quốc?
Nghe vậy, Dương Thiên Thương, Dương Tuyệt và Dương Vấn Phong đều sững sờ.
"Thánh Nguyệt Thượng Quốc? Chỉ là một thượng quốc mà dám giết hoàng tử của cương quốc chúng ta? Ha ha..."
Dương Tuyệt lúc này không nhịn được cười ha hả: "Thật đúng là nực cười, Thánh Nguyệt Thượng Quốc..."
Sắc mặt Dương Vấn Phong và Dương Thiên Thương lúc này đều trở nên lạnh nhạt.
Nếu là cương quốc, có lẽ họ vẫn sẽ giữ lý trí.
Nhưng chỉ là một thiếu niên của thượng quốc mà lại dám giết hoàng tử của cương quốc họ.
Đơn giản là muốn chết.
Nếu nuốt trôi cục tức này, Tam Dương Cương Quốc của họ thật sự sẽ trở thành trò cười.
"Chuyện này có nên báo cho Dương Diệp đại ca biết không?"
Dương Thiên Thương lại nói: "Dù sao, Dương Dũ cũng là đệ đệ của Dương Diệp đại ca..."
"Không cần!"
Dương Tuyệt thẳng thừng nói: "Ba chúng ta báo thù cho Dương Dũ là đủ rồi. Đại Hoang Cổ sắp mở ra, Dương Diệp đại ca là người rất có khả năng trở thành đệ tử của Tứ Đại Tông Môn, nếu để huynh ấy phân tâm, Tam Hoàng Thúc sẽ trách phạt đó!"
"Không sai, ba chúng ta kéo đến tận cửa là được, ta ngược lại muốn xem, Thánh Minh Hoàng của Thánh Nguyệt Thượng Quốc có dám ra tay với chúng ta không."
Ba bóng người lập tức rời khỏi lều, lao vút ra ngoài.
Giờ phút này, Tần Trần đang ngồi ngay ngắn bên bờ sông, nhìn dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, hơi thất thần.
"Công tử, con sông Đại Hoang này đục ngầu, nhìn đâu cũng là cát vàng, có gì đáng xem chứ?" Vân Sương Nhi nhìn Tần Trần, không hiểu hỏi.
"Xem ư?" Tần Trần khẽ cười: "Ta không phải đang xem, chỉ là ngồi đây trò chuyện với trời đất mà thôi."
Trò chuyện với trời đất?
Vân Sương Nhi càng thêm khó hiểu.
Mấy ngày nay, Tần Trần mỗi ngày ngoài tu luyện ra thì chính là ngồi bên bờ sông, ngẩn người xuất thần nhìn dòng nước, như quên cả bản thân mình, đây mà là trò chuyện với trời đất sao?
"Đại Hoang Cổ là một nơi kỳ lạ do Đại Hoang Tôn Giả kiến tạo, năm đó sau trận chiến với Cửu U Đại Đế, Đại Hoang Tôn Giả đã bỏ mình. Cửu U Đại Đế cảm kích chí khí một lòng hướng võ của ông ta nên đã chôn cất Đại Hoang Tôn Giả tại nơi này."
"Mà có người nói, tọa kỵ của Đại Hoang Tôn Giả là một con Thanh Nha Long Giao, là linh thú cửu giai, có khả năng trở thành thánh thú."
Thánh Minh Hoàng lúc này giới thiệu: "Con Thanh Nha Long Giao đó vô cùng trung thành với chủ nhân của nó là Đại Hoang Tôn Giả. Sau khi Đại Hoang Tôn Giả đạo tiêu thân vẫn, nó vẫn bảo vệ Đại Hoang Cổ, quấn quanh lấy nơi này, cuối cùng hóa thành con sông Đại Hoang này."
"Đương nhiên, đây đều là lời đồn, ta cũng không biết thật giả."
"Là thật đấy!"
Thương Hư lúc này khẳng định: "Thanh Nha Long Giao có thể hóa thành thánh thú, thậm chí là thần thú, hóa rồng. Năm đó Đại Đế còn muốn chỉ điểm cho nó, nhưng con Thanh Nha Long Giao đó quả thực rất trung thành với chủ nhân của mình..."
Tần Trần đột nhiên ngắt lời: "Cho nên mới nói, có đôi khi, người không bằng thú!"
Lời này vừa nói ra, mặt già của Thương Hư đỏ lên.
"Ta không có nói ngươi."
Tần Trần nhìn dòng sông sóng lớn cuồn cuộn, nói: "Chỉ là, không biết nhiều năm như vậy trôi qua, nơi đây đã có biến hóa gì rồi."
Nghe những lời này, Diệp Tử Khanh và Vân Sương Nhi đều cảm giác như tầm mắt mình được mở rộng.
Trước kia, khi còn ở đế quốc của mình, các nàng đều cảm thấy đế quốc đã đủ rộng lớn, nhưng bây giờ mới hiểu ra, thì ra đế quốc chỉ là một góc của đại lục mà thôi.
Đi theo Tần Trần, thứ tăng lên không chỉ có thực lực, mà còn là tầm mắt của các nàng...