Virtus's Reader
Thần Đạo Đế Tôn

Chương 4003: Mục 4009

STT 4008: CHƯƠNG 4003: ĐIỀU KIỆN THỨ BA

"Ừm."

Tần Trần liền nói: "Nói xong điều kiện thứ hai, vẫn còn điều kiện thứ ba."

Điều kiện thứ ba?

Sắc mặt của Lạc Sơn Hà, Lạc Sơn Hùng và những người khác đều trở nên khó coi.

Tần Trần thế này rõ ràng là muốn được đằng chân lân đằng đầu.

Có Thất Bảo Lưu Ly Các, Vũ tộc và Thái Thượng Tiên Tông chống lưng, Tần Trần càng thêm tự tin.

Nhưng dù vậy, lúc này ai dám phản bác chứ?

Tần Trần vừa định mở miệng.

Hư không lại rung lên.

Lần này, đừng nói là người của Lạc gia, ngay cả chính Tần Trần cũng phải tròn mắt kinh ngạc.

Rốt cuộc là có chuyện gì thế này?

Lại là ai đến nữa vậy!

Hôm nay Nam Thiên Hải quả là náo nhiệt quá đi mất.

"Ha ha..."

Một tiếng cười khẽ vang vọng mây xanh, từng bóng người từ trên trời giáng xuống.

"Tại hạ là Từ Vạn Hành, nghe tin Tần đại nhân của Nam Thiên Minh trở về nên không mời mà đến, ghé thăm Tần đại nhân, mong ngài đừng trách."

Tiếng cười sang sảng vừa dứt.

Từng bóng người bước ra từ thông đạo hư không, xuất hiện ngay trước cổng chính của Nam Thiên Minh.

Người dẫn đầu là một nam tử có dáng người thon dài, khí chất nho nhã, phong thái phiêu diêu tựa tiên nhân.

Nam tử trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, râu dài phất phơ, trông khá phiêu dật.

Bên cạnh nam tử là một nữ tử chừng hai mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp động lòng người, đôi mắt linh động đang đảo quanh tìm kiếm trong đám đông.

"Tinh Thần!"

Bóng dáng nữ tử từ trên trời lao xuống, xuất hiện ngay bên cạnh Dịch Tinh Thần, một tay véo tai y, quát lớn: "Tên nhóc thối, rời nhà hơn hai vạn năm, nhóc con nhà ngươi không cần nhà nữa phải không?"

Dịch Tinh Thần bị véo tai, mặt mày đau khổ nói: "Tỷ... đừng mà..."

Từ Vạn Hành tiến lên, nhìn Dịch Tinh Thần rồi gật đầu, sau đó quay sang Tần Trần, chắp tay cười nói: "Khuyển tử không nên thân, đã làm phiền Tần công tử dạy bảo nhiều năm. Nay nó trở về đã là Tiên Thánh ngũ bộ, thật sự khiến tại hạ vô cùng cảm kích."

"Hắn là con trai của ngài?"

Vũ Bảo Bảo nhìn Dịch Tinh Thần rồi lại nhìn Từ Vạn Hành, vô cùng ngạc nhiên.

Từ Vạn Hành bèn giải thích: "Khuyển tử từ nhỏ đã thức tỉnh Tạo Hóa Đế Thể. Hơn nữa, vì sinh ra nó mà mẹ nó qua đời, thế nên tại hạ để nó theo họ mẹ. Ở Từ gia chúng tôi, nó cũng luôn sống rất kín tiếng, người biết chuyện không nhiều."

Thảo nào.

Tần Trần cũng đã hiểu rõ.

Khi đó sau khi hắn ra đời, sở dĩ không gọi là Mục Trần mà là Tần Trần cũng vì theo họ mẹ. Nhiều năm sau, dù phụ thân đã trở thành Vô Thượng Thần Đế, hắn vẫn dùng cái tên Tần Trần này nhiều hơn.

Dịch Tinh Thần vốn có Tạo Hóa Đế Thể, việc y theo họ mẹ, một là để tưởng nhớ mẫu thân, hai là cũng để che giấu thân phận có Tạo Hóa Đế Thể của mình.

Suy cho cùng, nếu để người đời biết trong Từ gia có một người sở hữu Tạo Hóa Đế Thể, thì người này muốn bình an trưởng thành e là rất khó.

Một vị có Tạo Hóa Đế Thể một khi trưởng thành bình an, tương lai ít nhất cũng là Tiên Tôn, thậm chí có khả năng đạt đến cấp bậc Tiên Tôn viên mãn hay đại viên mãn.

Đến lúc đó, Từ gia có thể nói là như hổ thêm cánh.

Bạch Hạo Vũ nhìn về phía Dịch Tinh Thần, không khỏi tấm tắc lấy làm lạ: "Tên nhóc thối, hóa ra ngươi là đệ tử của Từ gia ở Trung Thiên Đại Địa. Ta cứ tưởng ngươi chỉ đến từ một gia tộc nào đó ở Trung Thiên Đại Địa, chưa từng nghe nói có Dịch gia nào lợi hại cả, không ngờ đấy."

Dịch Tinh Thần chỉ đành cười khổ: "Gia tộc chỉ là ngoại lực, sức mạnh của bản thân mới là cốt lõi."

Từ gia, ở Trung Thiên Đại Địa, cũng là một thế lực lớn, không hề thua kém Vũ tộc.

Lúc này, một đoàn người tụ tập trước sơn môn của Nam Thiên Minh.

Người của Lạc gia tức đến muốn hộc máu.

Muốn lấy lại mặt mũi không được, lần này lại còn sắp mất thêm mặt mũi.

Lạc Sơn Hà nhìn về phía Tần Trần, không còn vẻ cuồng vọng như trước, giọng nói ôn hòa hơn: "Tần công tử, còn có điều gì muốn nói?"

Tần Trần xua tay.

Đệ tử Nam Thiên Minh dẫn Lạc Thiên Hành ra ngoài.

Lúc này, Lạc Thiên Hành trông vô cùng thê thảm, toàn thân trên dưới máu tươi đầm đìa, cực kỳ đáng sợ.

"Cha!"

Lạc Thiên Hành nhìn thấy phụ thân, lập tức hét lớn: "Giết chúng, giết hết chúng đi! Cha, đám người này..."

"Nghịch tử, câm miệng!"

Lạc Sơn Hà quát lớn ngay tại chỗ: "Phạm sai lầm còn không biết hối cải!"

"Cha, con..."

"Câm miệng!"

Lạc Sơn Hà lại nhìn về phía Tần Trần, cười làm lành: "Tần công tử, điều kiện thứ ba là..."

Tần Trần đi tới trước mặt Lạc Thiên Hành, một tay xách y lên, tiến ra vài bước rồi nhìn về phía Lạc Sơn Hà, Lạc Sơn Hùng và những người khác.

"Tiên giới bao năm qua đã phải chịu đựng nỗi đau do dị tộc từ vực ngoại xâm lấn, không biết bao nhiêu người đã tử thương. Dị tộc dụng tâm khó lường, tiến vào Thương Mang đại thế giới của chúng ta là để mưu đồ làm loạn. Ta, Tần Trần, hận dị tộc đến tận xương tủy, điểm này, các thế lực ở Tam Thanh Tiên Vực và Thái Thần Tiên Vực đều biết!"

Trong đám người, không ít người lần lượt gật đầu.

Những năm gần đây, thủ đoạn của dị tộc ở các đại tiên vực ngày càng nhiều, đúng là rất đáng ghét.

Lạc Sơn Hà vội nói: "Lạc gia chúng ta cũng căm thù dị tộc đến tận xương tủy."

"Ồ? Thật vậy sao?"

Nghe vậy, Tần Trần không khỏi cười nói: "Nếu đã như vậy, thì chuyện hợp tác với dị tộc chỉ là do một mình Lạc Thiên Hành làm, không liên quan gì đến Lạc gia các người?"

"Đương nhiên!"

Hả? Khoan đã! Hợp tác với dị tộc?

Lạc Sơn Hà trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm vào con trai mình.

Lúc này Lạc Thiên Hành lại cúi đầu, không dám nhìn vào mắt phụ thân.

"Ở Thái Thượng Tiên Vực có tung tích của ba đại dị tộc là Huyết Nguyệt tộc, Linh Đồng tộc và U Cổ tộc."

"Năm đó ở Nam Thiên Hải, ta cũng từng giao đấu với chúng."

Tần Trần nói tiếp: "Ngay từ lần đầu tiên gặp Lạc Thiên Hành, ta đã nhìn ra y có quan hệ với dị tộc. Sau mấy ngày tra tấn, tên nhóc này cũng đã khai ra một chút..."

Ánh mắt Tần Trần hướng về Lạc Sơn Hà, mỉm cười hỏi: "Dám hỏi Lạc gia Tây Thiên, là đang có mối giao hảo tốt đẹp với bên nào trong ba đại dị tộc này vậy?"

Câu hỏi này vừa được thốt ra.

Bầu không khí trong sân lập tức thay đổi.

Người của Vũ tộc, Thất Bảo Lưu Ly Các, Thái Thượng Tiên Tông và cả Từ gia, ai nấy đều có ánh mắt khác lạ.

Đối với Vũ tộc, Thất Bảo Lưu Ly Các và Thái Thượng Tiên Tông mà nói, cho dù Lạc gia không cấu kết với dị tộc, chỉ cần họ có ý đồ xấu với Tần Trần thì ba nhà cũng sẽ không đồng ý, huống chi bây giờ Lạc gia còn có khả năng thông đồng mờ ám với dị tộc!

Lúc này, ánh mắt Từ Vạn Hành cũng lạnh lẽo tột cùng, ngay cả Dịch Tinh Thần cũng siết chặt hai nắm đấm.

"Năm đó, phu nhân của ta sinh ra Tinh Thần vốn mẹ tròn con vuông, nhưng chính vì Huyết Nguyệt tộc tập kích, muốn ép buộc tại hạ, nên phu nhân ta vì bảo vệ Tinh Thần mới bị sát hại!"

Từ Vạn Hành hung tợn nói: "Dị tộc, Từ gia ta thề sẽ diệt trừ!"

Cảm nhận được ánh mắt ác ý từ bốn phía, Lạc Sơn Hà vội vàng nói: "Chuyện này không hề liên quan đến Lạc gia chúng ta, tất cả đều do tên nhóc Lạc Thiên Hành này..."

"Cha!!!"

Nghe những lời này, Lạc Thiên Hành trợn tròn mắt.

Cha già đây là muốn bán đứng mình!

"Lạc Thiên Hành, ngươi cái đồ ngỗ nghịch bất hiếu này!" Lạc Sơn Hà quát mắng: "Ngươi lại dám cấu kết với dị tộc, ngươi muốn chết thì đừng có lôi kéo Lạc gia chúng ta theo."

Lúc này, mọi người nhìn hai cha con họ, vẻ mặt đều trở nên đầy suy tư.

"Ha ha..."

Tần Trần lúc này cười ha hả: "Mấy ngày nay, Lạc Thiên Hành ở chỗ của ta đã nếm đủ mọi tra tấn, ta cũng không phải là không thu hoạch được gì."

"Tần công tử, ngàn vạn lần đừng nghe nghịch tử này nói bậy nói bạ."

"Ồ?" Tần Trần hứng thú nói: "Ta còn chưa nói Lạc Thiên Hành đã nói gì, sao ông biết nó nói bậy nói bạ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!