Thương thế của Thụy Tiểu Manh rất nặng, vết thương trên thân thể Trương Kiếm có thể trị, nhưng vết thương trong lòng, lại khó có thể khép lại.
Thụy Tiểu Manh vốn là một cô gái vừa mới trưởng thành, đơn thuần lại có chút thiện lương, nhưng lại gặp phải đại kiếp nạn này.
Có lẽ không gặp được Trương Kiếm, nàng có thể ở trong Cấm Chế Hải, đã bị U Minh Ám Ảnh Miêu giết chết, hoặc là ở trong Mặc Lâm Thành, bị Nhiếp Thiên bức bách.
Nhưng chuyện của Sát Phá Quân, lại là do Trương Kiếm dựng lên, việc này, Trương Kiếm có trách nhiệm không thể chối bỏ.
Trương Kiếm không phải là một người trốn tránh trách nhiệm, hắn trọng tình trọng nghĩa, lại coi trọng lời hứa, lúc trước ở Hồng Hoang Đại Lục đáp ứng Cửu Thiên Long Hoàng Huyền La, liền không tiếc tất cả đi tới Cửu Thiên Đại Thế Giới, giúp Kim Long Tộc thoát khỏi sự khống chế của Ứng Long Tộc, càng là suýt chút nữa giao chiến với cả Thiên Long Tộc.
Bởi vậy, tao ngộ của Thụy Tiểu Manh làm cho trong lòng Trương Kiếm áy náy.
Hắn biết, tất cả những chuyện này không quay lại được nữa, tổn thương mà Thụy Tiểu Manh phải chịu, làm cho nàng vĩnh viễn cũng không thể trở lại cô gái đơn thuần thiện lương đã từng kia.
Phần áy náy này, ảnh hưởng tới sát ý trong nội tâm Trương Kiếm.
Cỗ sát ý này có được từ Nghiệt Long, vẫn luôn chôn sâu dưới đáy lòng Trương Kiếm, nhưng chuyện của Thụy Tiểu Manh, làm cho phần sát ý trong lòng Trương Kiếm này, bị kích hoạt.
Thậm chí, bị chọc giận.
"Ngươi không sao chứ!"
Thần Nông Đại Đế cảm nhận được sự khác thường của Trương Kiếm, không khỏi có chút lo lắng, vội vàng hỏi thăm.
Đan Hội sắp tới, cơ hội đi tới Cấm Đế Sơn ngay trước mắt, tuyệt đối không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
"Yên tâm, ta không sao, bất quá sau khi đạt được Hỗn Độn Quả, ta sẽ đích thân giết tên Sát Phá Quân kia!"
Trương Kiếm nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, đè sát ý xuống, giống như lợi kiếm vào vỏ, nhưng lần sau ra khỏi vỏ, tất sẽ giết người.
"Không sao là tốt rồi, Đan Hội ngày mai ta không giúp được ngươi, dựa vào chính ngươi!"
Thần Nông Đại Đế người già thành tinh, sao có thể đoán không ra tâm tư của Trương Kiếm, nhưng hắn cũng không nói thêm cái gì, tuy rằng già rồi, nhưng cũng không có nghĩa là gan hắn nhỏ đi.
Huống chi hắn tin tưởng Trương Kiếm.
"Tôn chủ đại nhân, Tiểu Manh nguyện làm nô làm tỳ, xin ngài báo thù cho gia gia, giết tên súc sinh kia!"
Bỗng nhiên bịch một tiếng, Thụy Tiểu Manh quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu, cái trán trắng nõn dính vết máu, trong đôi mắt to ngập nước không còn đơn thuần, ngược lại là ánh mắt khủng bố giống như ác quỷ địa ngục.
Gia gia?
Lông mày Trương Kiếm nhíu lại, không cần hỏi, hắn liền biết, nếu Thụy Tiểu Manh bị Sát Phá Quân bắt vào trong tay, Thụy Chi Đống làm sao có thể trốn thoát được chứ.
Thậm chí ngay cả Thụy gia, có lẽ cũng đã không còn tồn tại nữa rồi.
Dù sao đối với người có thân phận như Sát Phá Quân mà nói, Thụy gia ở Mặc Lâm Thành, chỉ là một con kiến hôi có thể tiện tay nghiền chết mà thôi.
Chỉ là mối hận thù này, lại muốn để Thụy Tiểu Manh đang tuổi hoa niên gánh vác.
Nhìn ánh mắt tràn ngập cừu hận kia của Thụy Tiểu Manh, Trương Kiếm hiểu được, nhân mình gieo xuống, tất sẽ do mình đi kết thúc ác quả.
"Ta đáp ứng cô, ta sẽ cho cô một cơ hội đích thân báo thù!"
Trương Kiếm ngồi xổm xuống, đối diện với Thụy Tiểu Manh, trong đôi mắt thâm thúy, phảng phất như sao băng đêm đen, bắn ra tinh mang.
Giờ khắc này, Trương Kiếm đối với Nhân Quả Chi Đạo, hiểu được khắc sâu hơn.
Có nhân tất có quả, gieo nhân gặt quả, nhân quả báo ứng, khó thoát số mệnh.
...
Ngày hôm sau, Đan Hội được tổ chức tại quảng trường trung tâm của Chí Tôn Thành, sáng sớm tinh mơ, cư dân Chí Tôn Thành liền nhao nhao đi tới quảng trường trung tâm, chỉ vì chiếm cứ một vị trí tốt nhất.
Đây là thịnh hội của Đan tộc, càng là thịnh hội của Chí Tôn Thành, không ít dân chúng từ nơi khác chạy tới, cũng nhao nhao chen chúc ở bốn phía, muốn nhìn thấy phong thái của Luyện Đan Sư mạnh nhất.
Trên quảng trường trung tâm, linh trận kích phát, dao động trận văn nhàn nhạt, bảo vệ cả quảng trường trung tâm, không đến mức ảnh hưởng dân chúng xung quanh.
Dù sao mặc kệ là Hoàng Đan hay là Thánh Đan, đều sẽ dẫn tới Đan lôi.
Theo thời gian trôi qua, không ít Luyện Đan Sư tham gia Đan Hội đã đến hiện trường, dựa theo trình tự số hiệu tiến vào trong quảng trường.
Mà ở ghế trên quảng trường, lúc này cũng có không ít bóng người ngồi ngay ngắn trên đó, tổng cộng mười người, mỗi một người đều khí thế như cầu vồng, thâm sâu khó lường.
Trong đó Gia Cát Đại Thánh liền ngồi ngay ngắn ở giữa, chín người hai bên, cũng đều là Luyện Đan Sư có tư cách khá già, bối phận cực cao trong Đan tộc.
Hôm nay, mười người bọn họ chính là người chứng kiến Đan Hội lần này.
Thánh Nhân chi uy nồng đậm bao phủ bát phương.
"Tôn chủ, Tôn chủ đại nhân ra rồi!"
"Mau nhìn, là Tôn chủ, thật soái a, nghe nói là đệ tử thứ ba của Chí Tôn đại nhân, thật sự là tuổi trẻ tài cao!"
"Tôn chủ nghe nói đã là Cao cấp Thánh Đan Sư rồi, Đan Hội đệ nhất lần này, khẳng định là ngài ấy không thể nghi ngờ!"
Trong đám người, bùng nổ thanh âm cực kỳ nhiệt liệt, vô số ánh mắt đồng loạt phóng về nơi nào đó.
Tại nơi ánh mắt mọi người hội tụ, Sát Phá Quân một thân đan sư bào trắng nõn như tuyết, chắp tay đi tới, tự có một cỗ cao lãnh người lạ chớ gần tản ra, làm cho người ta si mê vô cùng.
Đuôi mắt Sát Phá Quân nhếch lên, mâu quang âm lãnh, đối với tiếng hoan hô xung quanh từ chối cho ý kiến, ánh mắt quét động, lại là muốn tìm kiếm bóng người kia.
"Trương Kiếm, hôm nay, ta muốn đích thân nghiền nát ngươi!"
Quét một vòng, đều không nhìn thấy Trương Kiếm, nhưng sát niệm trong lòng Sát Phá Quân, lại càng ngày càng bành trướng, phảng phất muốn xông lên tận trời, chém trời mà mở.
Sát Phá Quân sải bước đi vào quảng trường trung tâm, các Hoàng Đan Sư và Thánh Đan Sư xung quanh, đều hơi cúi đầu, không dám nhìn thẳng, càng là không ai dám tranh đoạt đệ nhất với hắn.
Xoạt!
Ngay tại thời khắc Sát Phá Quân đứng định, đám người xao động, tựa như một kiếm phân biển, lập tức đám người tản ra, lộ ra một lối đi.
Mà ở cuối lối đi này, một thiếu niên áo đen, đang chậm rãi đi tới, người này, đúng là Trương Kiếm.
"Hắn chính là Trương Kiếm, nghe nói hôm qua suýt chút nữa đánh nhau với Tôn chủ."
"Trẻ tuổi như vậy, e là còn chưa tới hai mươi tuổi đi, Tôn chủ chính là cường giả Thánh Nhân, hắn sao có thể là đối thủ của Tôn chủ!"
"Không biết, bất quá nghe nói là vì một nữ nhân, chậc chậc, xung quan nhất nộ vi hồng nhan, tuy rằng dũng khí đáng khen, nhưng quá mức xúc động, hắn đắc tội Tôn chủ, Đan Hội hôm nay, e là phải bêu xấu rồi!"
...
Nhìn thấy Trương Kiếm đến, trong đám người lập tức vang lên một trận nghị luận thấp giọng.
Trải qua chuyện ngày hôm qua, tên của Trương Kiếm, đã sớm truyền ra, bất quá đại bộ phận mọi người đều cảm thấy Trương Kiếm không biết tự lượng sức mình, lấy trứng chọi đá.
Dù sao Sát Phá Quân chính là đệ tử thứ ba của Chí Tôn đại nhân, càng là Tôn chủ đời này, đại diện cho Chí Tôn đại nhân đi lại Đan tộc, tôn quý biết bao.
Mà Trương Kiếm đâu, chỉ là một tiểu tử không biết từ đâu chui ra, thân phận bối cảnh đều không thể so sánh với Sát Phá Quân.
Làm địch với Sát Phá Quân, thật sự không khôn ngoan a!
Lúc này mọi người nhường đường cho Trương Kiếm, cũng không phải bởi vì Trương Kiếm giành được sự tôn trọng của bọn họ, mà là bọn họ muốn nhìn xem, giữa Trương Kiếm và Sát Phá Quân, sẽ xảy ra chuyện như thế nào.
Giờ khắc này, tất cả ánh mắt đều rơi vào trên người Trương Kiếm, ngay cả Gia Cát Đại Thánh cùng mười vị Thánh Nhân ngồi ở ghế trên, cũng nhao nhao mở mắt ra, ánh mắt nhìn về phía Trương Kiếm, mỗi một ánh mắt, tựa như một thanh Trảm Thiên Thần Kiếm, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
Sát Phá Quân nhìn bóng người Trương Kiếm đi tới, đôi mắt híp lại, sát ý trong mắt, bỗng nhiên bắn ra.
"Ta còn tưởng rằng ngươi không dám tới, không nghĩ tới ngươi cư nhiên còn dám đặt chân đến, hôm nay, bổn tọa muốn cho ngươi chết không có chỗ chôn!"
Thanh âm của Sát Phá Quân không chút che giấu, vang vọng bát phương, trong chớp mắt vạn vật yên tĩnh, tất cả mọi người đều yên tĩnh trở lại.
Mà lúc này, Trương Kiếm dừng bước, hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh rơi vào trên người Sát Phá Quân, sau một khắc, thanh âm chợt vang lên.
"Ngu xuẩn!"